Tiểu Long Nữ bất nữ
Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3223963
Bình chọn: 9.5.00/10/2396 lượt.
ng dưới vòi nước nắm tắm, vừa liều mạng ngẩng đầu trợn mắt.
Kinh hãi cảm đêm, lại thêm khắc khoải lúc mới nãy, cùng với hiện tại một chút khó chịu trong ngực… đều khiến Tiếu Lang hoài nghi, có phải hay không trái tim của mình xảy ra vấn đề…
Được rồi được rồi, tắm rửa một cái rửa đi hết là tốt rồi, bên cạnh cũng có nam sinh khác đang tắm, không có sao hết, tất cả đều là người hết, bây giờ không cần sợ nữa…
Gần chín giờ, qua thêm một giờ nữa, hai tên Cố Thuần cùng Nhạc Bách Kiêu cũng sẽ trở lại, nhiều người sẽ thấy khá hơn.
Mãi đến khi thân thể bị nước ấm xối lên khiến cho ấm áp dần, Tiếu Lang mới mặc áo ngủ trở về phòng. Lúc này Liêu Tư Tinh cũng đã trở về, Vương Mân đang nằm trên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Do dự, cuối cùng Tiếu Lang vẫn là kéo chăn mền ra gói cả người trốn vào bên trong, lúc này cậu không muốn nói cái gì hết, cái gì cũng không muốn nghĩ, chỉ muốn ngủ một giấc cho thật tốt mà thôi…
Chương 64
Đừng bỏ mặc em
☆ ☆ ☆
Cả đêm hôm đó, Tiếu Lang gặp ác mộng liên tục.
Cậu mơ thấy cả Hoa Hải không một bóng người, gió lạnh khủng bố từng trận từng trận thổi đến, trong sân trường tối đen chỉ có duy nhất cửa sổ của lớp học C1 năm hai phát ra ánh sáng đèn mỏng manh.
Sau đó, cảnh tượng bị phóng đại, kéo gần hơn… hiện ra hình ảnh một nữ sinh tóc rất dài, dáng người gầy gò ngồi cúi người trước một cái bàn, tay nắm viết nguệch ngoạc nguệch ngoạc, mái tóc của nữ sinh phủ dài che cả tầm mắt.
Tiếu Lang đứng ở sau lưng nữ sinh nọ, nữ sinh nọ cũng nhận ra sự hiện hữu của cậu, chậm rãi ngẩng đầu, xoay người về phía sau.
Tiếu Lang cảm thấy sợ hãi, thầm nghĩ trước khi nữ sinh kia quay mặt lại hô to tên của cô nàng để dừng lại, cậu muốn gọi Trần Dư Lâm, nhưng tiếc là làm cách nào cũng không kêu được thành tiếng.
Cậu trơ mắt nhìn chằm chằm nữ sinh kia, phát hiện đầu của đối phương xoay lại rồi, vẫn chỉ nhìn thấy một đống tóc… không có mặt mũi…
Mặt của nhỏ đâu? Mũi của nhỏ đâu?… Người này không phải Trần Dư Lâm, là quỷ——!!!
Tiếu Lang há miệng hét chói tai, cảnh tượng như màn ảnh bị tắt âm khiến cho độ khủng bố của cảnh mơ nâng lên mức cao nhất, cơ hồ khiến cậu gần như hỏng mất.
Ngay lúc ấy, Tiếu Lang giống như nhìn thấy Vương Mân đứng ở bên ngoài lớp học, thế là cậu gào khản cả giọng gọi Vương Mân giúp đỡ mình, nhưng là vô luận có gọi thế nào đi nữa, toàn bộ khung cảnh đều là lặng im không âm thanh.
Vương Mân không nghe thấy tiếng kêu cứu của cậu, thậm chí là không nhìn đến cậu.
.
Tiếu Lang bị chính mình hoảng sợ làm cho giật mình tỉnh lại, đầy người đều là mồ hôi.
Hồi tưởng lại cảnh trong mơ lúc nãy, Tiếu Lang tựa như trút được gánh nặng há to miệng thở dốc từng hồi, may mắn… may mắn chỉ là nằm mơ, Vương Mân vẫn còn đây, không có mặc kệ chính mình…
Thần kinh khẩn trương cực độ mở mắt tỉnh táo gần một giờ, rốt cuộc cả người mệt mỏi không chịu đựng nổi nữa, Tiếu Lang mới nằm xuống ngủ.
Gần về sáng, cậu lại nằm mơ… lúc thì mơ thấy Trần Dư Lâm tóc tai bù xù hù dọa mình, lúc thì mơ thấy bản thân thi giữa học kỳ thành tích rất kém cỏi, Vương Mân lại bảo em ngốc như vậy anh không cần em làm em trai nữa, sau lại mơ thấy Vương Mân cùng Liêu Tư Tinh sóng vai bỏ đi, còn mình thì đứng sau lưng bọn họ nhìn theo, nhưng làm cách nào cũng không phát ra được âm thanh.
Rạng sáng lúc năm giờ, Vương Mân bị tiếng nói mê sảng của Tiếu Lang đánh thức.
Cậu nghe thấy Tiếu Lang nỉ non rên rỉ, bèn ngồi dậy nhìn sáng, bắt gặp Tiếu Lang co người trong ổ chăn không ngừng run rẩy.
Vương Mân kinh ngạc nhảy dựng lên, bước đến cạnh giường Tiếu Lang dùng tay đẩy đẩy cậu, Tiếu Lang gắt gao níu lấy mền, đầu vùi sâu vào bên trong.
“Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu…” Vương Mân nhỏ giọng gọi, thật vất vả kéo được cái mền ra, chỉ thấy Tiếu Lang lông nhăn mặt nhăn mày, dưới ánh sáng có hơi mờ ám nên không thể nhìn rõ nét mặt của cậu, Vương Mân đưa tay sờ sờ lông mày Tiếu Lang, cảm thấy đầu ngón tay có chút ẩm ướt.
…Tên nhóc này là gặp ác mộng sao?
Tiếu Lang ngửi được hương vị trên người Vương Mân, lập tức kề sát người lại gần, trong miệng ê ê a a nói cái gì đó không rõ ràng.
Vương Mân thuận thể nằm xuống bên cạnh cậu, để Tiếu Lang dựa sát vào mình, một tay choàng qua vuốt ve lưng của cậu.
Tiếu Lang dần dần an tỉnh lại, đầu lông mày nhíu khẩn cũng từ từ giãn ra, Vương Mân ôm cậu một lúc, đau lòng lau đi nước mắt nơi khóe mắt của Tiếu Lang…
Tiếu Lang hừ nhẹ một tiếng, đặt trán dụi dụi lên cằm của Vương Mân, bộ dạng hệt như một chú cún con làm nũng với chủ.
Chờ cậu ngủ yên ổn rồi, lại tới Vương Mân không ngủ được.
Vương Mân nằm một lúc, nhìn thời gian cũng đã sáu giờ hơn, bèn xoay người ngồi dậy rời giường, trước khi đi còn giúp Tiếu Lang kéo mền đắp ngay ngắn.
Sáu giờ bốn mươi lăm, Tiếu Lang vác cái đầu đau âm ỉ lại choáng váng đi đến phòng vệ sinh rửa mặt… Cơn ác mộng tiêu hao tinh thần của cậu một cách dữ dội, khiến cậu thoạt nhìn có chút mệt mỏi uể oải.
Ở phòng vệ sinh vô tình đụng phải đám người Triệu Vu Kính cùng Phương Húc, Phương Húc vừa đánh răng vừa liếc mắt sang hỏi “Ông bị làm sao vậy?”
Tiếu Lang nhìn nhìn bản thân phản chi