Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Thúc Thúc Yêu Nghiệt Đừng Tới Đây!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327514

Bình chọn: 10.00/10/751 lượt.

nhớ của kiếp trước đầu thai lên loài người,tìm kiếm người mình thích.

Nhìn hồn phách chịu hành hạ bên bờ Vong xuyên,bọn họ đã chịu nổi khổ ngàn năm, lòng vẫn không thay đổi,hôm nay rốt cục có thể chuyển thế đầu thai.

Nhìn bọn họ đi qua cầu Nại Hà,vượt qua Tam Sinh Thạch,đi ngang qua Mạnh bà không có ngừng lại trực tiếp tiến vào vòng luân hồi,Liễu Uyển Nhi rất vui mừng thay bọn họ nhưng có phần lo lắng,bọn họ đi chuyến này cho dù tìm được người yêu kiếp trước nhưng dù sao cũng đã qua ngàn năm chỉ sợ những người đó không nhớ rõ bọn họ,càng không nhớ được đoạt tình yêu khắc cốt ghi tâm.Bọn họ đi chuyến này sẽ tìm được hạnh phúc hay không? Ngàn năm khổ sở có được hồi báo hay không? Tất cả điều không.

Vong Xuyên Hà cuồn cuộn,bao nhiêu chấp nhất,đáng giá sao? Đáp án chỉ có bản thân mình hiểu rõ.

Lúc này một giọng nói quen thuộc từ sau truyền đến: “Tại sao cô nương ngày ngày ngồi ở chỗ này,chẳng lẽ cô nương cũng muốn vào Vong Xuyên Hà sao?”

Nghe giọng nói Liễu Uyển Nhi biết đó là quỷ sai bắt cô đến địa phủ,quay đầu nói: “Tôi chỉ ngồi đây ngắm phong cảnh.” Cô không có người nào để nhớ cho nên không sợ canh Mạnh Bà,lại càng không muốn vào Vong Xuyên Hà.

Lại có người thích đến Vong Xuyên Hà ngắm phong cảnh sao,thật là một người kỳ quái,quỷ sai méo miệng.”Nơi này có gì đẹp,vừa buồn thảm vừa máu tanh.” Bỗng nhiên hắn nghĩ tới điều gì,khẩn trương nói”Cô không phải muốn chạy trốn nữa chứ?”

“Ngươi yên tâm,sẽ không .”Liễu Uyển Nhi lên tiếng bảo đảm,năm đó cô chạy trốn thiếu chút nữa hại hắn mất công việc quản lý cầu Nại Hà,đây cũng là chức vị hắn khổ sở mới có được,cô sẽ không làm chuyện tổn hại đến công việc người khác.

Thật ra cô cũng không biết mình nên đi hướng phương nào,cho nên nghiêm chỉnh đợi tại Địa phủ,giữa Liễu Uyển Nhi hoặc Tô Tiểu Tiểu bất luận người nào,chỉ cần có một người trong đó tắt thở cô có thể lần nữa đầu thai chuyển thế.

“Cô đừng gạt ta đấy.” Cổ quỷ sai vẫn có chút lo lắng.

“Ngươi yên tâm đi.” Lúc này Liễu Uyển Nhi thấy bóng người quen thuộc đi về phía bọn họ,nhìn cổ quỷ sai nói “Lâm muội muội của ngươi tới rồi “

Nghe vậy trên mặt cổ quỷ sai bỗng nhiên thay đổi, lập tức xoay người nghênh đón.

Nhìn hai quỷ sai bọn họ vui vẻ ân ân ái ái rời đi,Liễu Uyển Nhi hâm mộ đồng thời thở phào nhẹ nhõm,cổ quỷ sai này chắc còn sợ chuyện năm đó,chỉ cần nhắc tới chút xíu sẽ càm ràm cả buổi sáng,ngay cả người kiên nhẫn như cô cũng chịu không được,may lão bà hắn cũng chính là quỷ muội muội năm đó đứng bên cạnh hắn tới, bằng không hôm nay cô sẽ bị hắn phiền chết.

Em đã có thể vượt qua trăm năm gặp được anh,vậy xin em lần nữa xuyên qua thời không trở lại yêu anh.

Thời gian ba ngày trôi qua rất nhanh,Đao Nhân hao hết khí lực vẫn không thể làm Liễu Uyển Nhi tỉnh lại.

Cuối cùng hắn chỉ có thể chịu thua: “Đại ca,em thật sự không có cách,anh đi mời đạo sĩ đi.”

“Không cần quan tâm thời gian ba ngày,cậu thử lại lần nữa đi.” Tô Lực Hằng khích lệ nói,ngày đó hắn nói muốn mời đạo sĩ nhưng thật ra vì kích thích y thôi.

“Tất cả phương pháp có thể em đều đã dùng,nếu như có thể em thật muốn linh hồn thoát xác mang cô ấy về.” Đao Nhân vô lực nói”Nhưng cô ấy một chút ý chí muốn tỉnh lại cũng không có,em là bác sĩ cũng không còn biện pháp.”

Ngay cả Đao Nhân cũng nói không thể,vậy hắn phải làm sao? Cảm giác bất lực trước nay chưa có xâm nhập Tô Lực Hằng,chẳng lẽ cô thật muốn nằm đó cả đời? Cô thật muốn bỏ con và hắn sao?

Thẩn thờ trở về gian phòng,ngồi xuống bên giường Liễu Uyển Nhi.

“Lực Hằng,cậu làm sao vậy?” Nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của hắn dì Trương có chút lo lắng.

“Dì Trương có thể ra ngoài một chút không? Ta muốn đợi ở bên cạnh Tiểu Tiểu.”

“Tiểu Tiểu sẽ tỉnh,cậu đùng quá gấp gáp.”Dì Trương vỗ vỗ vai Tô Lực Hằng rồi rời khỏi phòng.

Khi trong phòng chỉ còn lại có hai người bọn họ Tô Lực Hằng cầm bàn tay Liễu Uyển Nhi.

“Anh dùng thời gian hơn năm năm rốt cục biết được em là Uyển Nhi,mà biết cũng là sau khi em rời đi,em có phải giận anh xem em như người khác nên không trở lại? Nếu như anh nói xin lỗi em thì thế nào,chỉ cần em trở lại em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được.”

“Em biết không,chúng ta có cục cưng,nó đã gần bốn tháng rồi,cục cưng rất khỏe mạnh chẳng qua rất nhớ mẹ,mà bố cục cưng cũng rất nhớ vợ mình,em thấy được nổi nhớ của bọn anh không? Hãy nhanh trở lại.”

Nói xong lời cuối cùng giọng Tô Lực Hằng đã có chút nghẹn ngào,nắm bàn tay Liễu Uyển Nhi đặt lên trán.

Ba tháng này mong chờ so với năm năm em rời đi còn đau khổ hơn,bởi vì năm năm đó ít nhất biết em sống rất tốt,mà ba tháng này hắn lúc nào cũng lo lắng an nguy của cô;ba ngày mong chờ so với ba tháng còn đau khổ hơn,bởi vì sau khi biết lai lịch thật của cô hắn càng sợ cô đi sẽ không trở lại.

Em đã có thể vượt qua trăm năm gặp được anh,vậy xin em lần nữa xuyên qua thời không trở lại yêu anh.

Tô Lực Hằng yên lặng ngồi,yên lặng bảo vệ,yên lặng cầu xin.

Lúc này tiếng gõ cửa dồn dập vang lên,tiếp theo cửa phòng bị mở ra chỉ nghe dì Trương dò đầu vào,vui vẻ nói: “Lực Hằng cậu mau xuống lầu,Inge cùng Nhị Anh tới,bọn họ đưa đến phương pháp


Pair of Vintage Old School Fru