Pair of Vintage Old School Fru
Tiệm Quan Tài Phố Tây

Tiệm Quan Tài Phố Tây

Tác giả: Toái Dạ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327782

Bình chọn: 7.5.00/10/778 lượt.

kết giới vô số, dù là Thiên Khê cũng không thể tiến thẳng vào sườn núi bắt Thanh Vũ đi, nhưng bọn họ đã quá coi thường Thiên Khê.

Khi bọn họ đến núi Thiên Ngu trăm dặm xung quanh đều đang mưa, mưa to như trút nước, mưa máu, máu loãng tanh hôi dinh dính từ trên trời giáng xuống, mang đến một trận mưa ghê tởm bi thảm nhất thế gian.

Cơn mưa máu này rốt cuộc chứa bao nhiêu mạng người đã không thể tính nổi, chỉ sợ ngay cả Thiên Khê cũng không tính rõ được mình đã giết bao nhiêu người mới có thể tạo ra cơn mưa máu này.

Nhưng hắn không cần, hắn vui khi thấy bao nhiêu người phải chết.

Mưa máu xuyên qua chính khí trên núi Thiên Ngu, giống như dội một chậu nước lên đống lửa, dùng huyết sát khí áp chế tiên khí trên núi Thiên Ngu.

Chúng yêu ma dưới cơn mưa máu vui mừng, cười, gầm rú nhằm thẳng về phía thư các Thanh Vũ ẩn thân.

Chưởng quầy Ly nhận ra sự tình không ổn, vì thế đem một viên Ngưng Thần Đan trên người giao cho Tiểu Tuyền, bảo hắn thay nàng chuyển đến tay Thanh Vũ, cũng chuyển lời nàng: Đợi chưởng quầy Ly dùng Kí Linh Thuật liên lạc mới có thể ăn Ngưng Thần Đan, đồng thời khởi động Thuần Nguyên Hóa Cảnh, nếu không án binh bất động.

Tiểu Tuyền gật đầu nhoáng lên một cái hóa thành một luồng sáng bay vào thư các.

Chưởng quầy Ly lập tức gọi ra ngân cung bắn tên Hỏa Vũ dựng lên tường lửa.

Thiên Khê không biết từ khi nào đã ngẩng đầu lẳng lặng nhìn chưởng quầy Ly, tay áo vung lên một cơn gió xoáy cuốn về phía chưởng quầy Ly sau đó dựng lên như tấm chắn.

Bên tai vang lên tiếng Thiên Khê:“Ta còn nghĩ ngươi sẽ đến sớm hơn một ít, thế nào? Ứng Long đâu? Cứu binh đâu? Lấy năng lực của ngươi chẳng qua là châu chấu đá xe mà thôi, không có Vân Nhai, ta xem còn có ai có thể che chở cho ngươi!”Pháp lực của Thiên Khê cao hơn chưởng quầy Ly không ít, nàng không phá được bức tường gió của Thiên Khê.

Bây giờ vẫn chưa đến lúc ăn Ngưng Thần Đan, thời gian tăng pháp lực là hữu hạn, nếu nàng không kịp xử lý Thiên Khê đã kiệt sức, vậy chỉ còn con đường chết.

Nhưng giờ phút này Bạch Nham không ở đây, không ai có thể ngăn được Thiên Khê xuyên qua tường lửa của nàng rẽ ra một con đường thông đến thư các.

Tam Muội Chân Hỏa dù mãnh liệt cũng chỉ có thể giữ chân Thiên Khê một lúc mà thôi, nếu để Thiên Khê bắt được Thanh Vũ hậu quả lại càng khó lường!Chưởng quầy Ly cắn răng một cái lấy từ trên người một viên Ngưng Thần Đan nuốt vào trong bụng.

Một sức mạnh mềm mại ấm áp chậm rãi lan ra, giống như một cơn gió xuân phất qua đánh thức sinh linh đang ngủ say lúc trời đông giá rét, nàng có thể cảm nhận được rõ ràng sức mạnh của mình đang trào dâng, mạnh mẽ hơn, mỗi một giọt máu trong cơ thể đều tràn ngập sức sống.

Ngân cung theo tiếng gọi của chủ nhân trở lại bên người chưởng quầy Ly, khi bay ra tốc độ và sức mạnh tăng vọt, ầm một tiếng vách tường gió bị phá tan, chưởng quầy Ly mở cảnh thoát khỏi bức tường gió.

Thiên Khê giương mắt nhìn cảnh tượng đó, mày không khỏi nhíu lại.

Pháp lực của chưởng quầy Ly đến mức nào hắn rất rõ ràng, đột nhiên mạnh lên nhất định là vì có đan dược khác trợ giúp, xem ra có người ở sau lưng giúp nàng.

Trong nháy mắt vẻ mặt Thiên Khê khôi phục bình tĩnh, môi hắn nhếch lên có một chút ý cười như có như không, cho dù ai giúp chưởng quầy Ly cũng không ngăn được hắn, huống chi còn là kẻ nhát gan không chịu lộ mặt.

Thiên Khê cản ngân cung của chưởng quầy Ly, phóng người lên, phẩy tay áo một cái đánh bật lưỡi dao sắc bén bổ thẳng về phía hắn, ống tay áo còn lại đột nhiên dài ra cuốn lấy chưởng quầy Ly, giống như lúc trước ở Phong Đô dùng ống tay áo cuốn lấy Phong Cơ vậy.

Một đoạn ống tay áo không chỉ càng ngày càng dài, còn càng ngày càng rộng, nhìn như sắp có thể che lấp mặt trời.

Ngân cung của chưởng quầy Ly vòng trở về, nàng đưa tay cầm cung bắn liên tục bốn mũi tên Hỏa Vũ phá vỡ dải gấm trắng kia.

Mà ống tay áo Thiên Khê lại giống như vật còn sống không chỉ tự né tránh tên Hỏa Vũ mà còn lấy phương hướng góc độ cực kỳ xảo quyệt vây lấy chưởng quầy Ly, quấn chặt chưởng quầy Ly như nhân bánh trẻo.

Tên Hỏa Vũ liên tục được bắn ra, mặc dù đã ăn Ngưng Thần Đan cũng chỉ đánh ngang tay được với Thiên Khê, chưởng quầy Ly cắn răng trong lòng ngóng trông Bạch Nham mau mau đến, dưa dây cùng Thiên Khê như vậy nàng không thể bày trận Thái Cực Càn Khôn được.

Ba trăm năm trước Thiên Khê vì Vân Nhai mà không giết chưởng quầy Ly, lúc này đây hắn cố ý để cánh tay đắc lực như Vân Nhai lại núi Ngũ Hành chính là vì không muốn hắn lại vướng chân vướng tay che chở chưởng quầy Ly.

Cản trở Thiên Khê hắn, thần ma đều giết.

Dưới tình huống cận chiến như lúc này Thiên Khê và chưởng quầy Ly giằng co không dứt, cho đến khi Tòng Tố cùng một đám đạo sĩ Huyền Tôn Giáo tới, vô số yêu ma trong núi Thiên Ngu nối đuôi nhau tấn công những kẻ đột nhiên xâm nhập vào núi.

Tòng Tố và những đạo sĩ này đã sớm chuẩn bị tâm lý gặp phải yêu ma thành đàn, cũng sớm có kế hoạch đối phó chúng nó như thế nào, mặc dù không thể lại bày Thất Tinh Trận, lấy pháp lực pháp khí của từng người bọn họ vẫn có thể chống đỡ, chém giết mấy tiểu