XtGem Forum catalog
Anh sẽ đợi em trong hồi ức

Anh sẽ đợi em trong hồi ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329752

Bình chọn: 7.00/10/975 lượt.

uôn mặt trở nên rất cân đối.Nhưng cũng chỉ là cân đối mà thôi.“Mình cảm thấy anh ta cũng bình thường thôi.” Tư Đồ Quyết thành thật nói.“Tư Đồ, cậu hãy dùng cách nghĩ thoáng ra để nhìn nhận vấn đề đi. Diêu Khởi Vân là loại người mà khi anh ta bước đến trước mặt thì cậu vẫn chưa để ý, nhưng sau khi đã bước qua, cậu ngoảnh lại chỉ nhìn thấy hình bóng thì lại hận không thể lấy chân đạp cho mình một phát.”“Sao mình cảm thấy anh ta là người khiến người ta lúc nào cũng muốn đạp cho một phát, mà còn đem anh ta giẫm nát nữa ấy.” Tư Đồ Quyết tức giận nói: “Nếu cậu thích, vậy gả anh ta cho cậu đấy.”Mĩ Mĩ và Tư Đồ Quyết cùng cười náo nhiệt.“Mình không nhận nổi đâu. Huống hồ anh ấy cũng không phải của cậu, cậu nói gả là gả được sao?”Đang ồn ào thì có tiếng gõ cửa, Tư Đồ Quyết đỏ mặt, dùng tay làm ám hiệu bảo Mĩ Mĩ im lặng, nhảy xuống giường ra mở cửa, quả nhiên người đến chính là người cô vừa mới “gả” đi.Tư Đồ Quyết nhìn Diêu Khởi Vân, liên tưởng đến đoạn “đạp một phát” mà Mĩ Mĩ vừa nói. Bị cô nhìn, cả người Diêu Khởi Vân không được tự nhiên, ném đống quần áo vừa thu dọn cho cô: “Cúc áo đồng phục, anh đã giúp em đính lại rồi, tay nghề của em như thế này anh thật sự nghi ngờ giới tính của em đấy.”“Tay nghề của anh cũng khiến tôi nghi ngờ giới tính của anh đấy!” Tư Đồ Quyết ngượng ngùng ném đống quần áo lên giường, Mĩ Mĩ lắm chuyện lấy ra bộ đồng phục, nhìn chiếc cúc được đính tinh tế cẩn thận trên đó, vô tình kêu lên cảm thán.Lúc này Diêu Khởi Vân mới chú ý đến người lạ, khuôn mặt lúng túng, nhanh rời đi.Sau khi cậu đi, lời cảm thán của Mĩ Mĩ lúc này liên tiếp tuôn ra: “Quần áo nội y phơi ở bên ngoài mà anh ấy cũng thu giúp cậu. A, tim gan mình chịu không nổi rồi…”“Chịu không nổi thì đi đi, đồ suy nghĩ đen tối.” Tư Đồ Quyết cũng lúng túng vô cùng, nhưng mặt vẫn giả vờ như bình thường mà thôi.Mĩ Mĩ vừa xem thời gian, liền vội vàng: “Tớ phải đi rồi.”Tư Đồ Quyết xuống lầu tiễn Mĩ Mĩ, đột nhiên hứng chí, đề nghị: “Mình buồn chết mất, hay là cậu dẫn mình đi cùng?”Mĩ Mĩ không suy nghĩ, từ chối: “Mình không muốn là chiếc bóng để so sánh với cậu đâu.”Tiễn bạn rồi, Tư Đồ Quyết nhanh xoay người.Toàn bộ kỳ nghỉ hè trôi qua vô cùng chán nản, Ngô Giang đã cùng đám bạn đi “du lịch lừa” rồi, bố mẹ cảm thấy nguy hiểm nên không cho cô đi. Liên Tuyền đi rồi, ngay cả Mĩ Mĩ cũng không cho cô đi cùng. Khai giảng sắp đến rồi, cô càng cảm thấy buồn bực không yên.Cô cúi đầu đi vào, đụng phải bàn ăn, đau đến mức phải nghiến răng chịu đựng.Diêu Khởi Vân đứng ở cửa phòng: “Tư Đồ Quyết, em bị mất hồn à?”“Ai cần anh quản?” Tư Đồ Quyết lườm cậu.Nhưng Diêu Khởi Vân không châm chọc lại, lặng im một lúc rồi chậm rãi hỏi: “À, em có muốn đi dạo phố không?”“Dạo phố? Anh và tôi cùng đi?” Không phải cô không hiểu, nhưng thế giới này biến đổi thật quá nhanh.Cậu ậm ừ, dảng vẻ muốn từ bỏ: “Không đi thì thôi.”Tư Đồ Quyết nhanh tóm lấy cậu: “Là anh nói đấy nhé, không được đổi ý. Không chỉ giúp em xách đồ, mà phải thật sự cùng em “đi dạo”, em thử quần áo thì anh phải ở bên ngoài đợi, còn nữa…”“Cho em vay tiền nữa đúng không?” Diêu Khởi Vân nở nụ cười hiếm thấy.“Coi như anh thông minh.”Tư Đồ Cửu An luôn đối xử bình đẳng, cho hai người tiền tiêu vặt như nhau. Nhưng Tư Đồ Quyết vốn nhiều bạn, dịp tiêu tiền ở bên ngoài cũng nhiều, hơn nữa tính cách vốn không thích tính toán chi li, bạn bè gặp khó khăn đều muốn vay tiền cô, vì thế tiền còn lại trong người không nhiều. Còn Diêu Khởi Vân thì hoàn toàn ngược lại, cậu luôn để dành, thuộc loại “phú hào ẩn mình” không biết tiêu tiền vào đâu, trở thành chủ nợ của Tư Đồ Quyết cũng là chuyện đương nhiên.Tư Đồ Quyết nhanh chóng đi thay quần áo, Tiết Thiểu Bình nhìn thấy hai đứa trẻ đi cùng nhau, tự nhiên không nói gì cả.Trên thực tế, việc dạo phố cùng Tư Đồ Quyết là một chuyện cực khổ, nếu không giới hạn thì cô có thể dạo phố từ lúc mặt trời mọc đến lúc mặt trời lặn. Ngày trước điều Diêu Khởi Vân không chịu nổi nhất chính là điều này, cậu luôn trêu chọc cô: “Em mua bớt một bộ thì chết à?”Nhưng lần này, cậu đem hết tất cả kiên nhẫn của mình ra phát huy đến cùng, ngoài tầng bán đồ nội y cậu chủ động biến mất một lúc thì quả thật toàn bộ thời gian đều đi cùng cô. Tu

y không thể mong đợi cậu tràn đấy hứng thú đưa ra ý kiến cho việc lựa chọn quần áo của cô, nhưng ít nhất mỗi lần Tư Đồ Quyết hỏi cậu “như thế nào”, cậu đều phát ra một đơn âm tiết, hoặc gật gật đầu. Cho đến khi trời tối, dạo phố đã khiến cậu xanh mặt, hai người mới túi lớn túi nhỏ rời khỏi siêu thị, nhưng cậu cũng không một câu oán hận.Đúng là mua sắm có thể khiến sự u ám trong lòng người phụ nữ tan biến. Tư Đồ Quyết đứng trước cửa siêu thị, nhìn ánh cầu vồng vừa lên, bỗng dưng cảm thấy thoải mái vô cùng, trong lòng thông suốt. Có thể sự rối rắm của cô không phải vì chuyện Liên Tuyền ra đi không nói gì, mà vì lòng tự ái của cô bị tổn thương, nhưng nếu sớm muộn cũng phải chấm dứt thì cần gì phải cố chấp về hình thức chia tay chứ. Anh ấy đi rồi, vẻ đẹp của buổi tối đều giống nhau, có gì mà không thể thay đổi, ngoại trừ chuyện cô không cần vì yêu mới yêu.Cửa ra vào của si