Disneyland 1972 Love the old s
Tiểu Yêu Của Anh

Tiểu Yêu Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323802

Bình chọn: 10.00/10/380 lượt.

của nàng ngoài này rồi, hình như anh không có giây phút nào được yên bên con tiểu yêu!!

– Chờ 1 chút con tiểu yêu mắc dịch!!! – Híc híc!! Có đánh răng cũng không yên!!

Không vì 2 cái chân phản chủ này thì nàng đã… chạy vô phòng về sinh luôn rồi!! Đi đánh răng mà không cho nàng… đi cùng!!? Thế lỡ anh làm cái khác thì sao??

Trịnh Vũ từ phòng vệ sinh từ từ tiến ra, quăng cho hương cái bàn chải.

– Muốn đánh răng thì tự vào!! – Không ngờ Trịnh Vũ này trẻ con như thế!!

– Hứ!! Đã thế thì khỏi đánh!! – Nàng bĩu môi!! Nói xong nàng nằm xuống giường!!?!

– Ê!! Xuống đất nhanh lên!! – Trịnh Vũ nói. – Trả giường mau!!

– Hơ!! – Nàng không ngờ anh kém ga-lăng đến thế!!?! Đã đuổi thì bà đây nằm lì!!

Nghĩ thế, nàng nàng càng lì ra, nhất quyết không xuống.

– He he!! Cô đừng quên tôi là đàn ông nhé Hương!! – Trịnh Vũ bỗng nhiên dùng ánh mắt gian tà nhìn nàng.

– Hơ hơ!! Tên kia!! Muốn gì?? – Hai tay nàng theo phản xạ, che ngực lại.

– Tôi muốn… he he!! – Trịnh Vũ trưng ra bộ mặt gian ác. – Tôi muốn… cô…

– Hả???

Vừa cười, anh vừa tiến về chỗ cái giường!!?!

– Ê! Ê! Trịnh Vũ kia!! Muốn gì?? – Hương lạnh gáy!! Nàng quăng cái gối vô anh, lùi sát vô tường.

– Muốn cô… – Anh nhìn nàng!!?! Anh ngồi lên giường, kéo tay Hương ra…

– Á á! Tên nham nhở!!! – Hương là hét. Cố gỡ tay anh ra!!

– Tôi… muốn cô. – Anh lại cười, sau đó anh túm chặt hai tay nàng, đè nàng xuống, nhìn Hương đỏ mặt giãy giụa, anh càng khoái chí nhe răng cười!!

Trịnh Vũ đè lên nàng rồi… lăn vô trong. Haizz!!

– Không muốn bị làm gì thì qua phòng mẹ tôi ngủ đi!! – Trịnh Vũ thở hắt ra. Loại con nít như Hương quả thật anh không mấy hứng thú!!

– Thế anh cõng tôi qua đi!! – Nàng cũng bóc lột Trịnh Vũ “tới nơi tới chốn”.

– Hừ! Không rảnh!! – Anh đã buồn ngủ lắm rồi, hơi đâu dậy bế nàng đi??

– Ư ư!! Thế thì anh qua phóng khác ngủ đi!! – Hương tiếp tục léo nhéo.

– …

– Trịnh Vũ!! Đi đi!!

– …

– Trịnh Vũ!!

– …

– Ngủ rồi hả Trịnh Vũ??

– …

Thấy anh không trả lời, Hương mon men tơi… chọc chọc vô người anh!!

– Trịnh Vũ!! Ê!! Dậy!! Dậy!!

– Mẹ kiếp!! – Đột nhiên anh vùng dậy đè nàng xuống!! – Liệu hồn!! nằm yên đó!! – Anh đã buồn ngủ lắm rồi!

– Ứ ứ!! – Nàng không nói được vì tay anh đang bịt miệng nàng, nàng cố cắn, cắn, cắn… mà không được!! Híc híc!!

– …

– …

– …

Đến đây thì nàng không nhịn nổi nữa!! Dù có phải lết, nàng cũng phải lết khỏi nơi này!!

– Ư ư!! Nặng… tôi đi… đi ngay!! – Hương thở hổn hển!! vừa nặng lại vừa nóng!!

– …

Hình như anh ngủ thật rồi!! Híc híc!!

– Bà nó!! Không thả ra thì đừng có trách!! – Hương rít lên. Hai tay nàng vừa nhấc lên định cù anh 1 lần nữa thì Trịnh Vũ đà giữ chặt lấy!!

– Xưa rồi em!! Lần sau còn thế thì liệu đây!! Hừ! Có ngủ cũng không được yên!!

Nói rồi anh lăn qua, thả nàng ra!! Hờ!!!!

Hương ấm ức ngồi dậy, vừa lết xuống giường vừa **** thầm!! Trinh Vũ chết toi, chờ đấy!!

He he!! Cô tưởng lúc nào cô cũng thằng sao!! Trịnh Vũ khoái trá cười.

CHƯƠNG 23: ĐẾN NHÀ CHÚ HỌ

Kể từ hôm ở nhà Trịnh Vũ về, Hương suốt ngày trốn trong phòng để khỏi phải gặp mẹ nàng!!

Thôi thì khỏi phải nói, từ ngày bà Trịnh được chứng kiến đứa con gái yêu đánh nhau với thằng rể quí, bà choáng váng. Thật không ngờ đứa con gái đoan trang, thục nữ của bà lại cầm tinh con… hổ. Trời ơi!! Bà không thể chịu nổi điều đó.

Ôi thì thôi!! Chỉ khổ cho ông Chính!! Mấy đêm liền nghe vợ xì xà xì sụt ông gần điên lên, hận là đập đầu vô gối mà… không chết!! Híc híc!! Ôm gối ra sa-lông thì bị muỗi đốt, ôm vô phòng thì nghe vợ khóc, ông gần tẩu hoả nhập ma!! Lên cơ quan họp mà 2 mắt díp lại vì thiếu ngủ TRẦM TRỌNG. Người ta không hiểu lại tưởng ông… thức khuya… Ông hận cái con quỉ nhỏ nhà ông!! Tại nó!! Tất cả là tại nó mà ông ra nông nỗi này!!

Thư kí thấy ông mắt thâm đen, ngồi làm mà cứ gục xuống bàn thì luôn tay bưng café ra, chỉ 5 phút là hết 1 li mà ông cứ gục là gục!! Cũng may, nhờ vậy mà ông còn tỉnh lại lúc nhớ anh… William Cường. Hic hic!!

Buổi trưa, nàng lại xuống ăn cơm như thường lệ. Nhìn thấy mẹ tự mắt sưng húp dưng nàng giật đánh thót, nhìn qua ông già thấy mắt thâm đen, nàng lại càng lạnh người. Nàng biết ông bà già điên tiết lắm, 2 ông bà như 2 quả bom nổ chậm, không biết lúc nào thì “BÙM!!”. Thế nên gì thì gì, nàng cũng 1 dạ 2 vâng không dám trái lời!! Ông Chính “gai” lắm mà chưa tóm được cơ hội nào để quát tháo nên càng dễ bùng nổ bất cứ lúc nào. Khổ cho đám nhân viên cấp dưới, mấy ngày nay bị ông mắng **** té tát. Là vì ai?? Vì ai??

Còn mẹ nàng vốn hiền lành nên không làm như ông già, bà chỉ âm thầm… hành hạ chồng. Kể ra thì cũng tội bà, bà đã đổ bao công sức “rèn” nàng như thế mà!! Ôi ôi!!

Riêng ông Chính, giới hạn của ông đã chạm đến!! Ông mà còn nhìn thấy bộ mặt thục nữ ngoan ngoãn con nhỏ này nữa chắc ông tăng xông chết luôn quá. Và ông đã quyết định 1 việc hết sức trọng đại đó là… tống “cục vàng” của ông đi cho khuất mắt bà vợ, để bà trả lại cho ông sự bình yên vốn có!! Trả lại sự bình yên cho cấp dưới của ông!! Mà tống nó đi đâu nhỉ?? Trong giờ làm, ông Chính không tập trung đến độ khi anh trưởng phòng hỏi:

– Cơ quan chúng