Polaroid
Tình yêu bá đạo của tổng giám đốc hắc bang

Tình yêu bá đạo của tổng giám đốc hắc bang

Tác giả: Vũ Bộ Sinh Liên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329305

Bình chọn: 7.00/10/930 lượt.

hời điểm này, đây chính là loại máy bay chiến đấu tiên tiến nhất trên thế giới.

Chi phí của nó vô cùng đắt đỏ, xác thực mà nói là lấy tiền ném vào máy bay.

Ưu điểm của máy bay chiến đấu và máy bay trực thăng là tốc độ nhanh, hỏa lực mạnh, có khả năng tác chiến trên không trong khoảng thời gian vượt mức bình thường.

Mặc dù trong lòng hai người đầy nghi ngờ, nhưng vẫn nhanh chóng hành động.

………………….

Trên vùng trời Đại Tây Dương, trong máy bay tư nhân của Nhan Hạo, áp suất không khí vô cùng thấp, trong khi đó trung tâm của áp suất thấp chính là Nhan Hạo.

Hắn không ngần ngại, hết lần này đến lần, kiên nhẫn dùng khăn lông lau chùi vết hôn trên cổ Úc Hàn Yên, cho đến khi làn da mỏng manh của cô đã bị lau chùi đến rách nát mới chịu dừng lại.

Hắn nhìn những dấu hôn bầm tím trên cổ cô đã dần được thay thế bởi những tia máu đỏ rần cười hài lòng.

“Phì......”

Úc Hàn Yên bị đau không ngừng nên tỉnh dậy.

Cảm giác đau giống như có người cạo đi một lớp da cổ cô, dùng bàn chải chà xát da thịt cô.

Cô mở mắt chỉ nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn gần trong gang tấc của Nhan Hạo, hai mắt hắn đang nhìn cô chằm chằm.

Cô lay lay người, cảm giác thân thể của mình vẫn chưa hồi phục lại liền nhíu nhíu mày, dùng đôi mắt sáng quét một hồi khung cảnh xung quanh, nhẹ nhàng giễu cợt nói:

“Ông chủ Nhan muốn “mời” tôi đi đâu đây?”

“Đương nhiên là tổng hành dinh của Nhan gia rồi.”

Đôi mắt Nhan Hạo vẫn khóa chặt đôi mắt của Úc Hàn Yên, để tìm kiếm sự sợ hãi trong cô.

Úc Hàn Yên không thể không cho rằng, đến một ngày nào đó đối phương thật sự sẽ moi mắt của cô ra, cất giấu để từ từ thưởng thức.

Cô dùng toàn bộ sức lực ngồi thẳng người dậy, trong lúc lơ đãng nhìn thấy mình trong gương, lặng người.

Cô đưa tay chạm nhẹ nhàng vào một vệt máu đỏ trên cổ, rất đau......

“Em không nên để cho người khác đụng vào em.” Nhan Hạo mang theo sự tức giận, lạnh lùng nói.

Úc Hàn Yên cười nhạo báng:

“Cho nên đây chính là công trình to lớn của anh, để xóa đi vết hôn trên cổ tôi?”

“Bẩn.” Đôi mày đẹp của Nhan Hạo cau có lại, khinh bỉ nói.

Úc Hàn Yên hít sâu một hơi, áp chế ngọn núi lửa sắp bộc phát trong lòng, cắn răng nghiến lợi hỏi:

“Có là bẩn thì cũng là bẩn ở trên người tôi, liên quan gì đến anh?”

Nhan Hạo lắc đầu không đồng ý, dùng giọng hiển nhiên nói:

“Tôi nhìn trúng em, em chính là của tôi.

Nếu đã là đồ của tôi, thì dĩ nhiên không thể có dấu vết của người khác.”

Cái logic lung tung lộn xộn này là như thế nào vậy? Tại sao hắn nhìn trúng mình, thì mình liền biến thành là của hẳn? Thật là không coi người khác ra gì mà.

Không đúng! Trong mắt hắn cô chẳng qua chỉ là một thứ đồ vật mà thôi.

Úc Hàn Yên hừ nhẹ một tiếng, đổ thêm dầu vào lửa:

“Đây không phải là anh đang tự lừa dối mình sao? Anh có thể lau chùi dấu vết bên ngoài người tôi, nhưng vĩnh viễn không thể thay đổi được sự thực là tôi đã bị người khác chạm vào.”

Nhan Hạo nắm chặt phần tóc phía sau gáy của Úc Hàn Yên, làm cho cô ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn tràn đầy âm u nhìn cô chằm chằm, tàn bạo nói:

“Tốt nhất em không nên chọc cho tôi tức giận.” Hắn nói xong, nổi giận đùng đùng bỏ đi.

Úc Hàn Yên nhìn mình trong gương có chút thảm hại, mỉm cười chế giễu.

…………….

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Mạc Vũ vừa thấy Lăng Diệp không chờ được liền hỏi luôn.

Lăng Diệp ngồi vào vị trí điều khiển, tự mình khởi động máy bay, trên mặt đầy u ám, dùng giọng rét lạnh như gió bấc nói:

“Nhan Hạo đã đến khu biệt thự của tôi, cướp người của tôi đi.”

Tề Ngôn và Mạc Vũ nghe xong, chân mày cũng nhăn thành chữ “Sông” (川).

Tề Ngôn trầm giọng hỏi:

“Ai mà có thể khiến hắn không ngại mạo hiểm bước vào địa bàn của chúng ta?”

“Chủ nhân của mặt dây chuyền.”

Lăng Diệp điều khiển máy bay tăng tốc độ tối đa, nhanh chóng tiến gần đến vị trí của Úc Hàn Yên, trả lời ngắn gọn.

“Cậu tìm được cô ấy rồi?!”

Mạc Vũ kinh ngạc không thôi.

Hắn đã vận dụng tất cả thế lực của bang Liệt Diễm, rốt cuộc một tháng cũng không tìm được cô, hắn còn cho rằng cô đã biến mất khỏi thế gian rồi.

Nhắc tới đề tài này, tâm tình Lăng Diệp cải thiện đáng kể.

Anh ngoắc ngoắc khóe môi, nói:

“Cô ấy đã xin làm trợ lý đặc biệt của tôi.”

Mạc Vũ nhíu mày, nói nửa đùa:

“Đúng là định mệnh rồi.” CHƯƠNG 14: TIN TƯỞNG ANH“Diệp, cô ấy có phải là người của Nhan gia không? Cậu khẳng định cô ấy không cam tâm tình nguyện đi theo Nhan Hạo chứ? Không cẩn thận Nhan Hạo đã bố trí thiên la địa võng chờ đón chúng ta đấy.” Tề Ngôn nói ra nghi ngờ trong lòng, dù sao bọn họ cũng chưa hiểu rõ lai lịch người con gái kia.

Mạc Vũ nghe xong, gật đầu tán đồng.

Chỉ có Nhan gia mới đủ khả năng làm cho cô ấy thoát khỏi sự truy tìm của bang Liệt Diễm.

“Cô ấy là Ảnh.” Chỉ một câu nói của Lăng Diệp, đã lập tức xóa đi hơn nửa sự nghi ngờ trong lòng hai người kia.

Không một ai biết diện mạo thật sự của Ảnh, cho nên cô ấy muốn thoát khỏi sự truy tìm của người khác quả thật quá dễ.

Hơn nữa, cô dùng cách giả chết để ở ẩn, đã chứng tỏ cô không có ý định quay về với con đường cũ nữa, từ đó suy ra, cô sẽ không thể bán mạng vì Nhan