Polly po-cket
Tình yêu của em mãi dành cho anh

Tình yêu của em mãi dành cho anh

Tác giả: Ann

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329855

Bình chọn: 9.00/10/985 lượt.

lòng không hề cam tâm chút nào. Ông ta niềm nở như vậy mà Gia Tuệ lại chẳng đếm xỉa đến, đành ngậm bò hòn làm ngọt, quay sang Trình Hoằng Vũ.

“Tổng Giám đốc Trình, hy vọng là dịp tới chúng ta sẽ có cơ hội hợp tác. Còn bây giờ là chuyện của gia đình chúng tôi, xin cảm phiền.”

Trước câu nói của Kiều Vỹ Thăng, Trình Hoằng Vũ lịch sự đáp lại bằng một nụ cười. Ông Kiều gật đầu đáp lễ rồi quay sang phía ông Thẩm, lúc này cũng đã biết qua sự việc qua lời giới thiệu ngắn gọn của Thẩm Minh Hy.

“Chấn Bình, tôi nghĩ là vào lúc này chuyện có nói thế nào cũng không thay đổi được. Sự việc ngày hôm nay đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh của gia đình là chúng tôi. Dù phía anh có nói gì đi chăng nữa thì tôi nghĩ đám cưới này cũng không thế tiếp tục được. Tôi không thể để danh dự của con gái mình bị chà đạp một cách vô lý như thế. Xin phép.”

Ông Kiều nói dứt lời liền quay gót rời đi, không buồn ngó ngàng xem gia đình nhà họ Thẩm đã hiểu xong vấn đề hay chưa. Bà Kiều cũng kéo cô con gái rượu đi theo mặc dù cô ta hoàn toàn không đồng tình với chuyện này, vẫn cố để làm cho ra nhẽ.

Sau khi gia đình Kiều Gia Nhi ra về, lúc bấy giờ Gia Tuệ mới đi vào mục đích chính. Cô bước về phía Minh Hải, dành tặng anh một cái tát đau điếng.

Bốp

Cả bà Thẩm lẫn Thẩm Minh Hy đều giật mình, trong khi người trực tiếp bị đánh vẫn giữ vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt, không có chút gì là tức giận.

Gia Tuệ cười nhạt, dùng ánh mắt khinh thường nhất nhìn anh. “Cái bạt tai này là tôi thay Hạnh Nguyên dành cho anh, anh không xứng đáng với tình yêu của cậu ấy.”

“Không phải giờ đã đúng ý cô rồi sao?”

“Đúng, phá hoại được đám cưới thế kỷ của anh khiến tôi rất vui, rất là hả dạ.” Câu nói của Minh Hải càng chọc tức Gia Tuệ, làm cho chút kiên nhẫn còn sót lại trong người cô dường như đã biến mất. “Nhưng tôi còn muốn anh phải đau khổ hơn nữa. Cớ sao bạn tôi phải chịu tổn thương trong khi anh lại ở đây mà cười nói sung sướng, thử hỏi có công bằng hay không? Anh gieo vào lòng cậu ấy bao yêu thương xong rồi lại chính anh đẩy cậu ấy xuống vực thẳm không đáy. Anh có nhớ mình từng nói bao lời hứa hẹn hay không, vậy anh đã thực hiện được bao nhiêu điều? Để tôi nói cho anh biết nhé, đó là chưa một điều gì cả. Anh nói sẽ không bao giờ để cậu ấy phải rơi lệ nhưng sự thực thì sao, mười năm qua cậu ấy cũng chưa khóc nhiều như lúc này. Tôi thấy bản thân mình đã quá sai lầm khi để cho cậu ấy bước đến bên anh một lần nữa, để rồi lần nào cũng vẫn là cậu ấy phải chịu đớn đau.”

Minh Hải yên lặng nghe những lời trách móc từ phía Gia Tuệ, không chút gì phản kháng. Anh hiểu vì sao cô ấy lại tỏ ra như vậy, đúng là anh đã mang đến bao đau khổ cho Hạnh Nguyên, anh đáng bị xỉ vả. Những lời Gia Tuệ nói, từng câu từng câu như ngàn mũi dao găm thẳng vào trái tim anh, khiến máu chảy không ngừng. Anh đau đớn đến mức có thể gục ngã ngay nhưng sự mạnh mẽ vốn có không cho phép anh đầu hàng. Anh đã từng hứa với cô nhưng anh chưa làm được, thế nên anh càng không thể chấp nhận thua cuộc. Anh phải cố gắng, phải tiếp tục mạnh mẽ để thực hiện những điều anh đã từng nói. Phải cho cô một cuộc sống hạnh phúc, phải để cho cô mỉm cười mà không còn phải rơi nước mắt.

“Cô gái à, tôi phần nào đó có thể hiểu nỗi bức xúc của cháu nhưng dù sao cũng nên cho chúng tôi một lời giải thích về tất cả chuyện này phải không?”

Lắng nghe câu chuyện từ đầu, mãi đến lúc này ông Thẩm mới điềm đạm cất tiếng. Lời nói của ông đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, Gia Tuệ thôi không nhìn Minh Hải nữa, quay về phía trưởng bối, có sự thận trọng hơn trong cách ăn nói. Cô nhẹ nhàng trả lời:

“Thưa bác, đầu tiên thì cháu rất xin lỗi vì hành động ngày hôm nay của mình. Chắc chắn là các bác đã rất bất ngờ nhưng cháu chỉ xin lỗi vì đã khiến các bác như vậy chứ không phải vì cháu đã làm sai. Con trai của các bác khiến cho bạn thân của cháu ttonr thương và cháu không thể đứng nhìn được. Cháu biết là đường đột và không phải phép nhưng mong các bác hiểu cho.”

Gia Tuệ nói một mạch, dường như câu nào cũng rất hợp tình hợp lý. Ông Thẩm ban đầu cứ nghĩ cô vô lễ nhưng sau mấy lời này, cái nhìn của ông đã phải thay đổi. Ông không đồng tình nhưng cũng không muốn bắt bẻ thêm nữa.

“Thẩm Minh Hải, những lời hôm nay tôi nói anh hãy nhớ cho kỹ. Sự việc này tôi không làm căng nhưng điều đó không đồng nghĩa là tôi chấp nhận để Hạnh Nguyên và anh bên nhau. Tôi có thể làm được những gì anh còn chưa biết đâu, thế nên đừng mong sẽ có thể làm cậu ấy đau khổ một lần nữa. Những gì các người đối với cậu ấy thời gian vừa qua tôi đều biết hết, ông Trời có mắt đấy.” Gia Tuệ dùng lời nói kiên định mà cảnh cáo Minh Hải, thái độ của cô làm cho người nhà họ Thẩm có chút e ngại. “Tiện thể có thể nói với Kiều Gia Nhi dùm tôi, nói cô ta đừng ỷ mình là con gái Kiều Vỹ Thăng mà muốn làm gì cũng được. Cô ta nếu còn hành động không suy nghĩ một lần nữa thì hậu quả phải nhận sẽ không nhẹ nhàng đâu.”



Cơn mưa nặng hạt bất ngờ đổ ập xuống Los Angeles xinh đẹp, cả thành phố chìm trong biển nước. Mưa trắng xóa các con đường khiến cho việc đi lại gặp rất nhiều