gặp Minh Minh rửa mặt trong nhà vệ sinh không sợ sệt, các quý cô vẫn cho rằng Minh Minh sử dụng lớp trang điểm gì đó đắt tiền, nước thường không bao giờ rửa trôi được!?!Minh Minh ít nói hơn, tính tình trầm ổn hơn.
Chuyện gì đáng nói thì mới mở miệng, lâu lâu vẫn có đùa có cười nhưng ít dần.
Cô biết tiết chế cảm xúc, đôi lúc, đi trên đường cùng hắn, dù rất mỏi chân nhưng Minh Minh vẫn tự mình bước tiếp.
Cô rất sợ, nếu cô cứ đi trên đôi chân của hắn, mãi mãi cô sẽ bị tàn phế.
Minh Minh tự học nhiều hơn, lâu lâu mới hỏi hắn vài câu khó.
Học lực của Minh Minh từ đó mà tăng vùn vụt.
Thời gian cô và hắn gặp mặt vì thế mà… ít hơn…Diễn đàn trường 1 lần nữa sôi sục, mọi người đều cho rằng Minh Minh bị cắm sừng mà ngây thơ không biết.
Chịu trách nhiệm gì chứ? Yêu đương gì chứ? Cuộc tình nào chẳng chóng tàn? Tình chỉ đẹp khi tình dang dở…Minh Minh ngồi trên chiếc ghế đá công viên, gọi cho hắn:– Em có mua 1 cái bánh, anh rãnh không?– Anh… bận rồi!- Hắn trả lời, có chút ngập ngừng trong lời nói nhưng nếu không nghe kĩ sẽ không nghe thấy.
Đáng tiếc, Minh Minh đang rất tập trung.
Cô khẽ ừ nhẹ 1 tiếng rồi quăng cái bánh vào thùng rác gần đó.
– Minh Minh?Cô quay đầu lại nhìn nơi phát ra âm thanh.
Quang Huy đang đứng đó, mỉm cười nhìn cô.
Nụ cười của anh vẫn rất tươi tắn, rất xinh đẹp.
Từ lúc cô và Thanh Tuấn khẳng định quan hệ, cô rất hay lui tới nhà anh nhưng hầu như không lần nào gặp.
Minh Minh nở nụ cười tươi rói:– Chào anh! Lâu quá không gặp!– Ồ, dạo này em xinh đẹp hơn xưa.
Đáng tiếc là anh không phải người yêu của em! Chắc có nhiều người ganh tỵ với em của anh lắm đây!- Lời nói của anh nửa thật nửa đùa làm người khác không thể nào phân biệt được nhưng Minh Minh tinh ý hiểu rõ, anh đang tiếc rẻ cuộc tình xưa nhưng không có ý định níu kéo.
– Anh cũng trưởng thành ra.
Nhìn anh ra dáng 1 ông chủ rồi! Mai mốt em thất nghiệp, nhớ nhận em vào làm nhân viên nhé!- Cô cũng đáp lại câu nói anh 1 cách khôn khéo, điều này làm anh không khỏi ngạc nhiên.
Minh Minh bây giờ rất giống 1… thiếu nữ.
Vừa dịu dàng, vừa biết suy nghĩ lại vừa thâm sâu.
– Anh có thể mời em uống ly nước không?Ánh mắt Minh Minh khẽ dừng trên chiếc nhẫn rồi cô mỉm cười gật đầu.
2 người ghé vào 1 quán coffee gần đó.
Cô và anh hỏi han nhau rất ân cần nhưng câu chuyện chỉ dừng lại ở mức cần thiết, không quá lố.
– Em định học quản lí khách sạn?– Dạ! Ba em hướng em theo ngành nghề của ông ấy, em cũng không có ý kiến.
Ít ra cũng có anh… nhận em vào làm nhỉ?- Cô nở nụ cười, câu nói này là đùa 100% nhưng anh lại nhanh chóng gật đầu nhận lời:– Tất nhiên rồi!– Không phải nhân viên vệ sinh chứ?- Nét mặt Minh Minh hơi tinh nghịch đôi chút làm anh phì cười, đã lâu rồi anh không gặp cô.
Minh Minh giờ như trở thành 1 người khác, 1 người trưởng thành xa lạ nhưng vẫn mang lối sống tự nhiên, trẻ con ẩn giấu phía sau.
– Minh Minh, mày… A, chào anh!- Lúc nãy, Hải Yến đi mua 2 chai nước suối, bảo Minh Minh đợi ở công viên nhưng lúc cô quay lại thì không thấy cô gái này ở đâu hết.
Đúng lúc bắt gặp cô ngồi trong quán coffee đối diện người con trai nào đó nhưng không rõ mặt, không ngờ lại là Quang Huy.
Nói không thích, không yêu liệu có đúng? Nói không thích, không yêu liệu không nhớ? Hải Yến bặm môi, miễn cưỡng nở nụ cười với anh.
Anh cũng gật đầu chào lại.
Thật ra… không hẳn là 2 người mất liên lạc.
Đôi lúc, Hải Yến vẫn gửi cho anh 1 cái icon cười toe toét với câu hỏi cực kì cổ lổ sĩ:” Ca ca, công việc bên Mĩ của anh thế nào rồi? Rất tiến triển hả?”Mấy ngày sau, cô mới nhận được tin nhắn trả lời từ Hoàng Tử Gió:” Rất tốt.
Cảm ơn muội muội đã quan tâm!” Anh cũng gửi lại cho cô cái icon đó.
Nhiều lúc, cô rất muốn gõ vào khung chat hỏi anh thêm:” Có phải vì Việt Nam không hiện đại, không phát triển, không vướng bận nên anh không về nữa?” nhưng gõ rồi, cô lại thấy mình ngu ngốc rồi xóa đi.
Không ngờ, cô lại gặp anh trong tình trạng này.
Cô đưa tay lên lau mặt mình để chắc chắn mặt cô không dính bẩn mới đi vào quán coffee.
– Xin lỗi, tao quên mất!- Minh Minh cười giã lã.
Đôi khi, con người tập trung vào cái gì quá mất thì sẽ quên đi 1 số thứ.
Cô khẽ thở dài, đưa ly nước cam lên miệng uống.
Hải Yến ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt nhìn anh chằm chằm.
Quang Huy nhướn mày:– Anh đi chỉ có 3 tháng mà cô gái nào anh từng quen biết cũng xinh đẹp lên thế này?– Really? Don’t kidding me!- Hải Yến nở nụ cười, câu nói tiếng Anh cô vừa nói như trêu ngươi, mỉa mai ai đó đã sang đất khách quê người mà quên mất mảnh đất quê hương.
– Just kidding!- Anh nở nụ cười đáp lại.
– Gì chứ? Vậy là em không xinh đẹp lên à?- Thật ra Hải Yến đã thay đổi kiều tóc.
Mái tóc dài được uốn xoăn nhẹ nhàng, nhuộm màu nâu đỏ.
Mái xước được tỉa mỏng, che giấu vầng trán cao nhưng không có nghĩa là che mất đi vẻ đẹp.
So với Minh Minh, Hải Yến đẹp hơn 1 bậc.
– Tại em không tin anh thôi! 2 em định học ngành quản lí khách sạn luôn sao?– Dạ.
- Minh Minh gật đầu, đôi mắt lơ đễnh nhìn về dáng người dong dỏng cao, dáng đi ngạo mạn, cô gái đằng sau chạy đến
