ể chuẩn bị, chẳng bao lâu Minh Minh đã gật gà gật gù trên xe.
Huy thấy vậy thì bảo cô ngủ đi, đến nơi sẽ gọi.
Minh Minh đã quá mệt nên gật đầu ngay.
Cô dựa vào yên sau mà ngủ ngon lành.
Vuốt lại vài sợi tóc lòa xòa ra sau tai cho cô, anh cười buồn:” Liệu cuộc sống có giống như trong truyện không cô bé?”******Đến nơi, anh lay vai tôi dậy.
Tôi lờ mờ mở mắt, mệt quá đi mất, cũng may là đi mui trần, nếu là xe của trường thì tôi đã nôn thốc, nôn tháo rồi.
Tôi và anh tìm 1 bóng cây rồi ngồi dưới đó.
Không khí ở đây trong lành quá, khác hẳn đô thị phồn vinh nhưng nồng nặc mùi xăng xe, khói bụi.
Ở đây chỉ toàn là cây cối, aaaaa, tôi nghĩ ra cái kết cực kì có hậu cho 2 nhân vật chính rồi, họ sẽ sống bên nhau hết quãng đời còn lại của mình trong 1 căn nhà xinh xắn lặng lẽ ngoài ngoại ô.
Xung quanh cây cối um tùm, muốn ăn cam thì có cam, muốn ăn táo thì có táo.
Họ sẽ cùng nhau ca hát dưới bóng râm của cây cổ thụ to vào buổi trưa, buổi chiều, họ có thể ngồi cạnh bờ sông hay bờ suối ngắm mặt trời lặn.
Hạnh phúc đơn giản thế thôi, chỉ cần họ ở bên nhau, tựa đầu vào nhau mà đón nhận nó.
Tôi nghĩ đến đây thì bất giác mỉm cười nhìn anh.
Anh cười:- Gì mà nhìn anh ghê vậy?- Không! Anh rất đẹp trai.
- Tôi chép miệng, rất giống những “nam thần” đại diện cho ngành điện ảnh.
- Anh có biết đánh đàn guitar không?- Không.
Anh biết chơi dương cầm và vĩ cầm!Mắt tôi sáng ngoắc lên, sao anh giỏi thế??? Dù rất thích guitar vừa lãng mạn vừa tiện lợi nhưng vĩ cầm cũng không tồi, rất lãnh tử đa tình.
Tôi khịt mũi:- Anh đàn cho em nghe được không? Vừa đàn vừa hát!- Khi nào có dịp thì anh sẽ làm điều đó!Tôi phụng phịu:- Khi nào là khi nào?- Không lâu nữa!- Anh véo 2 má tôi.
- Đã nói là nhìn mặt em anh rất muốn nhéo mà!Tôi cố giằng tay anh ra nhưng anh lại bấu chặt hơn, đây là cách thể hiện tình cảm của anh ư? Không còn cách nào khác, tôi cũng vươn tay ra nhéo lại.
Chiếc xe của trường vừa chạy đến, bọn con gái thấy tôi và anh như thế thì há hốc mồm.
Chúng tôi bỏ tay xuống.
Ờ, nhìn đi, thấy rồi thì đừng bén mảng đến gần anh nhá.
Con Yến lăng xăng chạy đến cạnh tôi chỉ tay vào tôi và anh:- 2 người dạo này ghê lắm nha! Bộ công khai yêu nhau rồi à?- Không! Vẫn đang tìm hiểu.
- Tôi nhăn mặt xua tay, anh vẫn chưa ngỏ lời, chắc có lẽ muốn tìm hiểu kĩ hơn đôi chút.
Anh im lặng cười chứ không đáp, điều này làm tôi buồn quá, anh vẫn chưa chắc chắn tình cảm của mình sao? Cô chủ nhiệm tôi thông báo tập hơp lớp lại, tôi mỉm cười nhìn anh rồi đi với con Yến.
Đúng là nhà trường đâu có tốt đẹp gì khi mà cho chúng tôi đi dã ngoại chứ, họ bắt buộc chúng tôi phải tìm kiếm loài cây gì đó họ giao ra.
Từ xa, Gia Linh chạy đến.
Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì cô ấy mới học lớp 12A10.
Cô giáo tôi nói là Gia Linh muốn tham gia với lớp tôi nên đã xin gia nhập bọn.
Cô ta vui vẻ đến đứng giữa tôi và con Yến.
Cô bắt đầu phát hình ảnh cây cho từng đứa.
Tôi cũng rất hiếu kì, đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác mình như Sherlock Holmes.
Gia Linh nhanh chóng lấy 1 tấm ảnh từ tay cô giáo đưa cho tôi và Hải Yến xem.
Cô ta nói:- Đây là cây má đào, cũng khá dễ tìm nhưng hơi xa chỗ này! Khoảng 2 giờ mình đi tìm là được, giờ thì vui chơi đi!Con Yến nhìn cô ta tỏ vẻ kì lạ mà không nói.
Hình như nó đã nhận ra chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.
(Lề: http://news.
zing.
vn/Bai-van-ta-ban-gai-bi-co-giao-tra-ve-chan-dong-mang-post447032.
html Cho mọi người cái link, Win xem mà tức cười mãi, giống y chang Minh tỉ nhà mình, này thì Nguyễn Thanh Tuấn!)Đọc tiếp Thử yêu côn đồ – Chương 14 Chương 14: Chuyến dã ngoại kinh hoàng.
.
.
– Được rồi! Đừng sợ, có tôi đây…- Hắn kéo cô vào lòng.
Minh Minh cũng chẳng còn sức để nói chuyện nữa mà rút vào lòng hắn.
……………………………………………………………………………………….
.
Hiếu thả người lên ghế sô pha của Thanh Tuấn.
Tối qua tên này cũng đã lò dò xuất viện theo hắn.
Hiếu cười xòa:– Anh không đi dã ngoại sao?Hắn dùng ánh mắt cảnh cáo, tên này dư sức biết nhưng lại thích châm chọc nên mới hỏi câu này.
Tên đó càng khoái chí hơn nữa mà cười ha hả.
Bệnh tật như hắn thì đi đâu nữa chứ? Hắn đi vào bếp lấy 1 vài món thức ăn anh đã chuẩn bị sẵn từ sáng hâm nóng rồi bày biện ra bàn.
Tên Hiếu đúng là có lộc ăn uống, nếu không phải là cánh tay đắc lực mà ngạo mạn thế này, hắn đã đá phăng ra khỏi nhà rồi.
Tuy là nghĩ như thế nhưng 2 người tình cảm cũng không khác gì anh em.
Hắn gắp thức ăn cho vào miệng nhai, hắn ăn đúng cách của châm ngôn:” Ăn để sống”, hoàn toàn không cảm nhận được vị gì.
Tên Hiếu thì luyên thuyên không ngừng từ chuyện này đến chuyện khác, hắn nghe muốn ù lỗ tai.
Ba mẹ tên này lúc vừa sinh cậu ra thì đã nói chuyện thay tiếng khóc hay sao mà nói lắm thế? Không chỉ biếng nói, hắn cũng biếng nghe luôn.
Hắn hắng giọng:– Im lặng chút đi!– Dạo này em thấy anh nói nhiều hơn thì phải!- Hắn nhướn mày ngạc nhiên vì câu nói đó của cậu.
Hừm, nhiều hơn sao? Hắn đột nhiên nhớ đến câu nói của Minh Minh, khóe môi cong lên:” Anh lắm điều nhất trên đời!”– Cười cũng nhiều nữa!- Tên Hiếu phát giá