Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu Long Nữ bất nữ

Tiểu Long Nữ bất nữ

Tác giả: Hi Hòa Thanh Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220395

Bình chọn: 7.5.00/10/2039 lượt.

ậu vẫn còn đường khác để lựa chọn.

Tiếu Lang đưa tay ngăn đón một chiếc taxi trống chạy tới.

Vương Mân hỏi “Đủ tiền xe không?”

Tiếu Lang gật đầu.

“Tự chiếu cố mình biết không, có chuyện gì gọi anh!” Nhìn theo Tiếu Lang lên xe, sau đó taxi rồ máy lăn bánh chạy đi trên đường lộ, biến mất dần ở cuối đường…

Vương Mân bàn tay xiết lại, yên lặng nhìn vào cảnh đêm thăm thẳm, bóng cây lay động, trên đường không có ai, thi thoảng có vài chiếc xe lướt vội mà qua.

Gió đêm mùa hè thổi phất vào người, cảm giác có điểm lạnh lẽo đến thê lương.

Đây là chuyện của nhà Tiếu Lang, trước mắt bản thân vẫn còn chưa đủ tư cách tham dự vào, mà cũng chẳng có đủ thực lực để mà nhúng tay…

☆ ☆ ☆

Một tiếng sau, Tiếu Lang về tới nhà, tự thân lên lầu, mở cửa.

Trong nhà đèn đóm bật sáng choang, ba mẹ ở nhà, cả hai người ngồi trong phòng khách lượn lờ đầy khói thuốc, mùi thuốc lá rất nồng… Trong ấn tượng của Tiếu Lang, từ trước tới giờ hình như Tiếu ba chưa bao giờ hút thuốc khi ở nhà.

“Lang Lang…” Tiếu mẹ lẳng lặng ngồi trên sofa, mái tóc có chút rối loạn, vẻ mặt đầy mệt mỏi ngẩng đầu lên nhìn đứa con lớn gấp gáp trở về, hốc mắt đỏ hoe, bộ dáng tựa như muốn bật khóc.

“Mẹ!” Tiếu Lang lập tức bước qua, ngồi xuống bên cạnh mẹ mình, choàng tay ôm một cái trấn an Tiếu mẹ.

Một phụ nữ từ trước đến giờ vẫn luôn kiên cường như bà, bị con trai ôm vào lòng, thân thể liền bắt đầu từng đợt từng đợt run rẩy, tiếp đó là khóc nấc trong im lặng, khiến cho người ta nhìn mà đau lòng.

Rất ít khi thấy mẹ khóc, Tiếu Lang nghĩ… nhớ rõ có một lần, là hồi lúc còn học tiểu học, ba mẹ ra ngoài làm ăn buôn bán, tận khuya mới trở về nhà. Hai anh em không mang theo chìa khóa nhà, buổi chiều sau khi tan học về phải ngồi tựa vào cửa sắt dưới lầu đợi cả đêm, mà buổi tối hôm đó trời lại mư tầm tã, cả hai đứa bé dựa ôm lẫn nhau, lạnh tới phát run, mẹ vừa về tới nhà, thấy bọn họ như vậy, liền bật khóc.

Còn một lần khác, là bởi vì Tiếu Mông muốn thi vào trường mỹ thuật, mà mình thì đi mật báo với mẹ chuyện ấy, sau đó mẹ bèn kéo Tiếu Mông đến phòng nhỏ giáo dục một trận, đến cuối cùng cả hai người ai nấy mắt đều đỏ hoe…

Cho tới bây giờ, Tiếu Lang vẫn đều cảm thấy hình tượng của Tiếu mẹ rất to lớn, rất vĩ đại, lại không ngờ bản thân chỉ cần giang rộng hai tay ra đã có thể ôm toàn bộ người mẹ vào lòng… Hóa ra mẹ cũng có lúc nhỏ bé, yếu ớt như vậy…

Tiếu ba ngồi bên cạnh hút thuốc liên tục, trầm mặc không lên tiếng, mà Tiếu Lang cũng không dám hỏi cái gì, nhưng là trong lòng không thể tự chủ được suy nghĩ trường hợp xấu nhất, Tiếu Mông thực sự mất tích?… Đã chết? Hay là bị cái gì?

Cậu cảm thấy cổ họng khô khóc, cuối cùng vẫn là không nhịn được hỏi “Thằng Mông… tìm được nó chưa?”

Tiếu mẹ lắc lắc đầu, nức nở nói “Vẫn chưa, ba mẹ vừa mới đến đồn cảnh sát, mất tích không đến hai mươi bốn tiếng, không thể báo án…”

Tiếu Lang thở phào một hơi, may mắn, mẹ mình không phải nói mấy câu làm người ta tuyệt vọng đại loại như “Em con không thể về được”, hay là “Nó đi rồi” vân vân… (?)

Chưa đến hai mươi bốn tiếng? Vậy cũng tức là, ngày đầu tiên của cuộc thi Tiếu Mông có đi?

Tiếu Lang hỏi “Bắt đầu từ lúc nào không thấy nó? Tối qua nó có về nhà không?”

Tiếu mẹ gật đầu nói “Tối hôm qua nó có về, ăn cơm xong liền khóa mình ở trong phòng, sắc mặt nó không được tốt cho lắm, mẹ cứ nghĩ là vì nó làm bài có gì đó sơ sẩy nên cũng không dám hỏi nhiều. Hôm nay sáng sớm cũng là đúng giờ rời khỏi nhà, còn đeo theo túi sách nữa… vốn mẹ định đưa nó đi, nhưng nó bảo không cần… Nó chỉ nói, mẹ… con đi đây….”

Nói đến đây, Tiếu mẹ lại nghẹn ngào, biểu tình trên gương mặt bà xoắn xuýt đan vào nhau, thoạt nhìn như khổ sở vô cùng.

Tiếu Lang vỗ nhẹ lên bả vai mẹ mình, Tiếu mẹ có chút mơ hồ không rõ nói “Lẽ ra mẹ phải sớm một chút phát hiện thằng nhỏ có gì đó bất thường… Lúc nó đi còn quay lại nhìn mẹ một cái, nó là không nỡ bỏ đi, nhưng mà cuối cùng nó vẫn đi, nó đi đâu, nó đi đâu mới được chứ… Cho dù thi có kém cỡ nào đi nữa mẹ cũng sẽ không trách nó mắng nó, tại sao nó lại bỏ đi như vậy chứ, nó mới có mười lăm tuổi… Đúng là không khiến người ta bớt lo được mà… hu hu…”

Được rồi, cuối cùng Tiếu Lang cũng có chút rõ ràng, thằng em mình đây là vì ngày đầu tiên thi làm bài không được tốt, cho nên qua hôm sau liền bỏ nhà trón đi??

囧 … Cái thằng Tiếu Mông này… tính tình sao lại kém tới như vậy a?? Tại sao mình lại có thằng em trai ngu ngốc như vậy! A a a a!!…

Nên làm cái gì bây giờ? Nên làm cái gì mới tốt bây giờ?

Ngay giờ phút này, Tiếu Lang thực sự hi vọng có Vương Mân ở bên cạnh mình, nếu như Vương Mân có ở đây, thể nào cũng sẽ lập tức đem mọi chuyện xử lý đâu vào đó..

Nghĩ như vậy, di động nằm trong túi quần đột nhiên rung lên.

Tiếu Lang thò tay vào túi lôi di động ra, nhìn biểu tình nghi hoặc của Tiếu mẹ giải thích “Con mượn di động của Vương Mân.”

Di động báo thu được tin nhắn, là gửi từ số của Liêu Tư Tinh “Anh là Vương Mân, em về tới nhà chưa?”

Cầm di động trong tay, đột nhiên Tiếu Lang cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh…

Chương 86

Ước mơ thật sự trọng yếu đến như thế sao

☆ ☆