Polaroid
Tôi Ghét Anh… Đồ Du Côn

Tôi Ghét Anh… Đồ Du Côn

Tác giả: Thuyuuki

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326183

Bình chọn: 8.5.00/10/618 lượt.

iếc xung quanh, thì chợt khựng lại, người mặc váy trắng không chỉ có mình tôi, mà còn có một mĩ nhân xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thùng nữa, tôi sung sướng ngoác miệng ra cười quay sang nhìn cô gái cùng chịu chung số phận với mình, tâm trạng chợt phấn chấn lên thì… khuôn mặt xinh xắn như búp bê kia đập vào mắt khiến tôi suýt ngã lộn cổ.

Trời ạ, trái đất không chỉ tròn mà còn bé nữa, lại gặp oan gia nữa rồi. Cô gái ấy không ai khác chính là ******* Thảo Vân của trường tôi.

Dường như nhận thấy cái nhìn chằm chằm đang hướng vào mình, Vân cũng quay sang liếc tôi bằng nửa con mắt, khuôn mặt lộ rõ sự khinh bỉ. Nếu là bình thường thì tôi đã thọc gậy cô ta một câu nói móc cho sướng miệng rồi, nhưng thôi lần này nên nhịn vì biết đâu, Vân lại chính là cứu tinh cứu tôi thoát khỏi bàn tay ác quỉ.

Đúng lúc ấy, Phong từ trên bục bước xuống, nhẹ nhàng lướt đi, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo thể hiện khí chất của một công tử. Tôi nhìn theo dáng hắn mà sợ hãi nuốt nước bọt ừng ực luôn miệng khấn: ” Cầu trời khấn phật, bên trái đi, bên trái đi”

Không hiểu có phải ông trời là người sinh ra tôi hay không, mà lại tốt tính thế, tôi khấn thế nào ông ấy làm theo y như vậy.

Đang đi, thì Phong ngoặt hướng bên trái là hướng Vân đang đứng, khiến cho khuôn mặt cô nàng ửng đỏ lên vì sung sướng, còn tôi thì có cảm giác như linh hồn mình vừa được giải thoát. Vội chắp hai tay lạy trời lạy đất và lạy Vân, ơn chúa tôi không phải là người hắn chọn.

Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt sang nhìn cặp đôi violon, chẳng ai còn chú ý đến tôi nữa, May quá, tôi thở phào nhẹ nhõm quay người bỏ đi, nhưng sao trong lòng tôi lại không thấy vui nhỉ, có cảm giác vô cùng khó chịu giống như tảng băng đang đè chẹt lên vậy, hỏng rồi, chắc tại áp lực quá lớn nên mới như vậy, nhưng thôi không cần suy nghĩ nhiều, nghĩ vậy tôi bèn mỉm cười định bỏ đi một mạch, nhưng……..

CHƯƠNG 47: TỎ TÌNH

Là Phong, hắn đứng đó nhìn tôi chăm chăm, trông hắn có vẻ mệt mỏi, à phải rồi, mệt mỏi cũng đúng thôi, đi chơi với người đẹp cả đêm cơ mà, tôi nhìn hắn bằng đôi mắt đầy sự ghét bỏ, khoanh tay trước ngực lạnh nhạt hỏi:

– Có chuyện gì thì nói nhanh đi, tôi không rảnh để đứng đây ngắm cậu đâu, không khéo có ai đi ngang qua nhìn thấy lại đổ cho tôi là đang níu kéo cậu.

Hắn ngước đôi mắt lạnh lùng nhưng buồn bã lên nhìn tôi ngập ngừng nói:

– Chuyện trên bảng tin….

– Thôi đi, tôi không muốn nghe đâu, nếu là chuyện yêu đương của cậu thì nói thật tôi không quan tâm, không để ý, cũng không đề cập, vì thế đừng nói mấy lời vô bổ này với tôi, nghe nhàm tai lắm._ tôi nói lạnh tanh

– Chuyện không như cậu nghĩ đâu, tất cả chỉ là hiểu lầm…

– Hiểu.. lầm?_ tôi kéo dài giọng nhếch mép khinh bỉ nói_ hai người kiss nhau thắm thiết ngay trên đường, rồi còn chụp ảnh đưa lên bảng tin cho thiên hạ người ta xem nữa chứ, thế mà bảo là hiểu nhầm, cậu nghĩ óc tôi là óc vịt đấy à?

– Tôi thật sự không biết những bức ảnh đó từ đâu mà ra, nhưng tôi chỉ mong cậu tin tôi, hôm qua tôi không có chủ ý kiss Vân, lúc đó tôi đã nhìn nhầm cô ta thành người khác…..

– Ôi, một lời phân trần thật thiếu thực tế, vậy ra tôi không biết cậu bị quáng gà đấy.

– Tối hôm qua, sau khi cậu bỏ đi tôi đã uống quá nhiều._ Giọng nói chân thành của hắn vang lên khiến tim tôi thót lại, không được sao tôi lại yếu đuối như thế này, tôi đã hạ quyết tâm là không thèm để ý đến hắn nữa cơ mà, nghĩ vậy tôi bèn lấy lại bình tĩnh lạnh lùng nói:

– Thôi tôi chán lắm rồi, không muốn nghe nữa…mà dù có thật chỉ là hiểu nhầm đi chăng nữa thì cậu cũng không cần giải thích với tôi làm gì, bởi tôi và cậu chẳng có bất cứ quan hệ gì sất, ..à còn nữa muốn yêu đương hay gây ra vụ lùm xùm gì thì đừng có kéo tôi vào, mất mặt lắm…._ Nói xong tôi quay đầu bỏ đi

…..

– Tôi thích cậu……

Tiếng nói đột nhiên vang lên ở đằng sau khiến tôi chết sững, không bước nổi chân, hắn vừa mới nói cái gì cơ, thích…thích tôi ư? Không thể nào, hắn đang nói cái linh tinh gì thế, tôi không còn tin vào tai mình nữa, chuyện này thật quá sức tưởng tượng, phải rồi chắc chắn hắn đang trêu đùa tôi, nếu không thì làm sao có thể nói ra cái câu cấm kị ấy chứ, đặc biệt đối tượng lại là một cô gái ngây thơ trong sáng chưa hề biết mùi vị của tình yêu như tôi?

Tôi nghĩ rồi nuốt nước bọt ừng ực, quay lại nhìn hắn, cả khuôn mặt đỏ ửng lên, nóng ran. Hắn đứng đó, hai tay buông hờ hững trông đẹp như một tác phẩm điêu khắc hoàn mĩ, từ khuôn mặt cho đến dáng người, đặc biệt là đôi mắt màu cà phê ánh lên sự chân thành. Khoan…khoan chết thật, giờ nào rồi mà tôi còn đứng đây ngớ ngẩn nhìn hắn, tôi nghĩ rồi tự gõ vào đầu mình lắp bắp hỏi lại:

– Cậ…u vừa mớ..i nói cái gì cơ?_ chắc chắn là tôi đã nghe nhầm rồi.

– Tôi nói là tôi thích cậu.._ hắn gắt lên, khuôn mặt hơi đỏ, rồi không nhìn tôi hắn quay mặt sang hướng khác cáu kỉnh nói_ tôi cũng không biết mình nghĩ gì mà đi thích cậu nữa (ý hắn là tôi không xứng đây mà, láo), tôi cũng đã phủ nhận nhiều lần, nhưng cho đến tối hôm qua khi cậu bỏ đi, tôi mới biết mình đã thích cậu thật rồi.

– Cậu…_ tôi chỉ vào hắn_…thích tôi?_ rồi lại chỉ vào