Snack's 1967
Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326291

Bình chọn: 7.5.00/10/629 lượt.

hưa bao giờ hắn dịu dàng đến thế.

Hải Yến chăm chú quan sát, hoàn toàn không có trong kịch bản.

Hắn khẽ liếc “kẻ bên dưới” ý chỉ đừng nhiều chuyện, hắn đang tâm sự “mỏng”.

Minh Minh vẫn chưa định thần được.

Hắn đứng dậy bế cô lên ngay trong giờ học.

Minh Minh định giãy giụa la ó thì hắn kê sát tai cô nói khẽ:” Đi lên sân thượng có phải khỏe hơn không? Thử chống đối xem!” Hắn rõ ràng là đang uy hiếp.

Các thành viên trong lớp tập trung chú ý.

Hải Yến khẽ hắng giọng, họ nhanh chóng thu ánh mắt tò mò thèm khát lại.

Hắn đi ngang qua ông thầy, liếc mắt xuống cánh tay hắn và cái chân bị bong gân của Minh Minh.

Tuyệt nhiên, hắn không nói gì.

Thả Minh Minh vào bóng mát của cây, hắn ngồi bên cạnh.

Cô chép miệng, sao phải lên đây chứ? Hắn khẽ nhắm mắt dựa đầu vào vai cô:– Ở lớp ồn quá!Ồn sao? Ngoài tiếng giảng bài thì còn tiếng gì nữa đâu? Minh Minh đẩy đầu hắn ra, hôm kia do hắn bị sốt nên mới cho hắn dựa thôi, cái đồ dê cụ! Minh Minh không vui:– Sao anh cứ phải dắt theo tôi chứ?– Thích!– Kệ anh!“Gật đầu”.

– Cái đồ dở hơi, thần kinh, ba lơn bặm trợn.

– Im!– Không im đó!– Tôi hôn thì có trách!- Hắn mở mắt, ánh mắt lạnh lùng nhưng đáy mắt vẫn có tia cười.

Minh Minh im bật không nói nữa.

Lúc nãy còn hiền dịu, giờ thì lại thế này, tên này bị lên cơn tùy lúc.

Lúc này hắn mới dễ chịu hơn đôi chút.

Hắn quyết định rồi, hắn vẫn là hắn, nếu bị Hải Yến giật dây kiểu này thì rất giống thằng ngốc, rất ngốc.

Lỡ Minh Minh đồng ý quen hắn, hắn quay lại kiểu lạnh lùng thế này thì Minh Minh vẫn có thể đến với anh hắn.

Hành động thì phải có “chất lượng”.

Hắn đứng dậy đi vào góc khuất của sân thượng lôi cây đàn guitar ra.

Hắn gãy nhẹ cây đàn, Minh Minh ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Hắn mỉm cười mãn nguyện, chuyện là thế này.

.

.

Hắn vừa thức dậy, đi xuống bếp lấy ly nước uống.

Quang Huy đang chỉnh dây đàn guitar.

Vừa thấy hắn, ánh mắt anh lóe lên rồi nhanh chóng tĩnh mặc.

Hắn cầm ly nước ngồi cạnh anh:– Sao lại là đàn guitar?– Anh muốn tập thêm loại đàn này, rất tiện dụng!- Anh cười, hắn cầm lấy vai anh nghĩ ngợi gì đó rồi bật cười:– Cảm ơn kẻ địch! Anh đã gợi ý cho em biết Minh Minh thích chơi đàn guitar!– Sao nào?- Anh nở nụ cười thú vị, cái thằng em này, không nên xem thường.

– Anh thích chơi vĩ cầm nhưng hình như 2 năm nay không động đến.

Hôm nay lại bảo muốn tập guitar, quá dễ để nhận ra rồi!Hắn giành lấy cây đàn trong lòng anh gãy mạnh 1 bài đắc thắng.

Lúc hắn và anh còn học cấp 2, ba hắn cho 2 người chọn 1 loại nhạc cụ để chơi.

Hắn chọn học guitar vì thời gian học ngắn lại dễ chơi.

Còn anh thì thích vĩ cầm, về sau còn học thêm dương cầm.

Là hắn có thần giao cách cảm hay là ông trời mỉm cười với hắn nhỉ?****Hắn quay sang hỏi cô:– Muốn hát chút không?– Hả? Tôi không biết hát!- Minh Minh lộ rõ niềm vui nhưng vẫn từ chối lời đề nghị.

Hắn dùng ánh mắt cảnh cáo, cô trợn mắt nhưng vẫn không gật đầu.

Hắn nhếch mép:– Có muốn tôi giao cô ra cho bọn trường Bình Phát không?Minh Minh im lặng lắc đầu, nuốt nước mắt chảy vào tim.

Hắn nở nụ cười khoái chí rồi gảy đàn bài “Cây đàn sinh viên”.

Minh Minh chăm chú lắng nghe rồi cất giọng.

Thanh Tuấn: *Ngưng đàn* * Quay sang nhìn kiểu như muốn lạy vài cái*.

Minh Minh: Tiếp đi!Hắn vừa nghe cô cất giọng, thức ăn ban sáng hắn vừa ăn muốn trào ra ngoài, thật sự là rất kinh khủng.

Minh Minh nhận thức được việc đó nhưng lập tức mỉm cười mãn nguyện, ai bảo chơi ngu còn la làng.

Hắn đành gảy đàn không lời, không dám tơ tưởng đến giọng hát “oanh vàng thỏ thẻ” đó nữa!Minh Minh cười ha hả rồi lắc lư người theo điệu nhạc hắn đánh.

Buổi học hôm nay bình yên trôi qua.

.

.

Đọc tiếp Thử yêu côn đồ – Chương 17 Chương 17: Kế hoạch gian nan.

.

.

– Á á á á á á á á á á á á á á á!- Tiếng la của ai mà thất thanh thế? Tôi ngẩng đầu lên nhìn, là hắn la.

……………………………………………………………………………………………….

Lúc đi xuống sân thượng, Minh Minh 1 mực không đồng ý hắn bế.

Tên côn đồ đó tức giận,mặc kệ cô la ó, “thuận hắn thì sống, nghịch hắn thì chết!” Hắn bế Minh Minh lên nhìn cái tay vịn cầu thang trường, lâu lâu thì cũng phải có thêm phần kịch tính.

Nghĩ là làm, hắn phòng lên thanh vịn trượt xuống dưới, Minh Minh mặt mũi xám ngoét la hét,không dám mở mắt ra mà ôm cứng cổ hắn, sai 1 ly thì hốt xác 2 đứa mất.

Nghe tiếng la của Minh Minh, hắn thấy càng “kích thích” mà nhảy lên nhảy xuống.

Đến tầng 1 của trường, hắn ngạc nhiên khi thấy Minh Minh không nói gì.

Ách, thì ra cô xỉu mất tiêu rồi.

Hắn đặt cô lên chiếc giường y tế.

Phòng y tế vắng vẻ, chỉ có mùi thuốc sát trùng như bệnh viện làm hắn nhức đầu.

Vỗ vào má mãi mà Minh Minh chẳng có dấu hiệu tỉnh dậy,”càng nhắm chặt mắt hơn”.

Ra tay nhẹ thì không tỉnh, ra tay mạnh thử xem sao.

Nhưng hắn nghĩ đến chuyện vỗ thật mạnh vào má cô, cô không chịu nổi mà xuống Diêm Vương tìm người yêu là cái chắc!– Tôi cho cô 3 giây để tỉnh lại! 1…2…Minh Minh lập tức mở mắt ra, tim cô vẫn đang đánh lô tô trong bụng.

Còn định giả vờ xỉu để ngủ luôn mà cái tên này lại giở thủ đoạn sở khanh.

Minh Minh tức giận đ