.”Đầu tiên cô không động đậy, nhưng sau đó thấy cậu lặng lẽ chờ đợi liền chậm rãi kéo chân từ trong giày ra. Lòng bàn chân bị quấn băng không biết từ khi nào đã chảy máu.“Chân của em đã như vậy rồi, lúc trước sao lại cậy mình khoẻ tham gia trò chơi làm gì chứ?”Đàm Thiếu Thành cười khổ: “Không biết anh có tin hay không, sau khi nhận được lời mời tham gia trại hè lần này, em giống như Alice ở xứ sở thần tiên ấy; rất nhiều người, rất nhiều vật đều lạ lẫm, em vừa thích thú vừa lúng túng, không biết nên làm thế nào. Em muốn nhanh hoà nhập với nơi này nên miễn cưỡng buộc mình phải dũng cảm lên một chút; có thể biết thêm nhiều người, tham gia nhiều hoạt động là có thể giống họ rồi. Kết quả rõ ràng lại trở thành trò hề. Không giống là không giống, khi người khác học piano thì em đang chăn bò nhặt củi, sao em lại phải lừa chính mình thế chứ.” Cô nói xong liền lau nước mắt trên mặt: “Anh nói rất đúng, em không được phép không coi trọng chính bản thân mình. Cứ coi như em không giống người khác thì cũng phải mạnh hơn người khác.”Diêu Khởi Vân không bình luận gì, chìa tay ra đỡ cô.Nhìn Diêu Khởi Vân cẩn thận cố gắng giữ khoảng cách với cơ thể mình, Đàm Thiếu Thành bỗng nhiên chân thành nói: “Cảm ơn anh, anh là một người tốt.” Nói xong liềm mỉm cười, nụ cười này không mang vẻ khiêm tốn nhỏ bé giống như lúc trước, mà xuất phát từ nội tâm nên đầy thân mật và cảm kích.Diêu Khởi Vân đỡ Đàm Thiếu Thành đến gần đám đông rồi để cô ngồi dưới một gốc cây, còn mình chạy đi tìm bạn học khoá trên đang giữ hộp thuốc, giúp cô băng bó lại miệng vết thương. Tiểu Căn cũng đi theo đến đây, thân mật hỏi này hỏi kia. Khi xác định tâm trạng cô đã ổn định, vết thương cũng không sao, Diêu Khởi Vân liền mượn cớ tránh đi, để lại Tiểu Căn ngồi chơi với Đàm Thiếu Thành.Sau một hồi vui chơi, đêm hội cũng sắp kết thúc, đa số mọi người đều vẫn còn thích thú liền tụm năm tụm ba cùng nhau nói chuyện phiếm. Diêu Khởi Vân ở giữa đám đông dễ dàng tìm thấy Tư Đồ Quyết, kỳ lạ là Ngô Giang không biết chạy đi nơi nào mà vây quanh cô là mấy nam sinh lạ mặt, trong đó có cậu nam sinh cao to mà lúc chơi trò chơi đã không chịu rời xa cô.Thế mà Tư Đồ Quyết đang như vầng trăng sáng bao quanh bởi các ngôi sao lại có vẻ tâm trạng không tốt, có thể vì ánh sáng ngọn đèn mà sắc mặt cô không tốt, nụ cười vốn đẹp long lanh như có vài phần miễn cưỡng.Mặc dù biết rõ lúc này đi tìm cô nhất định sẽ phải nếm mùi bị ức hiếp, nhưng Diêu Khởi Vân lặng lẽ quan sát một lúc vẫn cảm thấy không yên tâm liền bất chấp đi đến gần bọn họ, ngại những người không liên quan ở đó nên cậu đứng ở xa gọi: “Tư Đồ Quyết, em qua đây, anh tìm em có chút việc.”Tư Đồ Quyết nghe tiếng vọng đến, bĩu môi, trả lời: “Anh gọi em qua thì em phải qua, em là con chó nhỏ à? Anh có việc thì tự mình không thể tới đây à?”Diêu Khởi Vân nhẫn nhịn, theo lời cô nói đi tới, kéo cô đứng dậy từ mặt cỏ, đi vài bước lên phía trước.Tư Đồ Quyết vẻ mặt chán ghét vùng vẫy: “Có việc thì nói đi, nhùng nhằng làm gì chứ?”Diêu Khởi Vân cuối cùng cũng phát hoả lên, cậu cũng không biết vì sao mình lại ở trước mặt cô luôn dễ yêu dễ gi
ận, rất khó kiềm chế mình. Cậu vỗ vỗ tay mình, giống như trên đó có bụi vậy: “Sắc mặt em vì sao lại kém như vậy, uống nhầm thuốc à?”Tư Đồ Quyết không chút do dự trả lời: “Anh quản được sao? Anh thật muốn mình là Hồ Hoa đại hiệp sao, chỗ nào có khó khăn thì ở đó có anh sao? Chiêu này tốt nhất anh nên dùng với người thích nó ấy, còn với em thì bỏ đi.”Cô không bộc lộ chút tình cảm nào, Diêu Khởi Vân cũng không hề dùng giọng điệu tốt đẹp, vẻ mặt lạnh lùng mỉa mai: “Nếu không phải trước lúc đi mẹ em dặn anh ngàn vạn lần phải để ý em thì anh cũng không quản em sống hay chết!”“Cút!” Sắc mặt Tư Đồ Quyết trắng bệch, tay chân cũng thúc vào cậu, giống như đuổi ruồi bọ: “Anh cút đi cho tôi!”“Anh có chân, không cần cút. Em đừng nóng thế, anh vốn dĩ cũng muốn đi, em cứ thoải mái đi.” Diêu Khởi Vân nói xong liền đi, không quay đầu nhìn lại, cậu tưởng tượng ra ánh mắt như muốn ăn thịt người của Tư Đồ Quyết.Bọn họ như thế là sao đây, sao lại không thể nói chuyện với nhau? Người nào làm phiền cậu đều có thể chịu đựng, người nào đáng ghét cậu cũng có thể ngoảnh mặt làm thinh, vậy vì sao hết lần này đến lần khác lại không thể bao dung với một Tư Đồ Quyết?Cậu biết rõ Tư Đồ Quyết nhất định có gì đó không thoải mái, chắc cũng không đi xa. Thực tế, Tư Đồ Quyết đúng là không thoải mái, mà lại còn là rất không thoải mái, vấn đề chính là ở dạ dày của cô. Tư Đồ Quyết từ nhỏ ở nhà đã luôn tuân theo thức ăn hàng ngày mà mẹ cô nuôi dưỡng một cách rất khoa học, một ngày ba bát cơm theo qui luật, càng chưa từng bị đói. Lần này dã ngoại, việc nấu cơm đổ bể, lúc đó cô lại thấy tức cũng no rồi, sau đó bụng trống rỗng ăn thanh socola của Ngô Giang, lại thêm gió đêm lạnh, dạ dày giống như bị một mũi khoan đâm từng chút từng chút một.Lúc Ngô Giang kéo cô đến chào Khúc Tiểu Uyển, cô đã cảm thấy không thoải mái, nhưng sợ Ngô Giang nhìn thấy rồi lo lắng cho cô mà bỏ lỡ chuyện với Khúc Tiểu Uyển, vì thế luôn ép mình nói cười như bình thường, rồi