Thử yêu côn đồ

Thử yêu côn đồ

Tác giả: Winny

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325940

Bình chọn: 9.5.00/10/594 lượt.

người.

– Minh Minh, anh đang rất mệt mỏi.

Anh cảm thấy mình đang dần dần mất đi tự do…Tim tôi đánh mạnh 1 cái đau nhói.

Hắn đang định nói chuyện gì thế nhỉ? Tôi lắp bắp:-… Ý…a.

.

nh là…???– Đừng khẩn trương, không sao cả! Dù có chuyện gì đi chăng nữa thì em nhất định phải tin anh!– Anh nói đi, có chuyện gì? Chưa bao giờ anh nói chuyện điện thoại với giọng điệu thế này! Anh mau nói đi mà!– Chỉ cần tin anh là được! Ngủ sớm đi, đừng lãnh phí thời gian vào những chuyện vô ích…– Ồ…- Tôi lên tiếng đáp lại cho hắn yên tâm nhưng trong lòng tôi thì hoàn toàn ngược lại! Tôi sắp bị lo lắng bức đến phát điên.

– Ngủ ngon nha Lợn Lười, khi nào về nước anh sẽ hôn bù!– Anh điên à? Bây giờ là mấy giờ ở Mĩ thế?– Anh bảo ngủ!– Bên đó thời tiết thế nào? Có lạnh lắm không?– Ngủ đi Minh Minh!– Em biết là quan hệ giữa chúng ta vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn nhưng em tin rằng 1 trong 2 chúng ta không ai là giả dối hết.

Cho nên em tin tưởng ở anh, anh cũng không nên giấu giếm em…Tôi lẳng lặng nghe tiếng gió thổi nhè nhẹ bên tai, hình như hắn chẳng biết nói gì nữa rồi.

Tôi bặm môi định mở miệng thì nghe tiếng hắn cười xen lẫn chế giễu:– Sến súa.

Vậy mà bảo không nhớ anh sao? Ngủ đi Lợn Lười, không có chuyện gì đâu!– Ồ!- Hắn tắt máy sau khi nghe chữ ồ của tôi.

Tôi vẫn không thể yên tâm…******Hắn ngồi bên cửa sổ, ánh nắng xiên vào khuôn mặt không có khuyết điểm tuyệt đẹp.

Cất điện thoại vào túi, hắn nhìn xuống dòng người đi lại dưới đường, thế giới này có tỉ tỉ người, tìm ra người mình yêu thì quả là 1 chuyện không hề dễ.

Đã tìm ra nhau rồi thì đừng để lạc mất giữa chốn phồn vinh đông đúc…******Đồ đệ, ta yêu ngươi! – Chương 8– Không học bài nữa sao?- Con Yến nhìn tôi, tôi lắc đầu.

Đầu óc đau nhức thế này thì học hành gì nữa.

– Ừ… Ngủ đi, nhìn mày như xác ướp vậy đó.

Nhan sắc xuống dốc không phanh thì ngồi đó ngóng dài mõm cũng không có 1 tên điên như tên Tuấn đâu!Tôi nghe lời nó nhắm mắt lại ngủ, đem những muộn phiền chôn sâu vào giấc mơ.

– Minh Minh!– Hả?Tôi đang đứng giữa cánh đồng bồ công anh, nghe giọng nói quen thuộc của hắn thì quay đầu lại nhìn.

Hắn đang mỉm cười nhìn tôi, bước chân vẫn tiến về phía tôi nhưng hắn đang dần dần tan biến vào ánh dương buổi sớm.

Tôi hoảng hốt chạy thật nhanh về phía hắn nhưng vẫn không kịp níu giữ.

Tôi giật mình thức giấc.

Đồng hồ chỉ 12 giờ, tôi nhìn con Yến đang nằm cạnh mình thở dài, tôi vẫn không thể quên được chuyện hắn vừa nói.

.

.

*****1 tuần trôi qua rất rất rất chậm chạp.

Dạo này Sài Gòn hay mưa lắm, không có hắn đi cùng tôi cũng làm biếng ra đường mà ngồi trên phòng ngắm những giọt mưa bay bay.

Thiện Nhân vừa đi đâu đó về, người ướt như chuột lột đi ngang phòng tôi.

– Ê, đi đâu mới về đó?– Không có gì!- Ả chép miệng lắc đầu.

– Dạo này mày hay đi sớm về trễ lắm nha! Hẹn hò hay gì rồi?– Nhảm!- Nó liếc tôi 1 cái rồi đi nhanh vào phòng tắm.

“Rengg… rengg…”– A lô?– Minh Minh!- Lại gọi tên tôi, hình như cái tên này rất quý 2 chữ Minh Minh thì phải.

Tôi nở nụ cười:– Đây!– Anh về rồi, vừa đến nơi…– Vậy nghỉ ngơi đi!– Xuống mở cửa cho anh, anh đang ở dưới nhà em!– Hả??? À à…Tôi lật đật lấy cái ô rồi đi xuống mở cửa.

Chiếc taxi đang đậu trước nhà.

Dáng người rắn rỏi bước xuống xe, nhanh chóng nắm lấy cái ô.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn, chỉ 1 tuần không gặp mà hắn đẹp trai gấp đôi thế này.

Hắn kéo vai tôi vào lòng rồi đi vào nhà.

Tôi còn ngỡ mình đến thăm nhà hắn chứ chẳng phải ngược lại.

Hắn gấp ô, tôi mới biết mình đã vào hẳn nơi khô ráo.

Tôi đưa mắt nhìn hắn, hắn nghiêng đầu nhìn tôi từ đầu tóc, quần áo, rồi 2 con mắt gấu trúc.

Tôi bất giác quan sát lại mình, nhìn cũng hơi dị dị thật.

Đầu bới thành củ tỏi, bộ quần áo mặt nhà rất giống mấy bà bầu.

Hắn nhếch mép:– Xem ra mấy ngày nay em sống… rất không tốt!– Gì chứ? Em là đang sống rất tốt ấy!– Nhan sắc Thúy Kiều của em đây sao? Nguyễn Du miêu tả quả thật không thể bằng thể xác thực, quả là khác xa lời của ông ta kể!– Ý anh là sao?- Tôi chống nạnh mặt hầm hầm nhìn hắn.

Dễ điên thiệt nha, sau 1 tuần xa cách, hắn vẫn đáng ghét thế sao?– À, Thúy Kiều năm đó sử dụng camera 360 nên giờ nhìn ảnh thật anh không nhận ra!- Hắn nở nụ cười yêu nghiệt rồi đi thẳng lên cầu thang 1 cách tự nhiên cực kì.

Cái tên này…Ả Thiện Nhân vừa tắm xong đi ra, vẻ mặt rất chi là tức giận nhìn cái tên kia.

Hắn và nó đứng lại trao đổi bằng ánh mắt rồi nó đùng đùng bỏ xuống nhà dưới.

WTF??? Có chuyện gì thế??? Tôi vượt lên hỏi hắn:– Chuyện gì…– Em học bao nhiêu đây sao?- Hắn chặn trước câu hỏi của tôi, chỉ tay vào 1 đống vở trên giường.

– Ồ!– Đừng học nữa, khi làm bài hãy chép bài của anh!- Hắn gạt mấy cuốn vở xuống đất rồi nằm lên chiếc giường màu hồng hồng của tôi.

– Anh tự nhiên quá nhỉ?– Huh?- Hắn nhếch mép.

– Hử hử hử cái đầu boaaa anh!- Tôi vừa nhặt tập vừa chửi rủa trong bụng.

Hắn nắm cái tay đang cầm vở của tôi, nhét vào cái gì đó.

Sau khi bàn tay hắn mở ra, tôi mới thấy rõ thứ hắn vừa vào ngón áp út tay trái.

Là 1 chiếc nhẫn trơn đơn giản, không cầu kì.

Có hàng chữ nhạt được khắc tinh x


pacman, rainbows, and roller s