Mông hơi nhúc nhích thân thể cứng đờ của mình, nằm tránh xa chỗ Vương Mân một chút.
Người này là đồng tính luyến ái a… nếu như anh ta có thể thích anh mình, nói không chừng cũng có thể thích chính mình, lỡ đâu, nửa đêm nửa hôm anh ta nhào tới…
Nha nha nha nha!!!
☆ ☆ ☆
Tối hôm ấy, Tiếu Mông từ trên giường lăn té xuống đất hai lần, sáng sớm khi tỉnh dậy liền phát hiện phía bên giường Vương Mân nằm ngủ đã muốn trống không, chỉ còn lại một chồng mền gối được gấp lại gọn gàng, người nọ dậy lúc nào cũng không rõ.
Tiếu Mông hai mắt sưng húp, mi mắt có chút thâm đen, vẻ mặt vừa buồn bực lại vừa u oán.
Tiếu mẹ chỉ ngủ được có ba tiếng, bà quét dọn phòng khách đến hơn nửa đêm, tới lúc năm giờ sáng lại phải thức dậy sang phòng giúp Tiếu Lang lau lưng, bôi thuốc, sau đó lại trở ra bắt đầu chuẩn bị bữa sáng, Vương Mân chính là giật mình tỉnh dậy giữa một trận hương khí bữa sáng này. Liếc mắt nhìn sang, thấy Tiếu Mông co ro lại ngủ ở sát mép giường một cách tội nghiệp, chừa ra hơn phân nửa cái giường để cho mình nằm.
Vương Mân trong lòng tràn đầy bất an, ngồi dậy gấp mền xếp gối, sau đó nhẹ nhàng bước xuống giường, mở cửa ra ngoài.
“Dì, thức sớm như vậy?” Vương Mân bước đến trước cửa phòng bếp, chào hỏi Tiếu mẹ.
“A, dậy rồi? Sao không nằm ngủ thêm một lát nữa đi?”
“Không cần ạ, bình thường giờ này là con rời giường rồi.”
“Mau đi rửa mặt đi, rồi ra dùng cháo hầm xương.” Tiếu mẹ nói, dùng tay nhẹ nhàng nhấc nắp nồi cháo lên, dùng giá múc nhẹ nhàng khuấy vài cái, nháy mắt mùi xương hầm tỏa ra bốn phía.
“Dạ.” Im lặng nhìn nửa mặt nghiêng của Tiếu mẹ trong chốc lát, mới xoay người đi rửa mặt. Trong nội tâm Vương Mân lúc này đầy ắp cảm giác ấm áp, chẳng phải sao, cuộc sống mà trước giờ mình vẫn luôn hướng đến chẳng phải vẫn là như thế này sao… Loại cuộc sống bình thàn, mà tràn đầy cảm giác hạnh phúc.
Rửa mặt xong, lại đi ra phòng ăn, trên bàn lúc này đã có một bát cháo múc đầy được đặt sẵn, hai quả trứng luộc chiên dầu, một đĩa nước tương.
“Mặn nhạt đã vừa miệng chưa?” Tiếu mẹ ở trong phòng bếp hỏi.
Vương Mân thổi một chút, nhẹ húp một hơi, nói “Được rồi.”
“Từ từ dùng, ăn nhiều một chút, bác nấu cả nồi này.” Tiếu mẹ nói xong liền đi ra.
“Tiếu Lang thức dậy chưa ạ?” Vương Mân hỏi “Lát nữa để con đút bạn ấy ăn.”
Lúm đồng tiền bên khóe môi Tiếu mẹ càng thêm sâu sắc “Hai đứa tình cảm thật tốt, buổi sáng bác mới bôi thuốc cho nó xong, nó thấy bác liền hỏi cháu đã dậy chưa, quả thật là dính cháu như cái gì ấy.”
Vương Mân cười nhẹ “Con xem cậu ấy như em trai ruột của mình, còn cậu ấy xem con như anh trai.”
Ánh mắt của Tiếu mẹ nhìn Vương Mân vừa yêu thích lại vừa cảm động, cũng không biết nên nói cái gì cho phải, một lúc lâu mới nói “Vương Mân a, dù cho tốt nghiệp cao trung rồi, con với Lang Lang mỗi đứa vào một trường đại học khác nhau, cũng đừng cắt đứt liên hệ, đến đây thường một chút, dì nấu cơm cho hai đứa ăn…”
“Dạ, nhất định.” Vương Mân hứa hẹn.
Bưng cháo đi vào phòng Tiếu Lang, liền thấy Tiếu Lang một bộ thê thảm đầy tội nghiệp nằm úp trên giường nhìn Vương Mân, lưng để trần, bên trên bôi một tầng thuốc thoa đen tuyền, Vương Mân hỏi “Đã khá hơn chưa? Còn đau không?”
Tiếu Lang bĩu bĩu môi nói “Ngứa, cay, nóng.”
Vương Mân “…”
Thuốc thoa trên lưng giống như một tấm thép lá bị nung nóng, thiêu đốt khiến Tiếu Lang đầu chảy đầy mồ hôi, cậu có chút hữu khí vô lực nói “Dược hiệu của thuốc này chừng một hai tiếng gì đó, đợt lát nữa chắc sẽ đỡ hơn.”
“Uống thuốc giảm nhiệt chưa?”
“Sáng sớm mẹ đã bắt em uống rồi.”
“Thức dậy hồi mấy giờ?”
“Có ngủ đâu mà thức chứ…” Tiếu Lang tựa như một chú cún con, dùng đầu của mình đẩy đẩy bàn tay Vương Mân đang vỗ đầu mình.
Vương Mân vỗ vỗ lên gáy Tiếu Lang, nói “Anh gọi lên trường xin phép nghỉ ở nhà với em chịu không?”
Tiếu Lang ngước mắt, không nói lời nào, chỉ yên lặng nhìn, giống như muốn xác thực, chỉ nghe Vương Mân ôn nhu nói “Anh nói thật.”
Tiếu Lang nghĩ một chút, vẫn là lắc đầu nói “Thôi đi, dù sao cũng sắp nghỉ rồi.” Không thể xử sự theo cảm tính được, mình và Vương Mân quan hệ có mức quá tốt đi, ở trường học mọi người ai nấy đều quen nhìn bọn họ ngày ngày đều quấn quít lấy nhau, nhưng ở nhà không giống vậy. Hai người quấn quít một hồi không biết kềm chế, rất nhiều thời điểm đều là không thèm quan tâm đến chuyện xung quanh có người hay là không, nếu ở nhà mà vẫn như vậy không e dè kiêng kị, khẳng định sẽ có chuyện xảy ra. Vẫn là nhịn một chút, tránh một chút đi.
Lúc này, Tiếu Lang vẫn còn chưa biết em trai mình đã muốn rõ mười mươi quan hệ giữa mình và Vương Mân. Tối hôm qua, Vương Mân cũng dặn dò với Tiếu Mông, đừng tỏ vẻ như mình đã biết, nếu không e là Tiếu Lang sẽ cảm thấy áp lực.
Ở lại nhà Tiếu Lang dùng cơm trưa xong, Vương Mân cùng Tiếu mẹ trở về Hoa Hải, Tiếu mẹ thì đi lo liệu thủ tục xin tạm nghỉ cho Tiếu Lang, thời gian xin nghỉ cũng trực tiếp kéo dài đến kỳ nghỉ hè bắt đầu, thi cuối học kỳ cũng không thể tham gia.
Thương lượng đâu vào đấy với Tiếu mẹ xong, Vương Mân dùng lý do Tiếu Lang gặp phải tai nạn xe cô nên phải tạm nghỉ học nói với những ngườ
