Mộ Nam kéo bạn:
– Đừng làm vậy, không lịch sự lắm đâu. Hôm nay là sinh nhật , cũng là ngày đính hôn của mày, có lẽ họ đến chúc mừng.
– Tao không cần.
– Trí Nguyên! Nghe tao nói có được không? Tuy họ sai, nhưng họ đã từng là bạn mày. Rộng lòng một chút, mày sẽ thấy dễ chịu hơn.
Mộ Nam vừa dứt lời thì Nguyệt My và Thủy Linh đã đến gần. Trí Nguyên lạnh lùng:
– Hai cô đến đây làm gì?
Nguyệt My khó khăn:
– Tôi biết tôi không xứng đáng để đến đây gặp anh. Anh có tha thứ hay không tha thứ cho tôi, tôi cũng không cần thiết nữa.
Thủy Linh đưa ra gói quà:
– Hôm nay là sinh nhật anh cũng là ngày đính hôn của anh. Đây cũng là chút lòng thành, mong anh nhận cho.
– Cám ơn.
Mộ Nam nhận gói quà:
– Tôi thay mặt Trí Nguyên, cám ơn hai cô.
Nguyệt My và Thủy Linh buồn bã quay đi:
– Chúc anh đạt được những gì anh mơ ước. Tạm biệt.
Mộ Nam thúc vào hông bạn:
– Sao mày chẳng nói lấy một lời gì với họ?
– Tao chẳng có gì để nói.
Mộ Nam lắc đầu:
– Mày cố chấp quá.
Vừa lúc đó Thúy My chạy ra:
– Anh hai! Đến giờ rồi. Người hướng dẫn chương trình đang bắt đầu. Sơn Khương đâu ?
– Cô ấy chưa đến?
– Sao lại như vậy ? Hai người có giận nhau không?
Trí Nguyên vẫn hướng mắt ra cổng:
– Có lẽ cô ấy muốn anh trả món nợ mà anh đã gây ra.
– Em không hiểu.
Tiếng người hướng dẫn chương trình vang vang:
– Qúy vị đươc mời đến đây thì quý vị cũng biết lý do của chủ nhân. Nhưng tôi xin thay mặt chủ nhân nói rõ hơn. Hôm nay là ngày sinh nhật của tổng giám đốc chúng tôi, ông Lâm Trí Nguyên. Trùng hợp nữa là sinh nhật của cô Vũ Sơn Khương, người yêu của ông Trí Nguyên. Qúy vị có biết, hôm nay cũng là ngày đính hôn của họ.
– Hoan hô!
– Để tôi xin được giới thiệu. Có mặt trong buổi tiệc hôm nay, ông Lâm Trí Dũng, thân sinh của ông Lâm Trí Nguyên. Người đã nuôi lớn và cho ông Nguyên cuộc sống làm người.
– Hoan hô!
– Tiếp theo, có mặt của ông Vũ Sơn Nam, thân sinh cô Vũ Sơn Khương.
– Hoan hô!
– Sự có mặt của ông tổng giám đốc ngân hàng … Giám đốc công ty …
Một loạt giới thiệu, người hướng dẫn có vẽ trịnh trọng:
– Ông Lâm Trí Nguyên và cô Vũ Sơn Khương. Xin mời hai người ra sân khấu.
– …
– Tôi xin nhắc lại một lần nữa. Mời ông Lâm Trí Nguyên và cô Vũ Sơn Khương.
– …
Các vị quan khách bắt đầu xôn xao. Trí Nguyên đứng đó như gỗ đá. Còn ông Dũng và ông Nam bắt đầu thấy căng thẳng. Tại sao giờ này Sơn Khương còn chưa đến?
Thúy My giật tay Mộ Nam:
– Làm sao đây?
– Em vào đến trấn tĩnh mọi người và gọi Thái Hoàng ra đây.
– Dạ.
Thúy My chưa kịp quay lưng thì trên màn hình ti vi bắt lên môt bản tin.
Cô lay tay anh trai:
– Quang Tiến Dũng kìa.
Mọi người đều im lặng lắng nghe.
” Một tập đoàn kinh doanh trái phép, buôn bán ma túy xuyên quốc gia đã bị hình cảnh Hồng Kông, Thái Lan, Trung Quốc kết hợp với cảnh sát Việt Nam bắt trọn ổ , trong lúc họ đang giao dịch.
Được biết Quang Tiến Dũng là tên cầm đầu tập đoàn này. Vú án mạng lần trước ở vũ trường MNC do hắn gây ra.
Bao nhiêu con người đã là nạn nhân của hắn. Quang Tiến Dũng chẳng những là tên trùm bạch phiên mà còn là tên trùm mãi dâm. Nhà hàng khách sạn Tân Nam Hoa là một ổ chứa. Hắn đến Việt Nam đã làm cho bao nhà doanh nghiệp điêu đứng. Hy vọng lần này hắn sẽ bị pháp luật trừng trị thích đáng.
Vụ bắt được trọn ổ lần này người có công lớn là cô Vũ Sơn Khương. Chính cô ấy đã đưa ra kế hoạch hành động cho cảnh sát…”
Thúy My reo vui:
– Là Sơn Khương đó anh hai.
Trí Nguyên để ngón tay lên miệng:
– Nhỏ thôi.
Sơn Khương xuất hiện trên màn hình với khuôn mặt xinh đẹp và tự tin.
– Chào Sơn Khương. Em còn đi học chứ?
– Dạ còn.
– Thế em đang học ngành gì ?
– Xây dựng.
– Động lực nào khiến em hợp tác với cảnh sát?
– Nói ra thì rất dài. Em chỉ có thể tóm gọn Quang Tiến Dũng đang là kẻ thù của bao người. Nếu hắn không bị trừng trị thì còn rất nhiều người là nạn nhân của hắn. Hắn là mối nguy hiểm của xã hội, cũng vì những việc làm của hắn mà biết bao thanh niên đã đánh mất tương lai.
– Em đã lập được công lớn, vậy em có yêu cầu gì với bên cảnh sát không?
– Hợp tác và giúp cảnh sát bắt tội phạm , đó là trách nhiệm của mọi người dân.
Sơn Khương nhìn đồng hồ rồi tiết lộ:
– Hiện tại người nhà em và người yêu của em đang chờ em ở nhà hàng khách sạn Tây Đô. Dù đã trễ, nhưng em tin họ không giận em.
– Hôm nay là sinh nhật em à ?
Sơn Khương cười rất tươi:
– Vâng, sinh nhật em và anh ấy trùng nhau.
– Thế người yêu em tên gì?
– Lâm Trí Nguyên.
– Một nhà doanh nghiệp trẻ. Thôi, chúc em vui vẻ.
– Cám ơn chị.
Bản tin chấm dứt, mọi người rộn ràng cả lên. Trí Nguyên không giấu được niềm vui.
Món quà Sơn Khương dành cho anh quả thật là lớn
Hai anh sui thì cứ nhìn nhau cười khà khà. Một bất ngờ chứ bộ.
Ngày hôm nay đúng là một ngày có ý nghĩa.
Vài phút sau, Sơn Khương đến nhà hàng bằng xe tắc xi. Trí Nguyên chạy bay ra, họ Ôm chầm lấy nhau trong tình yêu nồng cháy.
Quan khách đổ xô ra chúc mừng, các phóng viên có mặt thi nhau bấm máy.
Nay mai đây, chắc chắn trên trang báo đầu tiên sẽ có hì