ử hỏi.
“Thím.” Liễu Uyển Nhi trong lòng hoảng sợ,chẳng lẽ người hiện đại vợ của chú không phải là “Thím” sao? Cái này nguy rồi.
“Người nào nói cho cháu biết cô ấy là thím?”
“Các người tối hôm qua. . . . . .” Thiếu chút nữa đem chuyện tối hôm qua nói ra,Liễu Uyển Nhi nhanh chóng dừng lại,chuyện mắc cỡ đó không thể nói ra trước mặt mọi người, nhưng tối hôm qua cô rõ ràng nhìn thấy bọn họ làm chuyện thân mật mà chỉ có vợ chồng mới làm được.
Liễu Uyển Nhi chưa nói hết đã làm hai người rơi vào hoàn cảnh lúng túng.
Mà những người khác thì quăng ánh mắt hoài nghi sang Liễu Uyển Nhi,bọn họ cũng rất muốn biết tối hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì, làm cho Liễu Uyển Nhi gọi Tử Quyên là ‘ Thím ’.
Sau một lúc trầm mặc Tô Lực Hằng mở miệng nói: “Cô ấy không phải là thím của cháu,sau này cháu không nên gọi loạn.”
Liễu Uyển Nhi bị lời hắn nói làm cho mơ màng,vậy tại sao làm chuyện chỉ có vợ chồng mới có thể làm,người hiện đại quan hệ thật phức tạp quá đi.
Mà Tử Quyên trong lòng đau nhói vì Tô Lực Hằng lạnh lùng cự tuyệt,thì ra trong lòng hắn ngay cả tư cách bị gọi sai cô cũng không có.
Làm rõ quan hệ xong Tô Lực Hằng nhìn sang Liễu Uyển Nhi nói: “Tiểu Tiểu,từ hôm nay trở đi Tử Quyên sẽ chịu trách nhiệm đưa đón cháu đi học.”
“Tại sao?” Liễu Uyển Nhi không hiểu tại sao bỗng nhiên thay người,cô đã quen Vu Thiểu Đình đưa đi,hơn nữa cô cũng rất thích Vu Thiểu Đình.
Vu Thiểu Đình cũng vô cùng hoảng sợ Tô Lực Hằng đột nhiên ra quyết định thế.
“Đại ca,chẳng lẽ có chỗ nào em làm không được tốt sao?” Hắn không muốn mất đi cơ hội mỗi ngày cùng Tô Tiểu Tiểu chung đụng.
“Không vì sao hết,Thiểu Đình hôm nay theo ta xử lý chuyện của công ty,cứ vậy đi,Tử Quyên đưa Tiểu Tiểu đi học.” Ra lệnh một tiếng,như đinh đóng cột.
“Tiểu thư,chúng ta đi thôi.” Tử Quyên hiểu mục đích mình đến đây là bảo vệ cô nhóc trước mắt này,mà từ hôm nay trở đi cô sẽ dùng tánh mạng bảo vệ cô nhóc này,bởi vì đây là Tô Lực Hằng ra lệnh.
Nếu chú đã quyết định,hẳn là có lý do của chú,Liễu Uyển Nhi nghe theo cùng Tử Quyên lên xe.
Nhìn Liễu Uyển Nhi rời đi, Vu Thiểu Đình cho dù không muốn cũng chỉ có thể phục tùng quyết định của Tô Lực Hằng.
Cuối cùng có thể tách bọn họ khỏi gần nhau,Tô Lực Hằng tâm trạng đương nhiên rất tốt,ăn bữa sáng cũng nhiều hơn bình thương.
Nhìn cửa sổ phòng Tô Tiểu Tiểu,Vu Thiểu Đình trong lòng cảm thấy phiền muộn.Kể từ khi hắn bị Tô Lực Hằng điều đi xử lý việc trong công ty hắn rất ít nhìn thấy Tô Tiểu Tiểu,mỗi ngày sáng sớm đã ra cửa,khi trở về Tô Tiểu Tiểu đã sớm trở về phòng nghỉ ngơi,muốn đi đến phòng tìm cô lại sợ bản thân đường đột,chỉ có thể mỗi đêm đứng ở trong sân yên lặng nhìn chăm chú vào cửa sổ phòng cô.
Nghĩ tới cô dễ dương dịu dàng trong lòng cháy bỏng.Bỗng nhiên trước mắt xuất hiện ảo giác tốt đẹp của hắn,người hắn ngày nhớ đêm mong đang đi về phía mình,trên mặt còn mang theo nụ cười vui vẻ,nếu như đây không phải là mộng thì tốt biết mấy.
“Anh Thiểu Đình.” Thật biết gọi Thiểu Đình thức tỉnh,thì ra đây là thực không phải mộng,cô thật đang đứng trước mặt hắn.
“Đã trễ thế này tại sao em còn chưa ngủ?” Khó nén kích động trong lòng,giọng nói của Vu Thiểu Đình có chút run rẩy.
Liễu Uyển Nhi lúng túng nói cho Vu Thiểu Đình mình bởi vì thi Anh ngữ bị trứng vịt nên ngủ không được,mới xuống lầu đi dạo một chút ,cho nên tùy tiện tìm một cái cớ: “Em khát nước,xuống lầu uống thêm chút nước.”
“Ừm.” Vốn định bảo cô sớm trở về phòng ngủ,nhưng lại không bỏ được cô rời đi,Vu Thiểu Đình không biết nên nói gì cho phải.
Sợ Vu Thiểu Đình thúc dục cô trở về phòng ngủ,bởi vì chỉ cần vừa nhắm mắt lại con ngươi,trứng vịt thê thảm không nỡ nhìn sẽ chạy đến cười nhạo cô,Liễu Uyển Nhi vội vàng nói sang chuyện khác: “Anh Thiểu Đình,tại sao trễ vậy anh còn chưa ngủ?”
“Anh ~” Anh đang nhớ đến em,nói như vậy Vu Thiểu Đình không dám nói ra khỏi miệng,dù sao cô chỉ mới mười bảy tuổi, còn là một nhóc con chưa biết gì,hắn sẽ kiên nhẫn chờ đợi,chờ cô lớn lên.
“Anh ngủ không được,định ra ngoài hóng gió.” Nhìn người trước mắt Vu Thiểu Đình hi vọng cô có thể hiểu lòng của mình cỡ nào.
Thì ra Anh Thiểu Đình cũng giống mình không thể ngủ,nhìn gương mặt giống phụ thân ,Liễu Uyển Nhi bỗng nhiên muốn thổi sáo cho hắn nghe: “Anh Thiểu Đình,anh chờ một chút.”
Nhìn Liễu Uyển Nhi rời đi,Vu Thiểu Đình không biết cô muốn đi đâu.
Khác nhau là thấy trong tay cô cầm lấy một cây sáo trở lại sân,ngay sau đó đầu ngón tay nhảy động một khúc nhạc sâu thẳm phiêu tán trong không khí.
Tiếng sáo trong suốt,ngón tay mềm mại như cỏ non,đôi mắt đẹp nhìn quanh,khóe môi mỉm cười. . . . . .
Vu Thiểu Đình say mê nhìn ánh mắt Liễu Uyển Nhi tràn đầy nhu tình.
Ánh mắt của hắn khiến Liễu Uyển Nhi nhớ lại khoảng thời gian bọn họ ở chung,hắn yêu thương,hắn bảo vệ,hắn dịu dàng, hắn quan tâm. . . . . . Làm cho cô không còn cô độc ở thế giới xa lạ này.
Trong lúc vô tình gương mặt phụ thân đã từ nhạt đi trên người Vu Thiểu Đình.
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
“Cháu đang làm gì ở đây ?” Giọng nói âm trầm phá vỡ tất cả tốt đẹp.
Trong p