cũng không cự tuyệt.
Vừa đi vào nhà vệ sinh nữ, cô liền chạy thẳng tới cửa sổ, sau khi quan sát một lượt xung quanh, thừa dịp không có ai liền nhảy ra ngoài, đồng thời bắn sợi dây thép ở chiếc vòng tay ra, cho bám vào thành tường nhằm không chế tốc độ, không để mình rơi xuống đất.
Mười phút sau, Thanh Phong thấy người kia vẫn chưa về thì ắt đầu trở nên nôn nóng.
Hắn vội phái một người đi xem tình hình, nhưng người lại kia trở về báo, cô vẫn đang ở trong nhà vệ sinh.
Hai mươi phút sau, vẫn như cũ không thấy bóng dáng của đối phương đâu, trong lòng hắn không khỏi có dự cảm xấu.
Hắn nhìn mười mấy tên hộ vệ tinh nhuệ đang đứng canh giữ bên ngoài phòng cấp cứu nói:“Các cậu ở chỗ này trông chừng, sống chết cũng phải bảo vệ an toàn cho ông chủ.”Nói xong, hắn vội vàng đi về phía nhà vệ sinh nữ trên tầng 3.
Khi đến trước mặt tên thủ hạ, hắn nhìn chằm chằm tên đó hỏi:“Không có bất kỳ động tĩnh gì sao?”Sau khi nhìn thấy cái gật đầu của tên kia, không chút chậm trễ, hắn liền xông vào nhà vệ sinh nữ.
Có thể là vì đã quá muộn nên trong nhà vệ sinh không có một ai.
Đôi mắt chim ưng sắc bén của hắn nhìn quét qua nhà vệ sinh nữ mấy lần, đưa ra kết luận —— không có ai.
Hắn đi tới cửa sổ nhìn xuống dưới, cách cửa sổ thẳng tắp khoảng 10m, là một sân cỏ bằng phẳng trên mặt đất… Không phải là cô ấy đã nhảy từ đây xuống chứ?Hắn vỗ vào đầu mình một cái.
Một người phụ nữ có thể làm cho ông chủ bị thương, thì có thể là một người bình thường ư? Sao hắn lại có thể để cho đối phương vào nhà vệ sinh một cách dễ dàng như vậy?! Nhìn sợi dây chuyền đang nằm yên tĩnh trong tay một lúc, hắn liền đem nó nhét vào trong túi, thất vọng quay trở về trước cửa phòng cấp cứu, trong lòng không ngừng cầu nguyện: “Ông chủ, ngài ra tay nhẹ nhẹ một chút nha ~”Ba mươi phút sau, Lăng Diệp từ phòng cấp cứu đi ra.
Không sai! Anh tự đi ra ngoài.
Anh thấy cô gái kia đã biến mất bặt vô âm tín, nhếch mép cười nhợt nhạt.
Quả nhiên vẫn bỏ chạy được? Anh đã cho là, ít nhất cô cũng sẽ đợi đến lúc anh ra khỏi phòng cấp cứu…….
CHƯƠNG 3: QUÁ NGÂY THƠ“Ông chủ, Thanh Phong không làm tròn trách nhiệm, đã không trông nom cô ấy cẩn thận.”Ngoài dự đoán, Lăng Diệp không hề trách cứ hắn.
Anh vừa đi ra khỏi bệnh viện, vừa nói:“Nếu cô ấy đã muốn bỏ trốn, các cậu đều không cản được đâu.”Thanh Phong vội vàng chạy đuổi theo, muốn đỡ lấy anh, nhưng bởi vì không có mệnh lệnh nên không dám.
Nhìn bước chân anh hơi chao đảo, hắn đau lòng nắm chặt quả đấm.
Nếu có người phụ nữ kia ở đây, ông chủ sẽ không phải khổ sở như thế.
Mặc dù hắn cũng cảm thấy kỳ quái, vì sao ông chủ bình thường đều không cho phụ nữ đụng vào, lại phá lệ.
Đúng rồi, sợi dây chuyền!Hắn vội vàng lấy sợi dây chuyền từ trong túi ra, đưa tới trước mặt Lăng Diệp, cung kính nói:“Đây là vật người phụ nữ kia để lại trước khi đi.”Chắc là cô ấy muốn để sợi dây chuyền này lại cho ông chủ ......
Lăng Diệp nhìn viên đá màu đỏ treo lủng lẳng trên sợi dây chuyền, phát ra ánh sáng rực rỡ, trong đầu tự nhiên hiện ra đôi mắt hạnh sáng ngời của người phụ nữ kia.
Anh nhếch nhếch khóe môi, đưa tay nhận sợi dây chuyền rồi nắm chặt nó trong tay, nói:“Quay về trụ sợ chính của Liệt Diễm.”……………….
.
“Oh, my¬ God! Diệp, cậu bị thương sao?! Người nào mà lợi hại như vậy hả? Thật ngưỡng mộ a ~”Lăng Diệp vừa bước vào cửa, đã nghe thấy giọng nói chói tai của bạn thân.
Anh đưa tay phải lên tháo chiếc mặt nạ xuống, ném bừa qua một bên, để lộ khuôn mặt yêu nghiệt không ai bằng.
Từng trận gió lạnh thổi mạnh vào mặt người đang cười hả hê, ngồi trên chiếc ghế sofa màu đen.
“Chuyện gì xảy ra vậy?”Một người đàn ông có đôi lông mày xếch trong phòng khách đi qua, vừa dìu Lăng Diệp đến ghế sofa, vừa thấp giọng hỏi.
“Bị con mèo Diệp bắt.”Lăng Diệp không chút khách khí, đem sức nặng toàn thân dựa vào bạn tốt, ánh mắt ngập tràn niềm vui nói.
“!”Tay người đang đỡ anh liền run lên, thiếu chút nữa đã không giữ nổi, để anh ngã lăn xuống đất rồi.
Người đang ngồi trên ghế sofa sợ đến nỗi ngây người, đôi mắt trừng lớn như cái chuông đồng, miệng há to đến nỗi có thể nhét được cả một quả trứng gà vào.
Ai có thể nói cho bọn họ biết, là chuyện gì đã xảy ra không? Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủn mấy tiếng đồng hồ không gặp, sao Liệt của bọn họ lại có thể biết nói giỡn được? Còn nói chuyện mập mờ, buồn cười đến như vậy......
Hơn nữa, mới vừa rồi, trong ánh mắt của cậu ta, thậm chí còn phát ra cả một tia có tên là dịu dàng nữa.
Lăng Diệp thu hết vẻ mặt của bọn họ vào trong mắt, cũng chẳng giải thích gì.
Anh ngồi dựa vào ghế sofa, nhìn cái người vừa thét chói tai kia nói:“Vũ, cậu đi lấy năm trái bom nhỏ, tiên tiến nhất qua đây.”Mạc Vũ nhíu mày, hơi khó tin hỏi :“Không phải là cậu bị kích thích, định nổ tung nơi này đó chứ?”Người kia không tán thành, nói với Lăng Diệp:“Việc cậu cần làm bây giờ, chính là nghỉ ngơi.”“Tôi muốn thử làm thí nghiệm, kiểm chứng suy đoán của mình.”Nếu anh không nhầm, có lẽ sợi dây chuyền này, chính là một thứ đặc biệt cô ấy để lại trước khi đi.
Nếu đúng là như vậy, thì sợi dây chuyền này là cô ấy c
