mình lần đó là không đủ chuyện nghiệp”. Anh nhàn nhạt thừa nhận.
“Lần sau không được viện cớ này nữa”.
“Lần sau không được viện cớ này nữa?” Anh ngừng lại một chút, chân thành nói, “Anh chỉ có thể cam đoan trong lần kiểm tra tiếp theo, tận lực tập trung tinh thần, không nghĩ tới việc khác, nhưng mà điều kiện tiên quyết là phản ứng của em đừng quá mức kịch liệt”.
“….”
Trịnh Đinh Đinh đang muốn phản bác, đầu bên điện thoại Ninh Vi Cẩn truyền tới giọng của hộ lý “giáo sư Ninh, bệnh nhân giường 28 sau khi phẩu thuật bị xuất huyết rồi!”.
Ninh Vi Cẩn nói một tiếng với Trịnh Đinh Đinh, sau đó ngắt điện thoại, bước nhanh đi xử lí công việc.
Ninh Vi Cẩn cúi người, dùng ngón tay cầm túi truyền dich kiểm tra tình trạng xuất huyết một chút, sau đó điều chỉnh tốc độ truyền dịch, băng bó lại lần nữa, còn kêu thực tập sinh mời chuyên gia khoa hô hấp đến hội chuẩn.
Cấp cứu xử lí hoàn tất, Ninh Vi Cẩn ra khỏi phòng bênh, trở lại văn phòng viết hồ sơ điện tử bệnh án của bệnh nhân.
Lúc đó Thư Di Nhiên thấy Ninh Vi Cẩn hết sức chăm chú, an tĩnh goc bàn phím.
“Ninh sư huynh”
Ninh Vi Cẩn ngẩng đầu nhìn lên, thấy Thư Di Nhiên: “có chuyện gì sao?”>
“Em có lời muốn nói với anh, anh bây giờ có thời gian không? Thư Di Nhiên miễn cưỡng cười một cái.
“Chuyện công việc?” giọng Ninh Vi Cẩn lạnh nhạt.
“Không phải, là việc tư”Thư Di Nhiên nói, “chúng ta có thể ra ngoài nói chuyện không?”>
Trong bênh viện có một khuôn viên, toàn là cây xanh, cảnh quang rất tốt.
Ninh Vi Cẩn và Thư Di Nhiên đi qua cầu, rảo bước tiến lại hành lang dài.
“kỳ thật anh đã biết em sẽ nói gì đúng không”. Thư Di Nhiên nói, “Từ khi học đại học đến nghiên cứu sinh, tiến sĩ, em vẫn luôn cố gắng theo anh, anh luôn là người duy nhất, nhiều năm như vậy, nhiều năm như vậy, em nghĩ tất cả mọi người đều nhìn ra được tình cảm của em đối với anh là gì?. Cô ta dừng bước lại, bàn tay kéo cánh tay áo của Ninh Vi Cẩn nói khẽ, “Em hỏi anh, anh biết đúng không? Anh biết em thích anh đúng không?”.
Ninh Vi Cẩn không nói gì.
“kỳ thật em không đinh tới làm việc ở bệnh viện Nhân Dân, áp lực công việc nơi này quá lớn, trước đó bố mẹ em đã giúp em liên hệ một bệnh viện rất lớn, nhưng vì có thể ở bên cạnh anh, em đã tới đây, lại còn bị phân tới phòng cấp cứu vất vả nhất”. Thư Di Nhiên nói xong nở nụ cười chua chát, “tất cả những việc này đều vì anh, rốt cuộc ,anh có biết không?”
“Cám ơn em đã quan tâm đến anh”. Vẻ mặt Ninh Vi Cẩn trở nên nghiêm túc, “nhưng mà chúng ta không thích hợp”.
Ghen?
Trịnh Đinh Đinh muốn phản bác lại, nhưng đến khi lời nói ra khỏi miệng lại thành”
“Em không được phép ăn dấm chua sao?”
Ninh Vi Cẩn nở nụ cười nhạt vô vị, nói từng chữ: “Dấm chua này ngon lắm sao?”.
Trịnh Đinh Đinh nói không ra lời, nghĩ lại lần nữa, Ninh Vi Cẩn nói rất có lý, dấm chua có gì mà ngon, chỉ vì anh ấy phẫu thuật cho cô bé nữ sinh 18 tuổi sao?”. Hay là bản thân mình có cảm giác không tốt vì anh ấy không kể cho mình nghe?
Chuyện này cũng không phải lỗi của anh ấy, cô hiểu rõ điều này, nhưng trong lòng vẫn có chút khó chịu vì thái độ lạnh nhạt của anh ấy.
Trịnh Đinh Đinh kéo dây an toàn, tiếp tục hất mặt, không để ý tới Ninh Vi Cẩn.
Ninh Vi Cẩn mở nhạc, làm giảm bớt không khí ngột ngạt trong xe, nhưng lại không có hiệu quả nào với Trịnh Đinh Đinh, tâm tình của cô vẫn xấu như trước.
“Lần trước em hỏi anh có biết tình cảm mà Thư Di Nhiên dành cho anh, anh thừa nhận có một phần anh đã nói dối”. Ninh Vi Cẩn nói, “chính xác là anh đại khái biết được tình cảm của cô ấy dành cho anh, nhưng anh không coi trọng, để ý, lại càng đừng nói đến chuyện tìm hiểu đến cùng. Dù sao thì, anh không thể tự mình đa tình, nghĩ rằng tất cả các cô gái đều thích anh vô điều kiện”.
Trịnh Đinh Đinh quay đầu lại : “vậy hôm nay anh đã thấy rõ ràng rồi?”, tình cảm bác sĩ Dư Thi Nhiên vẫn say mê như cũ”.
“Chuyện này anh vẫn không ngăn cản được”.
Trịnh Đinh Đinh trừng mắt liếc nhìn Ninh Vi Cẩn một cái: “anh thật ra rất tự hào đúng không”.
Ninh Vi Cẩn chậm rãi đổi tay lái, thật sự mà nói: “ anh đối với cô ấy không có cảm giác, tại sao tự hào được? Anh chỉ nói anh không thể cấm tình cản tình cảm của cô ấy được”.
“Anh có thể dứt khoát từ chối cô ấy”
“Cô ấy chưa bao giờ biểu đạt bất cứ điều gì, vậy anh cự tuyệt cái gì?”
“Thôi”. Trịnh Đinh Đinh nói, “chuyện gì anh cũng nói được, em nói không lại anh. Nhưng mà Ninh Vi Cẩn, anh không thích người ta thì nên nói rõ ràng với cô ấy, tuổi xuân của phụ nữ có hạn, có đôi khi cự tuyệt triệt để, tốt hơn, dù là cực kì tàn nhẫn”.
Trịnh Đinh Đinh dừng một chút: “trước kia anh không tìm được lý do hợp lý để cự tuyệt, nhưng bây giờ có rồi”.
“Cái gì?”
“Lý do này là” Ninh Vi Cẩn chậm rãi nói, “Trịnh Đinh Đinh là cô gái đặc biết thích ăn dấm chua”.
“……..”
Ninh Vi Cẩn đưa một bàn tay lên, nhẹ nhàng bóp trán mình, tỏ vẻ bất đắc dĩ.
“Anh lần đầu tiên gặp phải cô gái thích ăn dấm chua?”
“Sao nói vậy?”
“Bởi vì phản ứng của anh, làm cho người khác…cảm thấy khó chịu !”
***
Ninh Vi Tuyền tắm rửa xong, chạy xuống lầu, thấy Ninh Vi Cẩn đứng ở cửa sổ nghe điênh thoại,