đó rất giống Duy.- Nhìn kĩ thì tôi thấy cô giống em sinh đôi của thằng Duy hơn là em họ đấy!!!
– Người nhà tôi ai cũng nói thế đấy!!! Nhưng rất tiếc tôi không phải em gái sinh đôi của Duy!
– Oh! Cô cũng xem bóng đá nữa hả?- Long khẽ đưa mắt nhìn quanh nhà thì dừng lại trước một tấm poster.
– Sao anh biết???Tôi thích nhất là KaKa của Brazil!!! Anh ý rất đẹp trai!- nó hí hửng khi có ai đó đụng tới sở thích của nó.
– Còn tôi thì thích Torres của Tây Ban Nha!
– Tôi không thích Tây Ban Nha lắm.
…………
Nó và Long ngồi nói chuyện say sưa về bóng đá mà không để ý gì tới trời trăng mây gió. Duy về từ lúc nào mà nó cũng không biết. Duy có vẻ đắc ý khi thấy kế hoạch của mình đã thành công bước đầu.
– Về rồi hả??? Đi chơi với nàng vui vẻ chứ ?!?- Nó lên tiếng trong khi Duy rón rén bước vào nhà.
– À…ừ…vui!- Duy nhìn nó và Long cười hòa.
– Bỏ bạn bè đi chơi riêng với Hân mà không vui sao được?!- Long nhìn Duy giận dỗi nhưng thực ra thì thầm cám ơn Duy rất nhiều.
– Khai mau! Lúc nãy mày với Hân đi đâu?- Nó làm mặt nghiêm.
– Tao… tao với Hân có đi đâu đâu!- Duy chối phắt định trốn lên lầu nhưng không kịp rồi!
– Mày định đi đâu đó! Đang nói chuyện mà!- Nó nháy mắt với Long ra hiệu.
– Trời ơi! Haha… tụi bây…làm ơn tha cho tao đi mà…haha…- Duy lăn lộn trên sàn nhà van xin nó không ngừng. Còn nó với Long vẫn không ngừng tay chọc lét Duy.
– Mày không nói thì đừng hòng tao tha!
– Được rồi! Tao nói…Tao nói!…tao với Hân sau khi rời khỏi đó thì… đi…vòng vòng thôi!!!- Duy vừa nói vừa thở.
– Thôi tha cho nó đi!- Long lên tiếng.
– Chơi đánh bài hok?- Nó nảy ra ý kiến rồi chạy lên phòng lấy xuống một bộ bài đủ màu sắc.
– Tao chơi nữa! … phù…!!!- Duy nằm dưới sàn vừa thở vừa nói.
Mắt đứa nào đứa nấy cũng mờ dần. Cả ba chơi xong rồi lăn ra ngủ. Cũng gần 1h rồi mà đèn nhà nó vẫn sáng trưng.
………………………………………………
Những tia nắng buổi sáng len lỏi qua khung cửa sổ chiếu vào mắt Long làm hắn thức giấc. Nhưng có thứ gì đó nặng nặng đang đè lên người Long, thì ra là lúc tối nó ngủ nó gác chân lên bụng Long. Long nhẹ nhàng lấy chân nó ra rồi phóng nhanh vào WC. Lúc Long đi ra thì Duy vẫn còn ngủ còn nó thì biến đâu mất rồi. Có lẽ lúc Long vừa đi thì nó cũng tỉnh.
– Duy dậy đi! Tao về trước nha!
– Uhm… tao buồn ngủ quá! Để tao ngủ xíu nữa đi!- Duy nói giọng ngái ngủ múa chân múa tay lung tung.
– Mày không dậy trễ học rán chịu!!! Tao về đây!- Long đứng dậy đá Duy một cái mạnh rồi về.
– Ááá! Cái thằng này!- Duy lồm cồm bò dậy rồi đi vào phòng vệ sinh.
20’ sau.
Nó uể oải bước vào lớp
– Minh! Tối qua Minh làm gì sao Thiên gọi điện thoại cho Minh mà không được vậy?- Thiên vừa thấy nó vào lớp đã sốt sắng rồi.
– Khò! Khò!- vừa đặt cặp xuống là nó ngủ luôn! Tiết đầu là tiết Anh cũng không sao nó có điểm miệng rồi nên cũng yên tâm ngủ.
Chap 15:
“ Minh sao thế nhỉ? Thiếu ngủ sao? Tối qua làm gì mà không ngủ nhỉ? Mình lúc nào cũng không có cơ hội nói với Minh, mặc dù ngồi chung một bàn nhưng sao lúc nào cũng chậm một bước hết. Heizzzzzzz!!!” Thiên thở dài rồi nằm gục lên bàn.
Ra chơi
– Minh xuống căn tin với Thiên nhé!
– Ừ!- nó đang định đứng lên thì thấy Duy, hân, Long đang đứng trước cửa lớp nó.
– Pul! Đi xuống căn tin!- Duy nói với nó như một thói quen hằng ngày.
– Tao…- nó quay sang nhìn Thiên, nó không biết nên đi với ai cho phải!
– Rủ bạn mày đi chung luôn đi!- Hân đưa ra một đề nghị vô cùng sáng suốt.
5 đứa nó kéo nhau xuống căn tin với ánh nhìn ngưỡng mộ có ghen tỵ có của tất cả học sinh trong trường.
– Nhỏ đó là gì mà thấy nó lúc nào cũng đi chung với bọn anh Duy vậy?- NS1
– Mày nói nhỏ nào? Nhỏ đi bên trái hay bên phải?- NS2
– Hai đứa luôn! Lần này còn đi chung với Thiên A7 nữa chứ!- NS1
– Sao bọn nó cứ lựa boy đẹp mà sáp vào vậy không biết?- NS2
– Mấy bà nhiều chuyện quá!!! Tui thấy hai nhỏ xinh lắm! Ba tên kia mới là xấu đó.- NS3
– Ông thì thấy gái là sáng mắt!- NS1,NS2
……………………………
Ở căn tin
– Thiên không sao chứ?- nó nhìn Thiên lo lắng.
– Không…không sao!- Thiên cười gượng
– Hay là Thiên ngại! Không sao đâu… tụi mình cũng quen nhau hết rồi mà!- Hân nhìn Thiên cười khẽ.
– Chào…tôi là Duy!!!- Duy nhìn sang Thiên bắt chuyện.
– Còn mình là Hân bạn thân của Minh có lẽ Thiên cũng biết rồi!!!- Hân nở một nụ cười thật tươi.
– Còn đây là Long- Duy thấy Long không có ý định giới thiệu nên chen vào nói giúp.
– Uhm… mình ngồi cùng bàn với Minh… chắc các bạn cũng biết hết rồi nhỉ???- Thiên hít một hơi thật sâu.
Nó thật sự thấy bối rối… đáng lẽ ra người bối rối phải là Thiên nhưng nó lại cảm thấy khó chịu khi tất cả phải ngồi chung như thế này… còn Long nữa! Sao nãy giờ chẳng thấy hắn nói tiếng nào hết!!!
– Long mày sao vậy? bị bệnh hả hay sao mà hôm nay chẳng nói tiếng nào hết vậy? Hay uống lộn thuốc???- Duy chịu không nổi sự im lặng khác thường của Long đành lên tiếng hỏi thăm bệnh tình của thằng bạn mình.
– Không sao!… Tao vào lớp trước đây!!!- Nói rồi Long đứng dậy đi thẳng về lớp mà không hề ngoái đầu lại dù chỉ một lần.
Nhìn dáng vẻ ấy cao cao gầy gầy ấy từ xa toát lên một nét gì đó…lạnh lùng…khó