hâu Bảo Hành,trong lòng nổi lửa,xem ra nhóc con đó không muốn nghe lời hắn,chẳng lẽ cô không biết hắn là một con hổ sao?
Vậy hắn sẽ không khách khí!
Cầm lấy điện thoại di động,thông qua một mã số quen thuộc: “Khinh Vân,gọi với tất cả khách sạn trong thành phố,ai dám nhận tổ chức hôn lễ Tiểu Tiểu,ngày hôm sau không cần mở cửa.”
Cúp điện thoại lập tức gọi cho một dãy số khác: “Cắt đứt tất cả
Chương 49: Bóng người ngoài cửa sổ
Thời gian ngày trôi qua ngày,Vu Thiểu Đình và Lâm Cẩm Quyền cố gắng chống đở Ngạo Thông,bọn họ muốn biểu hiện giống như bình thường không để cho Tô Lực Hằng phát hiện ý đồ của bọn họ.
Mà bọn họ căn bản không biết đối phương đã giăng một cái lưới lớn chỉ đợi bọn họ nhảy vào.
Buổi tối trước một ngày tổ chức hôn lễ.
Bởi vì trước ngày kết hôn chú rễ cùng cô dâu không thể gặp mặt,cho nên Vu Thiểu Đình đã sớm đến khách sạn hai ngày trước.
Liễu Uyển Nhi nằm chết dí trên giường chuẩn bị nghỉ ngơi,ngày mai sẽ cử hành hôn lễ hi vọng tất cả thuận lợi.
Đưa tay tắt đèn đầu giường,bên trong phòng lập tức trở tối đen.
Mới vừa nằm xuống Liễu Uyển Nhi giật mình bỗng nhiên nhìn thấy rèm cửa sổ lung lay .
Chẳng lẽ cửa sổ chưa đóng kỹ,chuẩn bị đứng dậy đóng cửa sổ,bỗng nhiên từ rèm sau có một bóng đen đi ra.
Thét chói tai còn chưa ra khỏi miệng,bóng đen đã nhanh chóng nhảy đến trước mặt cô,đưa tay bụm miệng cô lại.
Mượn ánh sáng yếu ớt rốt cục thấy rõ người,là Tô Lực Hằng!
Hắn làm sao xuất hiện trong phòng cô? Liễu Uyển Nhi mở to hai mắt,kinh ngạc nhìn hắn.
Chỉ thấy hắn vèo chui vào chăn của cô,sau đó nói: “Em nghĩ kỹ chưa,có thể lựa chọn thét chói tai để cho người khác đi vào nhìn cô dâu nằm trên giường với một người đàn ông khác,cũng có thể lựa chọn không thét chói tai,chúng ta nói chuyện.”
Hắn đã thiết kế tốt đáp án còn giả mù sa mưa cho cô chọn,Liễu Uyển Nhi trong lòng rất bất mãn,ở trước mặt hắn mình vĩnh viễn không có quyền lựa chọn.
Tô Lực Hằng buông tay ra,đắc ý nhìn cô trầm mặc.
Không lâu sau bỗng nhiên mặt vừa sầm xuống: “Em thật muốn lấy hắn?”
Chỉ cần hôn lễ còn chưa cử hành,hắn vẫn hy vọng một tia mong đợi,mong đợi cô đi tìm hắn,nói cho hắn biết cô không muốn lấy Vu Thiểu Đình.
Nhưng cho đến khuya hôm nay,chuyện trong chờ mong vẫn không xảy ra, hắn ngồi không yên.
Cho nên hắn đi tới Lâm gia,trèo vào trong phòng cô.
Liễu Uyển Nhi dứt khoát gật gật đầu,đặc biệt dùng sức,đặc biệt kiên định,mang theo một chút cố ý,giữa bọn họ mỗi lần đều hắn thắng,lúc này cô muốn đánh lén chống cự hắn.
Tốt,rất tốt,cô càng ngày càng có cá tính,Tô Lực Hằng trong lòng thầm mắng.
“Em thấy anh sẽ để em lấy hắn sao?”
“Anh ~ anh muốn làm gì?” Lời hắn có ý gì? Tối nay tới không phải muốn bắt cô đi chứ?
Liễu Uyển Nhi phòng bị di động thân thể về phía sau.
Nhìn dáng vẻ cô cảnh giác mình,Tô Lực Hằng thoải mái liếc mắt nhìn cô.
Lúc này ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến giọng Lâm Cẩm Quyền: “Tiểu Tiểu,cháu đã ngủ chưa?”
Liễu Uyển Nhi trong lòng lộp bộp rơi xuống,nếu để ông ngoại biết Tô Lực Hằng đang ngồi trên giường mình thì sẽ phiền toái thế nào? Trời ạ,ngàn vạn không thể bị phát hiện.
Phản ứng của cô Tô Lực Hằng đều nhìn thấy trong mắt,thật thú vị,hắn quyết định để cho trò chơi thêm thích thú.
Thuận tiện trừng phạt nhóc con không ngoan này.
Liễu Uyển Nhi phát hiện người đàn ông trước mắt lộ ra một tia tà ác.
Còn chưa kịp phản ứng người đã bị hắn đẩy ngã trên giường.
“Anh đừng làm loạn.” Liễu Uyển Nhi hạ giọng cảm giác hắn cố ý thổi hơi vào cổ mình,cảm giác tê dại ngứa ngáy làm cô nén không được run rẩy.
Cố gắng muốn đẩy hắn ra,lại căn bản không chống lại được trọng lượng của hắn.
“Tiểu Tiểu,cháu đã ngủ chưa?”Giọng Lâm Cẩm Quyền lần nữa truyền đến.
Liễu Uyển Nhi thật khẩn trương,rất sợ để ông thấy tình trạng trong phòng.
“Ông ~” Mới nói ra một chữ,người đàn ông tà ác trên người bỗng nhiên ngậm vành tai cô còn nhẹ nhàng cắn.
Cố gắng đè nén phản ứng của mình,cố gắng để cho giọng của mình không khác gì bình thường.
“Ông ngoại,cháu…cháu ngủ.” Một câu nói phải dùng hết sức.
Mà Tô Lực Hằng thì đắc ý nhìn phản ứng của cô,thân thể của cô còn thành thật hơn miệng cô nhiều.
Càng thêm càn rỡ tiến vào đồ ngủ của cô,nhẹ gặm nụ hoa trước ngực cô.
“A ~” Liễu Uyển Nhi không nhịn được A lên tiếng.
Lâm Cẩm Quyền vừa muốn rời đi lại nghe được tiếng thét của cô,vội quay trở lại: “Tiểu Tiểu,cháu làm sao vậy?”
“Không có,không có gì ông ngoại.” Liễu Uyển Nhi vội vàng trả lời hắn,hai tay thì cố gắng đẩy người đàn ông đang chui vào trong áo ngủ cô ra.
“Cháu thật không có chuyện gì sao?” giọng nói của cháu ông có chút kỳ quái.
“Không có,không có chuyện gì,đã muộn lắm rồi ông hãy nghỉ ngơi sớm.” Liễu Uyển Nhi cắn răng cố nén rên rỉ muốn bật khỏi miệng,mà hai tay cô đã bị người đàn ông trên người khống chế được,chỉ có thể để mặt hắn làm xằng làm bậy với mình.
Nhóc con này lại có chuyện gì? Lâm Cẩm Quyền hết sức nghi ngờ.
Có phải ngày mai lập gia đình cho nên tối nay tương đối khẩn trương,nghĩ tới đây ông cười xoay người rời đi.
Tiếng động ngoài cửa rốt cục biến mất,Liễu Uyển Nhi thở phào nhẹ nhõm.
Nh