Tình Cờ

Tình Cờ

Tác giả: Hồ Ly

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211973

Bình chọn: 7.00/10/1197 lượt.

i chuyện đứa bé, nói chuyện tương lai.

Tân Nhiên dường như quên mắt tình cảm trước kia dành cho Đồng Đồng, còn Đồng Đồng dường như cũng quên đi tình cảm trong lòng không bao giờ đạt được.

Tân Nhiên cho rằng Đồng Đồng sẽ trở nên kiên cường, có thể đối mặt được với tất cả vì đứa trẻ!

Đồng Đồng nhận ra tình yêu của tân nhiên dành cho cô cũng đã dần dần phai nhạt!

Thế nhưng Tân Nhiên không cho Đồng Đồng biết lần này anh trở về mục đích chính là đi thăm cô.

Bữa trưa rất phong phú.

Bà Lê tiếp đón Tân Nhiên ngồi xuống.

“Không đợi bác trai về cùng ăn ạ?” Tân Nhiên lên tiếng hỏi.

“Bác trai cháu đi làm xa lắm, buổi trưa không về ăn cơm được! Chúng ta ăn đi thôi, bác có để phần cơm lại rồi!” Bà Lê bưng lên món cuối rồi ngồi xuống ghế.

Ăn xong, bà Lê đột nhiên nhớ ra còn có việc, vội nói với Tân Nhiên: “Tân Nhiên , mấy ngày này có bận lắm không!”

Tân Nhiên ngưng một chút rồi nói : “không bận lắm ạ, có sao không bác?”

“Mấy ngày nữa bạn tốt của Đồng Đồng là tuyết mạn kết hôn, để Đồng Đồng đi một mình bác không yên tâm!”

“Mẹ, con đã hứa với Tuyết Mạn là nhất định phải đến rồi!” Đồng Đồng ngắt lời bà lê.

“Mẹ chỉ bảo không muốn con đi một mình thôi!” Bà lễ chau mày nhìn con gái.

Tân nhiên hiểu ra liền nói: “cháu hiểu rồi, bác muốn cháu đưa Đồng Đồng đi!”

Bà Lê ý tứ nói: “Tân Nhiên à, bác biết cháu rất bận, nhưng cháu đưa Đồng Đồng đi tiện thể khám thai sản cho con bé luôn, nó mang thai được 4 tháng rồi , đến bệnh viện lớn khám cho tốt chút nhé!”

“Mẹ, con chỉ là đang mang thai thôi, không cần lo lắng thế, con tự lo được!”

“Được rồi, thế cứ để mẹ lo, Đồng Đồng con cứ ngoan ngoãn ngồi im trong nhà đi!”

“Dạ! Thế thì vất vả cho mẹ quá .” Đồng Đồng thỏa hiệp.

Hôm đó, Tân Nhiên đón Đồng Đồng đi tới bệnh viện, chờ Đồng Đồng nghỉ ngơi xong sẽ đưa Đồng Đồng đi khám.

Sáng hôm sau tân nhiên ngồi trên ghế chờ của bệnh viện chờ Đồng Đồng.

Lúc sau mới nhìn thấy Đồng Đồng từ phòng khám đi ra.

“Sao rồi?” Tân Nhiên quan tâm hỏi.

Đồng Đồng cười nói: “Tất cả đều tốt, em bé cũng rất khỏe mạnh!”

“Vậy về thôi!” Tân Nhiên đỡ lấy Đồng Đồng tránh cho cô khỏi va vào người khác.

Ngồi trên xe, Đồng Đồng đảo mắt rồi nói: “Tân Nhiên chúng ta đang đi đâu vậy?”

“Đương nhiên là đến chỗ anh, em cần được nghỉ ngơi !” Tân Nhiên khởi động xe trả lời chắc chắn.

“Chúng ta vào phố đã được không! Tuyết Mạn sắp kết hôn rồi mà em vẫn chưa có quà cho cô ấy!”

“Em muốn mua quà gì anh giúp em đi chọn!” Tân Nhiên cũng không muốn để một bà bầu đi lăng xăng ngoài phố, rất không an toàn.

Đồng Đồng bắt hai tay thành hình chữ thập, tỏ vẻ năn nỉ nói: “Không được, đây là thành ý mà, em phải đích thân đi chọn, được không? Em đảm bảo sẽ rất cẩn thận!”

“Được rồi, nhưng em phải nghĩ chọn quà gì trước đã rồi đi cho tiện!” Tân Nhiên nhìn Đồng Đồng đáng thương vẫn đành đồng ý .

Đồng Đồng nghĩ một lúc rồi mắt sáng lên, vỗ tay nói: “em nghĩ ra rồi!”

“Mua cái gì?” Tân nhiên nhíu mày hỏi, phụ nữ có mang tính cách cũng thay đổi sao?

“Mở xe đã, ” Đồng Đồng đắc ý cười.

Trước bước chân dọa xuống của Đồng Đồng, Tân Nhiên cũng vội đỗ xe lại.

“Thật vất vả mãi mới tìm được!”

Tân Nhiên nhìn theo ánh mắt của Đồng Đồng, ôi giời ạ!

Đó là một cái quán gì gì đấy!

Mấy chữ to đùng đập vào mắt Tân Nhiên!

“Cửa hàng đồ dùng tình thú cho vợ chồng!” (Ve: sặc, em xin miễn bình luận = =)

Tân Nhiên sốc quá, không dám tin hỏi: “Đồng Đồng, đầu em có vấn đề à, em không định. . . !”

“Đương nhiên là thật rồi, mau xuống xe đi!” Đồng Đồng xuống xe trước!

Cô lôi kéo Tân Nhiên vào trong cái cửa hàng thu hút ánh mắt chú ý của mọi người!

Ít nhiều gì thì lúc sau người ta cũng thấy một Đồng Đồng hào hứng và một Tân Nhiên ngượng ngùng đi ra cái cửa hàng gì gì ấy.

Còn trong tay Đồng Đồng cầm một hộp được gói cẩn thận, chắc trong đó là quà dành cho Tuyết Mạn !

Đồng Đồng, anh nhớ em trước đây rất hay ngại ngùng mà, hiện nay Đồng Đồng khác trước kia nhiều, anh là sinh viên khoa y cũng không nắm bắt nổi tâm lí Đồng Đồng .

Cô vẫn không quên được người đàn ông tên Lôi Dương đó, vẫn đè nén trong lòng thứ tình cảm lẫn lộn giữa yêu và hận đó, có điều lại dùng một cách khác để giải tỏa áp lực của mình.

Cô dùng sự vui vẻ ngụy trang cho bản thân, lại đem sự ngụy trang ấy thành một bản thân khác!

Đồng Đồng ngoái đầu nhìn tân nhiên đang ngẩn người, nói: “Anh đứng đó làm gì vậy, mau đi thôi!”

Đồng Đồng đang tập trung nói chuyện với Tân Nhiên hoàn toàn không để ý phía trước cô.

Nói chuyện xong Đồng Đồng quay lại, cô chợt kêu lên một tiếng, đồ vật cô đang cầm cũng rơi xuống đất

Đồng Đồng hoảng sợ kêu lên một tiếng rồi mau chóng trấn an mình.

Cô nhìn thấy dấu chân của mình in lên một đôi giày màu đen đắt tiền. Cô đi không nhìn đường dẫm lên người ta. Thật có lỗi!

Đồng Đồng vội ngẩng đầu định xin lỗi: “Xin. . . .”

Đồng Đồng nghẹn giọng lại, thần sắc hoảng loạn, ánh mắt của cô nhìn đăm đăm vào người vừa bị cô và vào.

Đầu óc cô dừng suy nghĩ, trống rỗng!

Tân Nhiên nhìn Đồng Đồng ngây người, anh cũng đã thấy được người đàn ông đó!

Là anh ta, Lôi Dương!

Tân Nhiên đi đến đứng bên cạnh Đồng Đồng


The Soda Pop