khi có hẹn bên ngoài, còn không anh hầu như đều ăn cơm ở nhà.
Vì vậy, đồ ăn trong tủ lạnh của anh ngày nào cũng được thay.
Mỗi lần anh muốn ăn cơm ở nhà đều sẽ báo trước cho đầu bếp riêng của mình.
Hôm nay anh vốn định sẽ đi ăn cùng ông nội, cho nên mới không báo cho đầu bếp, không ngờ ông cụ lại cho anh leo cây.
Chỉ có điều như thế cũng hay, anh rất vui lòng được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của Úc Hàn Yên.
Lăng Diệp thay một bộ đồ ở nhà, ngồi trước bàn làm việc trong thư phòng, nhìn chăm chú vào màn hình vi tính trước mặt, mười ngón tay gõ như bay trên bàn phím.
“Reng reng reng......”Một hồi chuông điện thoại di động đột ngột vang lên phá tan sự yên tĩnh trong căn phòng.
Động tác trong tay Lăng Diệp dừng lại, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào biểu đồ cổ phiếu trên màn hình.
Anh cầm di động lên, nhàn nhạt hỏi:“Chuyện gì đây?”Giọng nói đầy hưng phấn của ông nội ở đầu bên kia truyền đến:“Cháu mang Úc Hàn Yên đi đâu rồi?”Lăng Diệp lơ đễnh đáp:“Biệt thự của cháu.”“Ha ha, được được được! Vậy ông nội sẽ không quấy rầy các cháu nữa.”“Uhm.”Lăng Diệp đặt điện thoại di động xuống, tiếp tục tập trung vào công việc.
Trong phòng bếp tầng một, Úc Hàn Yên vừa đun thức ăn, vừa thái rau thần tốc trên thớt.
Khóe miệng cô khẽ nâng lên, có thể nhìn ra tâm trạng không tệ.
Cô rất thích nấu ăn.
Mỗi một món ăn tự tay cô làm ra, đều mang đến cho cô cảm giác rất thành tựu, rất hạnh phúc.
“Đing đong, đing đong.”Lông mày Úc Hàn Yên khẽ nhăn lại.
Cô rửa tay bước nhanh ra cửa, nhìn lướt qua hình ảnh trên màn hình mới mở cửa.
Người đến mặc bộ âu phục, vừa nhìn thấy Úc Hàn Yên liền cung kính nói:“Chào cô! Đây là hành lý của cô Úc.”Úc Hàn Yên hơi nhìn người kia, đón lấy hành lý của mình, lịch sự nói:“Cám ơn” Sau đó đóng cửa lại, vội vàng quay vào bếp, rất nhanh các món đã được xúc ra đĩa.
“Lăng Diệp! Xuống ăn cơm!”Sau khi bưng món cuối cùng đặt lên bàn, Úc Hàn Yên gào lên.
Vừa gào xong cô đã hận không thể cắn đứt luôn đầu lưỡi mình đi.
Sao cô lại cứ như thế trở thành nô bộc của anh ta đây?!Lăng Diệp khẽ cau mày, vô cùng tao nhã đi xuống lầu, vừa đi về phía bồn rửa tay, vừa nói:“Gọi anh là Diệp.”Động tác múc canh của Úc Hàn Yên hơi dừng lại.
Cô cự tuyệt không chút do dự:“Không gọi.” Kỳ cục, buồn nôn......
Lăng Diệp nhíu mày, ngồi vào bàn ăn, nhìn sắc mặt hơi đen của người kia, còn đổ thêm dầu vào lửa nói:“Hoặc không em có thể gọi anh là ông chủ.”“......”Sao anh không chết luôn đi? Khuôn mặt nhỏ nhắn của Úc Hàn Yên đã đen hoàn toàn.
Cô phát huy triệt để câu nói ‘im lặng là vàng’, hung hăng nhai đồ ăn trong miệng, giống như món ăn đó là Lăng Diệp vậy, phải nhai cho anh nát bươm.
CHƯƠNG 8: CÔ TỪNG MONG CÓ CONÚc Hàn Yên làm bữa trưa kiểu Trung Quốc.
Đây là sở trường và cũng là món ăn cô thích nhất.
Dù sao thì Lăng Diệp cũng không nói thích hay không thích ăn gì, cho nên cô cứ làm theo sở thích của mình thôi.
Cả hai đều là những người được dưỡng dục tốt, am hiểu sâu sắc về lễ nghi khi ăn uống, cho nên nhất thời, trong biệt thự trở nên yên tĩnh vô cùng.
Lăng Diệp ăn cơm xong, ngồi dựa lưng vào ghế vuốt bụng, ánh mắt anh lóe lên niềm hạnh phúc.
Anh không tiếc lời khen ngợi:“Tài nấu ăn cũng không tệ.”Úc Hàn Yên nghe xong, kiêu ngạo nói:“Đương nhiên rồi.”Nấu ăn là sở thích lớn nhất của cô, nếu như ngay cả thứ mình thích cũng làm không được, thì chẳng phải là cô đã quá thất bại sao?Khóe môi Lăng Diệp khẽ cong lên, rất ưu nhã đứng dậy, vừa đi về phía phòng khách, vừa nói:“Sau này đồ ăn do em phụ trách.”“......”Úc Hàn Yên rất muốn ngửa mặt lên trời hỏi, tại sao lúc cô thi hành nhiệm vụ cuối cùng lại gặp anh ta?! Nếu lúc đó cô trực tiếp tiêu diệt hai tên hộ vệ kia, rồi rời khỏi biệt thự, thì bây giờ sẽ đâu phải gặp nhiều chuyện phiền phức như thế này chứ.
Nếu cô thừa cơ trốn đi, Lăng Diệp có tung tin cô chưa chết ra ngoài không nhỉ? Mà Lăng Diệp......
Lúc ấy cô không nhớ ra, chiếc mặt nạ đó chính là biểu tượng của bang chủ bang Liệt Diễm.
Hiện nay bang Liệt Diễm có thế lực nhất nhì trong giới hắc đạo trên thế giới, đến lúc đó coi như là cô có trốn chạy thành công, thì cũng không thể bình an được.
Người trong tổ chức sẽ đuổi cùng giết tận cô, mà bang Liệt Diễm lại không ngừng truy đuổi cô.
Nhưng mà, cô thật sự không cam lòng! Chẳng lẽ những năm tháng còn lại của cô đều sẽ phải phục dịch, hầu hạ tên Lăng Diệp sao??! Cuộc sống tiêu dao của cô......
Cô đã từng mong ước có một đứa con, nhưng đã bị dập tắt bởi một tên đàn ông xấu xa, bạc tình.
“Đing đong, đing đong.”Lại có người nhấn chuông cửa.
“Tổng giám đốc, đây là đồ dùng hàng ngày của phụ nữ mà ngài yêu cầu.”Người tới vừa thấy Lăng Diệp liền vội vàng cung kính nói.
“Ừ.”Lăng Diệp đáp nhàn nhạt một tiếng, đưa tay nhận túi đồ xong đóng cửa lại, tay còn lại nhân tiện cầm luôn rương hành lý của Úc Hà Yên chầm chậm mang lên lầu.
Ánh mắt anh vô tình nhìn thấy ánh mắt khóc lóc thảm thương của người kia, thì rủ lòng thương nói:“Lát nữa sẽ có người giúp việc đến đây thu dọn bát đĩa và làm vệ sinh.”U ám dầy đặc trên khuôn mặt của Úc Hàn Yên hơi tan đi.
Có
