Ring ring
Tiểu hồ ly pk đại ca sói xám

Tiểu hồ ly pk đại ca sói xám

Tác giả: Lam Yên Hiểu Nguyệt

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327840

Bình chọn: 7.00/10/784 lượt.

trí mạng của kẻ địch. Rồi gần như cùng lúc, một tia chớp sắc bén nhắm trúng tử huyệt kẻ thù phóng tới, còn Tử Y Nữ Hiệp nhẹ nhàng bay vào lòng Phong Diệp Vô Nhai, dáng vẻ nhỏ nhắn, yếu đuối khiến hình ảnh đậm nét thần tiên.

Không biết trằn trọc trong bao lâu, lúc mơ màng chuẩn bị đi vào giấc ngủ, Kỷ Hiểu Nguyệt cảm thấy, thật ra… lấy Phong Diệp Vô Nhai… cũng rất tốt.

Chương 069 – 070

Chương 69 : Buổi sáng bất ngờ

Đột nhiên chuông cửa kêu dồn dập, kéo cô tỉnh dậy từ trong giấc ngủ nặng nề.

“Ai vậy?” Kỷ Hiểu Nguyệt mắt nhắm mắt mở trong trạng thái lâng lâng đi lại phía cửa.

Kết quả…

“Hiểu Nguyệt!” Một vòng ôm ấm áp lập tức khiến Kỷ Hiểu Nguyệt tỉnh cả ngủ nhanh chóng về với thực tại.

Phản ứng đầu tiên của Kỷ Hiểu Nguyệt là giơ chân tung cước, tiện tay nghiêng người dễ dàng quật ngã đối phương còn chưa kịp phòng bị kia xuống đất.

“Á…”

Cùng với một tiếng kêu thất thanh, Kỷ Hiểu Nguyệt kinh ngạc trợn tròn mắt nhìn người đàn ông đang ôm bụng gập người rên rỉ:

“An Húc Dương? Sao anh lại ở đây?”

Đang nhiệt huyết hưng phấn lại bị đánh bầm dập, tả tơi, An Húc Dương ngước mắt lên nhìn, rồi nhanh chóng nở nụ cười.

Kỷ Hiểu Nguyệt mặc bồ đồ ngủ hình chú mèo Kitty thật đáng yêu!

Bị cười mỉa mai, Kỷ Hiểu Nguyệt đóng “rầm” cửa lại, vừa tức giận vừa ngượng ngùng.

“Hiểu Nguyệt”. An Húc Dương nhẹ nhàng gõ cửa. “Mở cửa cho anh được không? Để gặp được em, một ngày một đêm anh không ăn, không uống, không ngủ rồi đấy. Vừa xuống máy bay là anh chạy đến đây ngay, em nhẫn tâm để anh đứng bên ngoài thế này sao?”

“Hiểu Nguyệt, anh xin lỗi, vừa rồi anh lỗ mãng quá, nhưng anh có rất nhiều điều muốn nói với em”. An Húc Dương đứng bên ngoài gõ cửa mãi không thôi.

Kỷ Hiểu Nguyệt vừa vội vàng đánh răng rửa mặt vừa chán nản nhìn đồng hồ treo tường. Một giờ rồi! Cô đã ngủ một mạch đến một giờ chiều! >_<

Vội vàng liếc nhìn máy tính, thật may, Phong Diệp Vô Nhai vẫn ngồi cạnh Tế Nguyệt Thanh Thanh, hai người vẫn đang tu luyện. Đại Thần vẫn chưa dậy?

Tiếng An Húc Dương ngoài cửa vẫn vọng vào không ngừng. Để tránh thu hút đám săn ảnh, thay quần áo xong, Kỷ Hiểu Nguyệt vội vàng kéo An Húc Dương vào, nhìn ngó xung quanh, chắc chắn không có ai cô mới yên tâm đóng cửa.

“Em yên tâm, anh lén về nên không ai biết anh ở đây đâu!” An Húc Dương đứng sau Kỷ Hiểu Nguyệt nở nụ cười tươi rói, căn phòng nhỏ bỗng trở nên tươi sáng lạ thường. Kỷ Hiểu Nguyệt quay lại vặn vẹo:

“Anh đang chụp ảnh ở nước ngoàiSao đột nhiên lại quay về thế?”

“Vì anh nhớ em!” An Húc Dương đúng là mỗi lời nói không khiến người khác kinh ngạc thì chết không yên.

Kỷ Hiểu Nguyệt cứng đờ, khóe môi khẽ giật, nói không nên lời.



Đừng thẳng thắn vậy chứ!

An Húc Dương mỉm cười, thoải mái quay người tiến đến chiếc ghế sô pha màu cam đỏ rồi ngồi xuống.

“Em có gì ăn không? Anh đói quá! Đồ ăn trên máy bay anh không ăn được”.

Sắc đỏ cam của chiếc ghế sô pha kết hợp với nền trắng áo sơ mi của An Húc Dương tạo nên cảm giác vô cùng dễ chịu.

Anh ta đúng là rất tùy tiện!

Được rồi! Kỷ Hiểu Nguyệt cũng chưa ăn gì! Mở tủ lạnh, cô lục lọi tìm kiếm những thứ có thể ăn được.

Mì ăn liền.

Bánh bích quy.

Khoai tây chiên.



Cuối cùng, cô quyết định lấy thêm ra hai quả cà chua và hai quả trứng.

An Húc Dương không biết đã tiến lại gần từ lúc nào, thấy Kỷ Hiểu Nguyệt “đào” mấy thứ này ra từ tủ lạnh, lông mày anh càng lúc càng nhíu chặt:

“Bình thường, em vẫn ăn mấy thứ này à?”

Kỷ Hiểu Nguyệt nhún vai, sống một mình nên cô ăn uống rất tùy tiện. Hơn nữa hai ngày nay mải chơi game, cô cũng không có thời gian nấu cơm, vì vậy…

An Húc Dương nhanh chóng ném gói mì ăn liền vào trong tủ lạnh: “Đừng ăn cái này nữa, em chơi game đi, anh ra ngoài một lát rồi về nhanh thôi”. An Húc Dương nói xong liền đi ra ngoài.

“Này…”

Kỷ Hiểu Nguyệt đang đỉnh hỏi anh muốn làm gì thì An Húc Dương đột ngột quay người, tươi cười rạng rỡ: “Nhớ đấy, không được ăn mấy thứ linh tinh kia đâu, đợi anh về nhé”.

Không phải anh ta nói mới xuống máy bay sao? Phải rất mệt mỏi chứ, sao nét mặt cứ rạng ngời vậy?

Nhìn cánh cửa mở ra rồi khép lại, Kỷ Hiểu Nguyệt gãi đầu.

Anh chàng An Húc Dương này sau khi bị mọi người đuổi giết trong game thì yên lặng đến bất thường, giờ lại đột ngột xuất hiện ở đây, không hề nhắc đến chuyện trong game, còn tỏ ra rất bí ẩn nữa. Rốt cuộc anh ta muốn làm gì vậy nhỉ?

Kỷ Hiểu Nguyệt nhún vai, quyết định mặc kệ không quan tâm đến anh ta nữa.

An Húc Dương vốn nổi tiếng kén ăn, hơn nữa còn có yêu cầu rất cao với đồ ăn. Từng có người viết một bài phóng sự đặc biệt về thói quen ăn uống của anh, nhưng người ta thuộc diện “vạn người mê” vẫn cứ là “vạn người mê”! Tin tức này không những không ảnh hưởng đến hình tượng An Húc Dương, mà “kén ăn” bỗng dưng còn trở thành từ đồng nghĩa với “thanh tao”, “cao quý”.

Vì thế, những thứ trong tủ lạnh của cô dĩ nhiên không thể phù hợp với khẩu vị của An đại thiếu gia rồi. Nhưng An Húc Dương lại nói đúng một việc, cô cứ chơi game trước đã.

Kỷ Hiểu Nguyệt ngồi trước máy tính. Trên màn hình, Tử Y Nữ Hiệp và Đại Thần đang sóng vai ngồi bên hồ sen, xung quanh m