mình cô hay tùy tiện vào phòng không khóa cửa thôi.Trong phòng tối mịt, Diêu Khởi Vân đã thiếp đi, cảm thấy có người vào mới chợt giật mình tỉnh giấc. Anh hỏi giọng khan khàn:– Tư Đồ Quyết , em uống nhầm thuốc à… Có chuyện gì vậy, sao chân em lạnh thế?Khi bàn tay lành lạnh của anh nắm chặt lấy chân cô ủ cho ấm lại, Tư Đồ Quyết chợt thấy mình chẳng muốn nói gì nữa. Còn thứ ngôn ngữ nào chân thành hơn được da thịt dán chặt vào nhau? Cô chỉ muốn móc tim mình cho anh nhìn tận mắt sờ tận tay, xem đây, đây chính là trái tim cuồng nhiệt của em.Thoạt đầu Diêu Khởi Vân còn tránh né:– Suỵt, đừng quậy, sắp hai giờ rồi, cẩn thận cha mẹ em nghe thấy đấy…Lúc cha mẹ cô có nhà, bọn họ rất hiếm khi làm bừa vì quá nguy hiểm, vả lại nửa đêm nửa hôm, chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể bị phát hiện. Nhưng lúc này Tư Đồ Quyết cứ sấn tới, bất chấp tất cả, mãi rồi anh cũng chẳng buồn băn khoăn nhắc nhở cô nữa. Hai người ngấu nghiến ăn tươi nuốt sống nhau, bao lời muốn nói đều hóa thành ngôn ngữ cơ thể cuồng nhiệt, quấn quýt như vậy, xâu sắc như vậy, tựa hồ nhờ đó người kia có thể cùng sinh sôi theo cốt tủy của mình, giống như một cặp sinh đôi dính liền, nếu tách ra thì sẽ chết.Tư Đồ Quyết chẳng biết mọi người đang ngủ liệu có nghe thấy tiếng động khả nghi nào không, cô chợt nảy ra một ý nghĩ điên cuồng: nếu bây giờ cha mẹ biết được bắt quả tang tại trận cũng hay, như vậy đỡ được bao nhiêu quá trình và băn khoăn có nghĩa lẫn vô nghĩa. Cha mẹ cô khó mà chấp nhận được ngay, nhưng sớm muộn rồi cũng sẽ xuôi thôi. Con gái rượu của họ đã lén lút với Diêu Khởi Vân không chỉ một mà rất nhiều lần, cô khăng khăng muốn ở bên anh, đây chính là sự thật duy nhất. Chờ đợi chờ đợi, nghĩ tới chặng đường tương lai còn dài dằng dặc, còn bao nhiêu biến cố, cô chẳng đợi nổi.Có một khoảnh khắc cô cảm thấy suy nghĩ của anh giống cô, về kích động của anh thấp thoáng sự kiên định bất chấp tất cả. Nhưng khi bọn họ đầm đìa mồ hôi cùng định thần lại, thấy màn đêm vẫn phẳng lặng mượt mà như lụa – tấm lụa mát lạnh đó phủ lên người, đánh thức những kẻ từ chín tầng mây rớt xuống, khuyên họ đừng thất vọng.– A Quyết, đợi ba năm nữa chúng mình tốt nghiệp rồi, anh sẽ nói với cô chú Tư Đồ xin cưới em. Dù họ nghĩ sao anh cũng sẽ chứng minh cho họ thấy, anh không để em phải chịu khổ đâu.Tay anh nắm chặt lấy tay cô, kiên định mà mạnh mẽ, có điều lúc khẽ khàng siết tay anh, trong lòng cô lại buồn bã.Ba năm. Đối với một cô gái trẻ như cô, đó là một khái niệm xa xôi biết mấy, dằng dặc đến mơ hồ, tựa rặng núi trùng trùng trải ra trước mặt vậy, nhìn lên chỉ thấy sương khói mịt mù, không sao hình dung được.Sau bữa sinh nhật Ngô Giang, mãi đến hôm thi nghiên cứu sinh cô mới gặp lại Đàm Thiếu Thành. Rất tréo ngoe, số báo danh của cô ta lại ở ngay trên cô, nên ngồi theo thứ tự, chỉ cần ngẩng đầu cô đã trông thấy tấm lưng thẳng đuỗn, bờ vai gầy mỏng, cùng mái tóc đuôi ngựa được buộc rất chặt bằng một sợi thun đen. Chính Tư Đồ Quyết cũng không hiểu sao mình lại quan sát cô ta kĩ đến vậy. Mấy buổi gần đây cô ta vẫn nghỉ học, nghe nói bị ốm. Theo Tư Đồ Quyết đếm từ một đếm bảy, bắt đầu làm bài. Chợt Đàm Thiếu Thành đằng trước bưng miệng ho lên húng hắng. Cô ta bệnh thật hay sao? Tư Đồ Quyết nghi hoặc: lẽ nào trên đời thực có chuyện uất quá mà trở thành bệnh? Vì sao dù hôm trước có buồn bực phát điên, hôm sau cô vẫn trông khỏe khoắn như thường? Mặc kệ cô ta đi! Ngay lúc đầu Tư Đồ Quyết đã xem qua đề thi một lượt, chẳng hiểu sao đề thi lần này rất lắt léo, khiến người ta thấy quen quen nhưng không sao tìm nổi đáp án, cô cứ phải đọc lại mới hiểu ý câu hỏi, nhất là càng xuống dưới đề bài càng thêm mơ hồ. Cô muốn xem kẻ ngồi trước mặt mình như không khí, nhưng trong “không khí” vẫn có những thứ ảnh hưởng đến cô, tiếng khò khè khe khẽ trong cổ họng cố nén cơn ho, tấm lưng gầy đến mức độ lộ cả cột sống. Nghe thấy tiếng lật giấy loạt soạt, Tư Đồ Quyết thầm nghĩ: tiến độ làm bài của cô ta nhanh hơn mình rồi sao? Đang lúc nông nóng, cây bút máy cô vẫn dùng quen lại dở chứng, mỗi lần dừng bút là vón cục lại, khiến cô chỉ muốn quăng phéng bút ra cửa sổ, đổi cây khác cho rồi. Nhưng mấy cây khác ngòi lại quá nhỏ, thấy cũng khó chịu….Vừa ra khỏi phòng thi, thấy Diêu Khởi Vân gọi tới hỏi thăm tình hình làm bài, cô liền ấm ức than thở một hồi. Xem như cô giở tính tiểu thư vì làm bài không ưng ý, anh chỉ an ủi mấy câu rồi nói luôn: tối nay Tam Bì mời cơm, có định đi hay không?– Không đi!Tư Đồ Quyết đáp liền, chẳng buồn nghĩ ngợi. Hôm qua Tam Bì cũng đã bắn tin qua Ngô Giang cho cô biết việc này. Ý anh là lần trước mình gây rắc rối khiến sinh nhật Ngô Giang mất vui nên tự bỏ tiền túi ra mời khách, gọi cho cả cô và Đàm Thiếu Thành, để hai người nể mặt mọi người mà ngừng căng thằng với nhau, bỏ qua chuyện này đi.Từ Diêu Khởi Vân, Tư Đồ Quyết đã xác minh được Tam Bì đúng là kẻ ton hót với anh chuyện cô tới nhà Trâu Tấn, anh ta chỉ khuyên để Khởi Vân lưu ý, còn nhất định không chịu tiết lộ “Tam bì cũng có ý tốt thôi, em không muốn làm bạn với anh ấy nữa sao?” Khởi Vân thở dài nói.Tư Đồ Quyết cũng nghiến r