xuống, mở nắp nồi ra, trong nồi là nước đường màu nâu, ông múc lên một muôi đầy, từ con rồng lớn rong chơi trên trời, đến con chuột nhỏ lấm la lấm lét cũng phải chạy lại.
Một cái la bàn, bốn phía vẽ các loại động vật, năm đồng một lần quay, quay trúng con gì, ông già sẽ cho bạn con đó.
Lần nào tôi cũng muốn quay trúng con phượng hoàng, nhưng đều không được, càng muốn thì lại càng không quay trúng, Tiểu Ba luôn đứng cạnh trầm mặc nhìn tôi cười. Thực ra tôi và anh ấy đều biết cái la bàn này có điểm khác thường, muốn phá kỹ thuật của nó cũng không khó, nhưng điều đó không quan trọng, thành phố này đột ngột mọc lên những tòa nhà cao tầng, đã đẩy không gian sinh tồn của những người này đến một góc khuất.
Có lẽ vì đọc rất nhiều sách người lớn viết, tôi dần phát hiện mình trở thành người tách rời với thời đại, tôi muốn lưu lại tất cả những gì đã trôi qua. Tôi cũng nghe Tứ Đại Thiên Vương [4'> hát, nhưng không thật sự thích. Đầu tiên tôi thích Đặng Lệ Quân, [5'> từ Đặng Lệ Quân tôi biết đến Chu Tuyền, rồi lại nghe từ Chu Tuyền đến Hàn Bảo Nghi, do đó đắm chìm trong âm nhạc không thể tự kềm chế.
Đơn vị của bố tôi đào thải một chiếc máy quay đĩa và một ống đĩa nhạc cũ màu đen, có bài hát của Đặng Lệ Quân, còn có rất nhiều ca khúc cách mạng, năm đó, người người đều vội vàng thực hiện “hiện đại hóa”, không ai thích mấy thứ đồ cổ như thế, nhưng tôi nhặt nó về, đặt nó trong văn phòng của Tiểu Ba, vừa đọc tiểu thuyết vừa nghe, hoặc vừa làm bài tập vừa nghe.
“Chân trời góc bể, tìm kiếm người tri âm, em gái ca hát theo tiếng nhạc, chúng tôi luôn một lòng…” Hoặc là “Đưa hồng quân xuống núi, đi trong mưa, trong gió thu lành lạnh, vắt nỗi nhớ trên cây ngô đồng, u sầu cách ngàn vạn dặm nén trong trái tim…”
(Tiểu Dương: Đoạn này mình dịch sai chắc rồi :”>. Các bạn thông cảm!!!)
Có một lần anh Lí đẩy cửa vào, nghe thấy tôi đang ngâm nga hát bài của hồng quân, lập tức đóng cửa, chỉ chớp mắt sau, lại mở cửa, vuốt đầu nói: “Anh không vào nhầm chỗ nhé!”
Ô Tặc và Xinh Đẹp ôm bụng cười, Tiểu Ba và tôi cũng cười.
Anh Lí đi vào, gập quyển sách giáo khoa trước mặt Tiểu Ba lại, cười nói: “Đừng xem sách nữa, tối nay chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
Xinh Đẹp cười nói: “Khẳng định là chuyện làm ăn của anh Lí lại phát đạt rồi.”
Ba người họ đi trước, Tiểu Ba đưa tôi về nhà, tôi nói dối bố mẹ một chút, rồi mới đi.
Năm người vừa ăn vừa nói chuyện, quả nhiên chuyện làm ăn của anh Lí lại mở rộng, anh Lí thỏa thuê mãn nguyện lại không ngừng thở dài, cảm thán mình không có người nào đáng tin, không có trợ thủ đắc lực, mọi người đều hiểu anh ấy đang nghĩ về Tiểu Ba, Tiểu Ba muốn học đại học, sau này sẽ không thể giúp anh Lí nữa. Nhưng anh ấy cũng chỉ thở dài vài lần thôi, không phải muốn Tiểu Ba bỏ chuyện học hành để giúp mình kinh doanh, anh trân trọng Tiểu Ba và Ô Tặc như em trai ruột thịt của mình, Tiểu Ba có thể học đại học, anh cũng thấy rất vui.
Đang nói chuyện thì đột nhiên anh Lí hỏi Ô Tặc: “Mày và Xinh Đẹp khi nào thì tính đến chuyện sau này?”
Xinh Đẹp cúi đầu, nhưng cũng đang chú ý lắng nghe, chị ấy hơn Ô Tặc ba tuổi, tất nhiên có suy nghĩ trưởng thành hơn, Ô Tặc lại cười nói: “Anh còn chưa tính thì em sốt ruột cái gì? Em cũng chưa muốn kết hôn, yêu đương thật tốt, phải không, Xinh Đẹp?”
Xinh Đẹp chỉ có thể gật của chị thật miễn cưỡng, nhưng anh Ô Tặc ngốc kia lại không nhận ra điểm gì, nghĩ Xinh Đẹp đương nhiên là của mình.
Anh Lí cười nhìn chị ấy nói: “Vậy cũng được, chờ hai năm nữa, chuyện làm ăn của anh ổn định, anh sẽ tổ chức cho hai đứa một đám cưới xa hoa.”
Tiểu Ba cũng cười nói: “Tiếng chị dâu của em khẳng định là chỉ dành cho chị Xinh Đẹp rồi.”
Tiểu Ba và anh Lí đều tỏ rõ thái độ, tôi cũng nhanh nhẹn tỏ thái độ, “Chị yên tâm, anh Ô Tặc này ngốc lắm, chỉ có chị mới đá được anh ấy thôi, anh ấy sao dám làm gì chị.” Anh Lí và Tiểu Ba đều vỗ một cái lên vai tôi, tôi lập tức sửa miệng, “Ý em là, chị rất xinh đẹp, Ô Tặc đi đâu mà tìm được người xinh đẹp như chị chứ.”
Xinh Đẹp cười rộ lên, bố mẹ Ô Tặc không thích chị ấy, nhưng lại được anh Lí và Tiểu Ba tán thành, điều đó rất quan trọng với chị, làm cho chị yên tâm hơn. Ô Tặc vẫn ngốc nghếch, nâng đũa gắp đồ ăn, nói: “Món này rất ngon, mọi người đừng có nói chuyện mãi thế!”
Tôi thấp giọng nói với Tiểu Ba: “Ngốc cũng có cái phúc của ngốc, thật không biết chị Xinh Đẹp coi trọng anh ấy điểm gì?”
Xinh Đẹp nghe thấy, nhìn Ô Tặc cười, trong mắt chứa toàn dịu dàng yêu thương. Anh Lí châm một điếu thuốc, cười nhìn chúng tôi, trong mắt cũng có cái gì đó rất dịu dàng.
Cơm nước xong, anh Lí có việc phải đi, Xinh Đẹp muốn khiêu vũ, vì thế bốn người cùng đi tới Bên Dòng Nước. Vừa mới vào phòng khiêu vũ, liền phát hiện có điều khác thường, sàn nhảy thường chật kín người mà giờ không có một ai, họ đều đứng xung quanh sàn nhảy.
Tiểu Ba và Ô Tặc cho rằng đã xảy ra chuyện, vội vàng tiến tới, bỗng nhiên âm nhạc vang lên, là bài hát đoạt giải Golden Melody Awards của Trần Tiểu Vân – “Tình yêu đích thực”, bởi vì nó là tiếng Mân Nam, [6'> nên không lưu hành trong giới học sinh, nhưng nó là loại nh