XtGem Forum catalog
Tiểu Yêu Của Anh

Tiểu Yêu Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323825

Bình chọn: 8.5.00/10/382 lượt.

kia.

– Cô tưởng loại tiểu thư như cô mà thắng được tôi sao? – Cái giọng độc địa xoáy thẳng vào tai nàng. – Cô chả hiểu gì về Trịnh Vũ cả, tôi mới là người hiểu anh ấy!

– Ha ha! – Hương bật cười trước những lời khiêu khích trắng trợn. – Cô hiểu thì làm gì được tôi? Hừ! Loại đàn bà như cô chưa đủ trình độ để nói chuyện với tôi đâu! – Giọng nàng mỉa mai. – Tôi đã nói là thích Trịnh Vũ bao giờ? Tôi cần quái gì phải hiểu?

– Cô!! – Cô gái kia không ngờ nàng lại nói những lời như thế. Trong mắt cô ta, Hương là loại tiểu thư được cha mẹ cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa. Miệng lưỡi nàng thật chả thua kém cô ta. – Cô không thích sao còn muốn cưới anh ấy?

– Ha ha! Việc gì tới cô? – Hương nheo mắt. Bản tính hiếu thắng không cho phép nàng thua những loại người như thế. – Quả thật là không yêu, nhưng cũng không muốn bỏ! – Nàng ngang ngạnh.

– Cô để xem anh ấy sẽ yêu tôi hay cô! – Cô gái kia nghiến răng, ánh mắt đầy âm hiểm. – Nếu biết cô chỉ…

– Lợi dụng hả? – Hương cướp lời. – Phải, chúng tôi cùng lợi dụng lẫn nhau đấy!

– … – Cô gái kia tức tới mức nói không thành lời.

Hương cười khoái chí cười khanh khách!

– Ha ha! Nói hay lắm! Luôn miệng nói yêu sao không dành đi? Có giỏi thì thắng tôi xem! – Nàng chỉ tay vào ngực cô gái, đẩy cô ta ra sau 1 bước. – Nói cho cô biết, cái gì tôi còn có thể nhường, chứ đàn ông thì không thể!

Bị đẩy lùi một bước, cô gái kia lửa giận bừng bừng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Hương. Đáp lại sự tức giận, môi nàng vẽ thành 1 nụ cười giễu cợt.

Chương 40: HỢP TÁC ĐÁNH BÀI CHUỒN

Cô gái kia biết không đọ lại Hương về khoản “mồm mép” nên quay lưng đi thẳng.

Tưởng có thể lên mặt với nàng, ai ngờ bị nàng làm cho tức chết.

Cô ta cay cú, lửa hận trào lên trong lòng. Con nhỏ kia là cái thá gì mà dám tranh dành? Hừ! Cô ta đã biết Trịnh Vũ từ cái thời xửa như diễm, chính miệng anh đã nói là yêu cô ta kia mà! Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô ta đã yêu Trịnh Vũ rồi. Tuyệt đối không thể để đứa con gái cướp đi được! Nhà cô ta cũng có quyền có thế, chuyện hôn nhân này cũng không phải là không thể!



Hương ngồi trở xuống, chả hiểu hôm nay là ngày gì mà sao Thái Bạch chiếu nàng hoài thé không biết!

Hết mặc váy tới bị giới thiệu, giờ lại gặp thêm 1 con tửng, chán chết mất thôi!!

Hương đặt côc nước trái cây uống dở xuống bán.

– Ôi! Ồn chết mất thôi!! Chán chết mất thôi!! – Hương làu bàu.

– Chán lắm hả “em yêu”?? – Một giọng giễu cợt vang lên.

– Hừ! Anh không thấy mệt sao? – Hương nhăn mặt, nàng uể oải vươn vai.

– Này cô! Đừng có tự nhiên kiểu đó! – Anh nhắc, ánh mắt gian tà quỉ mị dán chặt vào nàng.

Hình như nàng cũng biết mình lỡ trớn nên đằng hắng mấy tiếng to, kéo áo, ngồi thẳng dậy.

– Anh không thấy mệt hả? – Hương hỏi.

– Mệt gì? Ờ thì cũng có mệt! – Anh trả lời nhưng mắt vẫn ánh nét cười.

– Vậy thì tôi với anh về nhé! – Nàng đề nghị.

– Sao cô không về 1 mình mà còn rủ tôi? – Anh nheo mắt hỏi.

– Mọi khi thông minh lắm mà?? – Hương nói móc. – Theo anh, ông già có để tôi về 1 mình không?

– Gớm! Tôi biết cô “thông minh vốn sẵn tính trời” rồi. – Anh trề môi. – Đi thôi! Tôi cũng chán chốn này lắm rồi! – Anh chìa tay.

Hương mỉm cười, nắm tay anh đứng dậy.

– Đi nào!!

– Hừ! – Anh hừ mũi, miệng nở nụ cười. Anh thích nhìn nàng như thế này hơn!! – Giỏi lợi dụng tôi nhỉ?

– Hứ! Chứ không có tôi anh có về được không? – Hương bĩu môi.

– Ha ha! – Trịnh Vũ cười, anh bẹo má nàng. Càng gần Hương, tâm trạng anh càng thoải mái, mặc dù nàng rất chi là ngang. Chính anh cũng chả biết tại sao nữa??

Và tất nhiên ông Chính nhà ta không có lí do nào ngăn cản cái sự ” muốn riêng tư” của 2 cô cậu.



Gió lùa vào tóc nàng, len vào người làm dịu dần cái nóng.

– Cho tôi mượn cái áo đi Trịnh Vũ. – Hương làu bàu.

– Ơ hay! Cô này buồn cười nhỉ. – Anh làm bộ. – Trời nóng thế này còn mượn áo làm gì?

Hương trợn tròn mắt nhìn anh.

– Này! Hay là muốn nhìn? – Nàng ngoa ngoắt hỏi.

– Xì! – Bị nắm thóp, anh liền giả vỡ bĩu môi. – Cái này tôi thấy nhiều rồi.

– Hứ! Thấy rồi sao còn thích? – Hương liếc xéo. – Đưa áo đây!

– Tôi đang lái xe! – Anh bướng bỉnh đáp.

Hương không thèm lôi thôi dài dong với loại người keo kiệt, có mỗi cái áo cũng không cho mượn này. Nàng thò tay tháo dây an toàn, nhoài người qua,… lột áo trịnh Vũ ra!!?!

– Cô… cô làm cái trò gì thế!! – Anh dở khóc dở cười.

Lột xong áo anh, Hương khoác vào người, thế là kín cổng cao tường!! Chả biết anh có tiếc hay không??

– Thế giờ về hay đi đâu? – Hương hỏi, nàng cảm thấy khó chịu khi trên mặt trát 1 lớp son phấn.

– Hí hí! Đi chơi! Còn muốn về thì đón xe… ôm đi cho tiện vậy! – Anh nói hết sức “ngây thơ cụ”.

– … – Ăn mặc thế này thì làm sao ngồi xe ôm?? Ngồi ta-xi cũng được đã đành nhưng nàng… không đem tiền.

Nàng nhìn anh, mắt toé ra lửa.

– Đang **** thầm tôi keo phải không? – Trịnh Vũ cười chọc tức.

– Hứ!

– Đi uống café nha! Thằng Phương nó rủ, chà!! – Trịnh Vũ tặc lưỡi.

– Phương? – Hương hỏi lại, ánh mắt đầy bất ngờ.

– Sao thế? – Ngay từ lần đầu tiên nhìn thái độ của 2 người, anh đã cảm thấy có cái gì bất thường rồi.

– Ơ… không!! M