Polly po-cket
Thương em vào lòng

Thương em vào lòng

Tác giả: Thuần Bạch Xuẩn Bạch

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324325

Bình chọn: 9.00/10/432 lượt.

a lạ, thậm chí Quân Khải lại vì một câu nói một cái mỉm cười của cậu mà kinh ngạc khó tin.

Không phải như vậy, rõ ràng không phải là như vậy.

“Em làm sao vậy ?” Thấy Dư Hạc thật lâu không trả lời, Quân Khải nghi hoặc hỏi han.

Dư Hạc chợt phục hồi tinh thần, nhoẻn miệng cười, “Vậy anh đói chưa ?”

“A ?” Quân Khải ngẩn người, “Hình như có chút.”

“Để em làm cho anh đi !” Dư Hạc đứng dậy, đắc ý nhướn mày với anh, “Tay nghề nấu ăn của em cũng không tồi đâu nha !”

Chương 70

Không đợi Quân Khải trả lời, Dư Hạc liền lập tức đứng lên, “Phòng bếp nhà anh ở đâu ?”

“Ơ…” Quân Khải ngây người, “Bên này.”

Dư Hạc vô cùng tự nhiên mở tủ lạnh nhà anh, chọn ra mấy thứ nguyên liệu nấu ăn để lên bếp, sau đó thuần thục cất kĩ vào. Tuy rằng ở cùng Quân Khải mấy năm nay chuyện nấu cơm hầu như là được anh bao hết, nhưng tay nghề của Dư Hạc cũng không phải tệ, dù gì chính cậu cũng đã tự nuôi sống bản thân qua nhiều năm mà.

Quân Khải ở một bên nhìn cậu, nghĩ muốn giúp một tay nhưng lại không biết làm gì, trông có hơi luống cuống tay chân, nhưng hiếm khi lại làm Dư Hạc thấy có chút đáng yêu.

Cậu khẽ cười, “Anh giúp em rửa đồ ăn đi, bỏ vào nước vẩy vẩy là được rồi.”

“A, được.” Quân Khải tiếp nhận mớ rau cậu đưa tới, ở một bên yên lặng rửa. Anh càng lúc càng cảm thấy thế giới này thật quá mức ảo mộng, cái người thanh niên hiện đang đứng bên cạnh anh vẻ mặt chuyên chú xắc thức ăn, có thật là cái người vĩnh viễn chỉ biết nghiêm mặt cao ngạo lại hờ hững kia không ?

Quân Khải cười lắc lắc đầu, anh không ngu dốt, anh biết một con người không có khả năng đột nhiên thay đổi. Dư Hạc làm như vậy, nếu không phải có mục đích thì chắc là đã xảy ra biến cố nào đó anh không biết đi !

Nghĩ đến đây, ánh mắt của anh lạnh xuống. Theo anh thấy, cái tên nam nhân Kiều Tân Hạo kia tuyệt đối không xứng đáng với Dư Hạc, nguyên nhân chính là như này, hắn chưa từng vì hành vi muốn trèo tường của mình mà áy náy, bất quá… Anh quay đầu liếc nhìn Dư Hạc. Cậu rõ ràng lại yêu tên kia như vậy, mặc kệ anh làm cái gì, cậu cũng chưa hề có một tia động dung.

Chẳng lẽ em ấy chưa nghe thấy tin đồn Kiều Tân Hạo sắp đính hôn với người con gái khác sao ?

“A a a, muối nhà anh để ở đâu ?” Dư Hạc một bên canh đồ ăn trong nồi, một bên hoang mang rối loạn vội tìm muối.

“A ? Anh cũng… không rõ lắm.” Giản Quân Khải vội vàng giúp cậu tìm.

Trong nhà bếp một trận gà bay chó sủa. Cuối cùng, Dư Hạc nhìn một bàn đầy thức ăn trước mặt, cười đến mức rất là dương dương tự đắc.

“Đã lâu không làm nhiều đồ ăn như vậy.” Dư Hạc chuyền một đôi đũa cho Quân Khải, “Nếm thử đi !”

Quân Khải đã sắp sinh ra “kháng thể” với những điều kinh ngạc Dư Hạc mang đến, anh bình tĩnh nâng bát bắt đầu ăn cơm, có phần trầm mặc.

Dư Hạc cũng cúi đầu bắt đầu im lặng ăn.

“Em với Kiều Tân Hạo rốt cuộc làm sao vậy, sao đột nhiên giữa chừng lại theo ở cùng anh ?” Qua hồi lâu, Quân Khải mới thản nhiên mở miệng. “Nếu em bởi vì chuyện gì đó mà tạm thời làm vậy, hoặc là có mục đích gì, vậy xin em trực tiếp nói cho anh biết, chỉ cần là chuyện anh có thể giúp anh sẽ không tiếc hết thảy giúp em, chứ anh không muốn nhận lấy cái cảm giác chiếm được rồi lại mất đi chút nào đâu.”

Động tác Dư Hạc hơi khựng lại, cậu không trả lời, ngược lại hỏi lại một câu, “Thật ra em vẫn luôn muốn biết, anh rốt cuộc thích em ở điểm nào ?”

Thật tâm thì ngay lúc này, trong lòng Dư Hạc đã hiểu được, cậu vì sao sau khi hôn mê lại bỗng nhiên tỉnh dậy ở thế giới này, Quân Khải đã từng đề cập đến chuyện kiếp trước kiếp này có phải chính là như vậy không ? Vì sao Quân Khải nói từ trước khi thấy cậu anh đã nhận định cậu, vì sao anh nói rằng “Thời gian anh thích em tuyệt đối còn lâu hơn em nhiều”, rõ ràng vào thời điểm lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, khi Quân Khải đứng dưới ánh mặt trời mỉm cười đối diện cậu, cậu cũng đã rơi vào tay giặc rồi mà. Cái chữ “lâu” mà anh nói kia, chắc là từ kiếp trước đi ?

Còn nữa, vì sao trước kia lần đầu tiên Quân Khải nhìn thấy Kiều Tân Hạo lại có phản ứng lớn như vậy, vì sao anh vẫn luôn rất để ý Kiều Tân Hạo. Nhìn Giản Quân Khải trước mắt, Dư Hạc cảm thấy mình dường như trong chớp mắt đã hiểu ra, hiểu ra tất cả mọi chuyện.

Nơi này, có lẽ mới chính là khởi điểm của mọi thứ, là nguyên nhân gây ra hết thảy sự tình phát sinh.

Chẳng qua, khi nghĩ đến chính mình thế mà lại yêu Kiều Tân Hạo, cậu đã cảm thấy ghê tởm. Lẽ nào Dư Hạc trước kia cho đến nay vẫn không nhận thấy rõ bản tính của tên Kiều Tân Hạo này sao ? Rõ ràng một chút cũng không quan tâm cậu, rõ ràng chỉ cần cậu không chủ động gọi điện thoại sẽ không thèm nhìn đến cậu, rõ ràng thái độ không hề kiên nhẫn như vậy, rõ ràng liếc mắt một cái liền nhìn ra được Kiều Tân Hạo đối với cậu căn bản không có tình yêu. Tại sao Dư Hạc này vẫn khăng khăng một mực với Kiều Tân Hạo, chẳng phải người nam nhân trước mắt thấy thế nào cũng tốt hơn nhiều so với tên cặn bã kia sao ?

Quân Khải như trầm mặc suy nghĩ trong chốc lát, rồi nhẹ nhàng lắc đầu, “Anh cũng không biết. Có thể lúc mới đầu là vì muốn nhìn cái người tên Dư Hạc trong lời đồn kia rốt cục là dạng gì, sa