ời vấn đề của hắn, mà âm trầm hỏi:“Cậu rất rảnh rỗi?”Trong lòng Mạc Vũ “lộp bộp” một phen, cười ngây ngốc đáp:“Được rồi, được rồi.”“Cho gia tộc Nhan Thị thêm một trận lửa nữa, bây giờ bọn họ vẫn chưa đủ loạn đâu.”Lăng Diệp dừng một lúc, lại tiếp tục nói:“Lần này là người trong gia tộc Nhan đi.”Mạc Vũ cười khổ nói:“Diệp, cậu đúng là không coi cái mạng nhỏ của tôi ra gì mà.” Người trong gia tộc Nhan gia có thể nói đến là đến, nói đi là đi sao?Lăng Diệp hoàn toàn không bị đối phương làm ảnh hưởng, nhàn nhạt nói:“Mặc kệ cậu dùng phương pháp gì, chỉ cần quăng xuống một quả bom là coi như đã thành công.
Sau khi thành công, phần thưởng tùy ý cậu.”Ánh mắt Mạc Vũ đột nhiên nở rộ vô cùng rực rỡ.
Hắn hưng phấn hỏi:“Thật?”Lông mày Lăng Diệp nhướng lên, hỏi ngược lại:“Cậu nói xem?”“Tôi muốn được nghỉ phép một tháng!” Mạc Vũ lớn tiếng nói, trong giọng tràn đầy vui sướng.
Lăng Diệp miễn cho ý kiến, đứng dậy đi tới trước tủ để TV.
Anh cúi người kéo ngăn kéo lấy ra một cây bút máy màu đen mới tinh, đang định quay về làm việc tiếp thì nghe thấy giọng nói của Tề Ngôn truyền đến:“Diệp, cô gái của cậu đã tỉnh.”Trong mắt anh thoáng qua tia vui mừng, tiện tay anh đặt cây bút lên bàn, đi nhanh lên tầng hai.
Mạc Vũ nghe Tề Ngôn nói, kinh ngạc đến nỗi không thể khép miệng lại được.
Năng lực phục hồi của cô gái này quá mạnh......
Lăng Diệp đi vào phòng y tế, đúng lúc nhìn thấy Úc Hàn Yên đang mở mắt.
Anh vội vàng hỏi:“Thấy thế nào rồi?”Úc Hàn Yên nhìn anh tức giận, điều này còn phải hỏi sao? Nhất định là rất đau, toàn thân giống như bị bánh xe lăn qua.
Chỉ có điều, làm nũng với người khác không phải là phong cách của cô, cho nên chỉ nhàn nhạt đáp:“Tốt rồi.”Đầu của Lăng Diệp trì trệ, lại tin lời người kia nói, còn cảm thấy cô thật may mắn.
Anh gật đầu một cái, nghiêm túc nói:“Ừ, thế là được rồi.
Em nhanh khỏe lên một chút, ốm đau nằm lỳ trên giường nhìn chướng mắt.”Mạc Vũ trợn trừng mắt, kiểu đối thoại này......
Đúng là, hai người nói chuyện với nhau cũng không sử dụng ánh mắt bình thường.
Hắn kéo kéo vạt áo Tề Ngôn, ra hiệu bằng mắt ý bảo hắn ra ngoài.
“Chuyện gì vậy?”Tề Ngôn đi ra ngoài, khẽ đóng cửa lại hỏi.
Mạc Vũ đứng trước cửa phòng y tế, thì thầm:“Thương tích trên người cô ấy thế nào rồi?”Tề Ngôn khẽ cau mày, hai tay cắm trong túi quần.
Hắn dựa khẽ người vào tường, chậm rãi nói:“Tốc độ khôi phục của cơ thể cô ấy cũng giống như những người khác, nhưng thời gian tỉnh lại so với người bình thường lại nhanh hơn quá nhiều.”Mạc Vũ đã hiểu ra, bình tĩnh nói:“Một sát thủ ưu tú không cho phép mình hôn mê bất tỉnh trong thời gian quá lâu, mà cô ấy lại là một trong những người nổi bật.” Càng tỉnh lại sớm, cơ hội sống sót càng lớn.
CHƯƠNG 17: DẦU BÔI TRƠNTề Ngôn trầm mặc, cô ấy nên hôn mê lâu hơn, một khi ý thức trở lại thì đau đớn cũng sẽ đến.
Mặc dù Diệp cũng giống như cô, khi bị thương nặng cũng tỉnh lại rất nhanh, nhưng cơ thể của Diệp có khả năng phục hồi mạnh hơn người khác rất nhiều, cho nên cũng không đến mức khổ sở.
“Đi đây, đi đây.” Đột nhiên Mạc Vũ nâng cao âm lượng nói, rồi đi xuống lầu dưới.
“Đi đâu?” Tề Ngôn cảm thấy lạ hỏi.
“Tìm Thiên Nhất, bàn bạc với hắn tìm cách đánh hạ người trong Nhan gia.” Giọng Mạc Vũ vang lên nhẹ nhàng, giống như muốn nói, hôm nay thời tiết rất tốt.
“......” Tề Ngôn nhìn cánh cửa phòng y tế đóng chặt, lại thấy tâm tình Mạc Vũ rất tốt, thì im lặng hoàn toàn.
Bên trong phòng y tế.
Dường như Lăng Diệp đã quên mất Úc Hàn Yên vẫn còn là một bệnh nhân.
Anh lạnh lùng hỏi như thẩm vấn phạm nhân:“Sao em lại trêu chọc vào Nhan Hạo?”Vừa nhắc tới người kia, Úc Hàn Yên liền không thể hiểu nổi, cộng thêm lửa giận tràn ngập, cô cắn răng nghiến lợi nói:“Tối hôm đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hắn!”Lăng Diệp mày khẽ cau, trầm mặc hồi lâu, giọng ôn hòa hơn hỏi:“Hắn đã nói gì với em?” Ngàn vạn lần đừng giống như anh suy đoán.
Anh thà rằng Nhan Hạo bắt cô là vì muốn uy hiếp anh.
Úc Hàn Yên nghĩ đến câu tuyên ngôn của Nhan Hạo, không nhịn được trợn trắng mắt lên, nói không chút giấu diếm:“Hắn nói, muốn tôi làm người phụ nữ của hắn.” Giong cô vô cùng bực dọc.
Quả nhiên là như vậy sao? Tên Nhan Hạo đáng chết! Lại dám mơ tưởng đến người phụ nữ của anh! Lăng Diệp cúi người, đưa tay phải ra dán chặt vào bên má trái của Úc Hàn Yên, trước ánh mắt dò hỏi của cô, anh nói từng chữ, từng chữ một, không cho phép kháng cự:“Anh đã nói rồi, em là của anh.”Úc Hàn Yên liếc nhìn anh lần nữa, Lăng Diệp và Nhan Hạo giống hệt nhau, đều bá đạo, cuồng vọng như vậy, thích thì sẽ mạnh mẽ chiếm đoạt.
Nhưng mà, rút cuộc cô có gì để hấp dẫn cả hai vị bá chủ trong giới hắc đạo đây? Cô đổi nghề được không?Dễ dàng nhận thấy, Lăng Diệp rất không hài lòng với phản ứng của Úc Hàn Yên, lại bắt đầu “vù vù vù”, khí lạnh được phóng thích ra ngoài.
Bàn tay anh đang dán trên má cô, trực tiếp chuyển thành nắm cằm cô, giọng anh rét lạnh giống như truyền tới từ địa ngục:“Em không tán thành?”Hỏi thừa! Tại sao cô lại là của anh ta?! Úc Hàn Yên chán chẳng muốn tranh luận cùng anh, nhắm mắt lại, hạ lệnh đuổi khách:“Tôi