bước dồn ép, tính cách Tư Đồ Quyết ngược lại bị khơi dậy, bố mẹ nghĩ thế nào cũng không quan tâm nữa, dù thế nào cũng phải làm tên Diêu Khởi Vân tức chết mới là điều quan trọng, dù là bằng bất cứ giá nào!Tư Đồ Quyết kéo tay Liên Tuyền đứng dậy: “Đừng để ý anh ta.”Liên Tuyền do dự một chút, lại thấy Tư Đồ Quyết loạng choạng nắm tay cậu nói: “Anh ta là đồ biến thái, cứ để anh ta đứng đó nhìn, xem anh ta nhìn được bao lâu!”Liên Tuyền nhìn khuôn mặt hấp dẫn của Tư Đồ, cũng không quan tâm chuyện khác nữa, ngồi cạnh cô, nhẹ nhàng ôm vai cô.Diêu Khởi Vân ở bên kia cũng tìm nơi ngồi xuống, tay vẫn đang cầm quyển sách, nhờ ánh sáng của ngọn đèn trong vườn hoa mà cúi đầu lặng im đọc sách.Tư Đồ Quyết và Liên Tuyền ở bên này đang thầm thì những lời tâm tình. Dù đã nói không đếm xỉa đến sự tồn tại của Diêu Khởi Vân, nhưng cậu ta thực sự đang tồn tại ở bên kia, nhìn như không liên can, hai người muốn tìm lại cảm xúc bị gián đoạn lúc nãy nhưng lại không thể làm chuyện tuỳ tâm sở dục được. Mỗi khi họ muốn đi vào thế giới chỉ có riêng hai người thì Diêu Khởi Vân lơ đãng lẩm nhẩm đọc sách, hoặc là cậu bỗng dưng ho nhẹ, tất cả giống như giữa không gian ngọt ngào bỗng dưng sấm sét đột ngột, đánh cho bọn họ phân tâm.Tư Đồ Quyết cuối cùng cũng hiểu, một buổi tối tốt đẹp đã bị Diêu Khởi Vân làm hỏng hoàn toàn.Vẫn là Liên Tuyền siết chặt tay cô: “Bỏ đi, Tư Đồ, đi về đi, chúng ta hẹn lần sau nhé.”Chẳng hiểu sao Tư Đồ bỗng thấy nhẹ lòng, cảm thấy áy náy với Liên Tuyền vô hạn.Liên Tuyền rất tốt, vẫn rất thân mật, cậu cười phủi đám bụi trên quần cô, lặng lẽ ghé sát vào tai cô nói: “Vậy là có thể một thời gian nữa anh lại phải nhớ em rồi.”Hai người đi ra phía ngoài, lúc đi qua Diêu Khởi Vân, không hẹn mà cùng dừng bước.Diêu Khởi Vân khép sách, đứng dậy, mặt không biểu lộ tia vui mừng hay tức giận.“Đã xong rồi? Có thể về rồi à?”“Được rồi, đi thôi”. Tư Đồ Quyết nói bĩnh tĩnh một cách khó khăn.Cậu ở phía sau cô và Liên Tuyền, đi chưa được mấy bước thì Tư Đồ Quyết quay đầu lại. Cô chỉ mũi Diêu Khởi Vân, nghiến răng nghiến lợi: “Diêu Khởi Vân, xem như anh lợi hại. Không phải anh trốn từ bệnh viện tâm thần ra chứ?”Diêu Khởi Vân cúi đầu, cất sách vào trong túi, sau đó nhìn thẳng vào Tư Đồ Quyết.“Không sai. Anh đón em rồi, chúng ta về nhà thôi.”Tư Đồ Quyết giận đến phát run, Liên Tuyền muốn đến khuyên, không ngờ bị cô đẩy một cái.“Xin lỗi, Liên Tuyền, anh về trước đi, việc của em và anh ta, anh đừng quan tâm.”Liên Tuyền không nói gì nữa, lạnh lùng nhìn Diêu Khởi Vân, trở thành người đầu tiên rời khỏi nơi rắc rối này.Tốt rồi, hiện giờ trong vườn hoa chỉ còn Tư Đồ Quyết và Diêu Khởi Vân. Người ta vốn là thề ước trước hoa trước nguyệt, nhưng nay bỗng biến thành giết người trong đêm tối gió lớn.Tư Đồ Quyết thầm nghĩ: “Thần linh à, cầu xin người hãy mang cậu ta đi đi.”Diêu Khởi Vân quen cầm túi sách của cô. Nhưng Tư Đồ Quyết ôm chặt lấy túi sách của mình, không chịu buông tay.“Anh đừng cho rằng anh được mẹ tôi giao phó thì có thể lấy lông gà làm khẩu lệnh. Anh muốn mẹ tôi vui vẻ, nhưng tôi thấy bà ấy chẳng qua chỉ coi anh như một con chó nom nhà mà thôi, anh phải ra sức như vậy sao?”Diêu Khởi Vân lặng im một lúc, rồi né tránh lời cô: “Mẹ em cũng vì muốn tốt cho em nên mới quản lý em, sợ em xảy ra chuyện gì. Em và cậu ấy ở một mình với nhau, không sợ cậu ta…”Tư Đồ Quyết ngắt lời Diêu Khởi Vân: “Tôi không sợ, tôi cảm thấy so với anh ấy thì anh đáng sợ hơn.”“Đối với em, anh cũng không nghĩ gì cả.”“Vậy anh đừng giống như “oan phụ” đi theo tôi nữa! Anh đi đường anh, tôi đi đường tôi, anh cứ việc làm đứa trẻ ngoan trong mắt bố mẹ tôi, nhân vật phản diện cứ để tôi làm, như vậy không phải tốt sao?”“Em không sợ anh đem hết những gì nhìn thấy tối nay đi nói với mẹ em sao?” Diêu Khởi Vân đáp lại.Tư Đồ Quyết không thể nhịn được, ném túi sách vào người cậu: “Anh đi nói đi, anh cứ việc nói đi.”Diêu Khởi Vân nghiêng đầu tránh, thuận thế đoạt lấy túi sách của cô.“Nếu anh nói với bà thì em sẽ thế nào?”“Tôi không dám làm gì anh cả, chỉ có thể hận anh đến chết mà thôi!” Chương 14. Hứa hẹn nặng tựa bao nhiêuHận thù không thể giết chết một người, nếu không Tư Đồ Quyết đã sớm đem tên Diêu Khởi Vân kia đặt dưới chân mà chém thành vô số mảnh rồi. Cô nói nếu Diêu Khởi Vân tố cáo, cô nhất định sẽ hận cậu ta đến chết, nói trắng ra là tự biết không thể làm gì cậu ta, chẳng qua chỉ thuận miệng nói mà thôi.Diêu Khởi Vân sợ cái gì? Cậu ta lì lợm, nước lửa không chạm nhau, cứng mềm không ăn, không sợ bạo lực cũng không đam mê sắc đẹp (ở đây, bạo lực vào sắc đẹp để chỉ đến Tư Đồ Quyết), thuộc loại yêu nghiệt mà “rút dao chém xuống nước nước càng chảy”. Ngoài việc cẩn thận dè dặt, sợ mắc sai lầm trước mặt vợ chồng Tư Đồ Cửu An thì cậu ta không có nhược điểm nào. Vì thế ở trước mặt bố mẹ tóm nhược điểm của cậu ta quả thực là việc nói dễ mà làm thì khó, trong lòng vợ c
hồng Tư Đồ Cửu An cậu chính là kiểu mẫu của một đứa trẻ ngoan, là tấm gương noi theo cho Tư Đồ Quyết vốn có nhiều tật xấu. Dù Tư Đồ Quyết không chịu phục nhưng vẫn không thể không thừa nhận đến bây giờ cô vẫn chưa tìm
