mình, Úc Hàn Yên cũng không còn cách nào khác, đành để mặc anh vậy, dù sao cô có phản kháng cũng chẳng có ích gì.
“Ding!” Cửa thang máy mở.
Lăng Diệp ôm Úc Hàn Yên đi ra.
“Chào tổng giám đốc.” Sáu vị thư ký nam nhìn thấy người tới, không hẹn mà cùng cúi người chào hỏi.
Lần này Lăng Diệp chẳng thèm để ý đến ai, đi thẳng về phía cuối hành lang, đễn chỗ phòng làm việc của mình.
Sáu vị thư ký nhìn nhau, không biết ai đã chọc cho tổng giám đốc tức giận vậy.
Không lẽ do bọn họ chào hỏi ầm ĩ, làm ảnh hưởng tới người trong ngực tổng giám đốc sao? Người phụ nữ trong ngực tổng giám đốc chắc là phu nhân của ngài ấy đi, bởi vì trừ cô ấy ra, chẳng có người phụ nữ nào có thể chạm được vào tổng giám đốc.
“Đó là thứ anh đã đặc biệt chuẩn bị cho em sao?” Úc Hàn Yên chỉ vào chiếc bàn đối diện với bàn làm việc của Lăng Diệp, nâng cao âm lượng hỏi nhấn mạnh.
Chỉ thấy cái bàn làm việc đó dài chừng hai mét, rộng một mét, bên trên đặt một chiếc laptop màu trắng, chiếc ghế truyền thống được thay thế bằng chiếc sofa màu đen dài hơn hai mét.
Lăng Diệp không cảm thấy có gì là không ổn, chỉ nghe thấy giọng nói nghiêm nghị của anh:“Ừ, em có thể ngồi hoặc nằm xem vi tính, thích ăn gì thì đặt lên bàn.” Anh chỉ chỉ về phía chiếc tủ lạnh to lớn cạnh tường, nói thêm:“Đồ ăn em thích đều ở bên trong.”Úc Hàn Yên trợn trừng mắt, vẻ mặt không thể tin nổi:“Vậy nên công việc chính của em là ăn với uống?”Lăng Diệp cởi áo vest vắt lên trên ghế dựa, sau đó ngồi vào trước bàn làm việc của mình nói:“Công việc của em là ở với anh, còn những thứ khác, em thích làm gì thì làm.”Trên thế giới này, có lẽ không có nhân viên trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc nào được thoải mái như cô rồi......
Cô đi tới sau lưng Lăng Diệp, cúi người xuống đè lên người anh, lẩm bẩm:“Diệp, anh sẽ làm hư em mất.”“Anh biết em thích tự do.” Lăng Diệp không hề kiêng kỵ việc Úc Hàn Yên vẫn đang ở sau lưng mình, tiện tay mở một bản hợp đồng ra, nhàn nhạt nói.
Không muốn em rời khỏi tầm mắt anh, nhưng lại muốn cho em được tự do sao? Thật ra thì, em đã có thói quen ở bên cạnh anh rồi.
Trong lòng Úc Hàn Yên rất cảm động, cô cười nói:“Anh đã nói một câu rất đúng.”Tầm mắt Lăng Diệp đang đặt trên bản hợp đồng liền chuyển về phía khuôn mặt Úc Hàn Yên, lông mày anh hơi giãn ra, anh dò hỏi:“Nói gì?”“Kiếp trước em không gây ra tội gì nên ông trời mới ban ơn cho em gặp được anh.” Không những thế, mà kiếp trước em hẳn đã cứu vớt hành tinh, cho nên ông trời mới để cuộc đời em gặp được anh.
……………Trụ sở chính Nhan gia, thư phòng Nhan Hạo.
“Tôi muốn cái mạng của Lăng Diệp —— tổng giám đốc tập đoàn Lăng Thị, giá tiền anh tự đưa ra.” Điện thoại di động của Nhan Hạo vừa nối thông với đầu bên kia, hắn liền đi thẳng vào vấn đề chính.
“Mặc dù hắn ta sinh ra trong giới bạch đạo quyền quý, nhưng lại có quan hệ rất sâu sắc với bang Liệt Diễm.” Người bên kia điện thoại sau khi im lặng gần mười giây mới dùng giọng khàn khàn, khó nghe nói.
Nhan Hạo đứng trước cửa sổ sát đất, mắt nhìn phong cảnh bên ngoài, khẽ cười nói:“Từ trước đến nay tôi không biết, thủ lĩnh của tổ chức sát thủ hàng đầu thế giới, lại là một ông chủ sợ phiền phức đó.”“Mười tỷ.” Giọng nói khàn khàn lại vang lên lần nữa.
“Anh đúng là có dũng khí ra giá.” Nhan Hạo nhíu mày, nói giễu cợt.
Hắn dừng một lúc, tiếp tục nói:“Tôi sẽ chuyển trước cho anh ba tỷ, phần còn lại sẽ được chuyển đủ sau khi thành công.”“Không thành vấn đề.”Nhan Hạo suy nghĩ một lúc, bổ sung thêm một câu:“Không được giết chết vợ chưa cưới của hắn.” CHƯƠNG 38: ĐÃ ĐỂ EM LO LẮNG“Vẫn chưa tan tầm sao?” Úc Hàn Yên duỗi thẳng lưng một cái, mở mắt nhìn người đối diện vẫn đang cặm cụi xem văn kiện, dùng giọng hơi khàn hỏi.
Lăng Diệp ngẩng đầu lên nhìn cô, sau đó đứng dậy, cầm chiếc áo vest đang vắt trên ghế, vừa mặc vừa thản nhiên nói:“Bây giờ tan tầm được rồi.”Ngay tức khắc Úc Hàn Yên liền tỉnh hẳn.
Cô ngồi thẳng người dậy, nói khẳng định:“Người trong công ty đã tan tầm từ sớm rồi.”Lăng Diệp đi tới trước mặt cô, cúi người xuống, tay phải đặt sau ót cô, hôn lên môi cô.
Úc Hàn Yên ngoan ngoãn vòng hai tay qua cổ anh, chìa cái lưỡi thơm tho ra, chủ động nghênh hợp nụ hôn của anh.
Ánh mắt Lăng Diệp biến sắc, tối tăm không thấy đáy.
Bên trong như có gì đó đang trỗi dậy, bàn tay anh đặt sau ót Úc Hãn Yên cũng tăng thêm lực.
Một lúc sau, anh kéo khoảng cách giữa hai người ra, nếu anh không làm như thế, rất có thể anh sẽ không kiềm chế được, lột luôn quần áo của đối phương trong đây mất.
Úc Hàn Yên mở mắt, bên trong phủ một tầng hơi nước.
Cô đưa đầu lưỡi mềm mại của mình ra liếm một vòng quanh miệng, giống như con mèo nhỏ thỏa mãn vì được ăn no.
Đôi mắt hẹp dài của Lăng Diệp nhấp nháy.
Người này không biết là hành động bây giờ của mình có bao nhiêu sức quyến rũ chết người sao.
Nếu không phải cô đang trong thời kỳ kinh nguyệt, anh thề sẽ ăn cô không để sót lại thứ gì.
Anh ngồi thẳng người lên, không dám nhìn đối phương, dùng giọng có chút kỳ quái nói:“Anh đói rồi.”Đúng! Anh đó bụng.
Anh muốn ăn đồ ăn, cũng muốn ăn cả cô!Úc Hàn Yên đứng thẳng người, vừa