The Soda Pop
Tôi như ánh dương rực rỡ

Tôi như ánh dương rực rỡ

Tác giả: Cố Mạn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327002

Bình chọn: 10.00/10/700 lượt.

mặt phức tạp. Thật là quá mất mặt! Tôi quay đầu, ra sức lau nước mắt.

“Đừng xen vào chuyện của em”, tôi rầu rĩ nói, “em không sao cả, chỉ một phút nữa là ổn thôi.”

“Sao mà mặc kệ được? Em thật là, sao lại dễ chịu thua thế.”

Anh ta thở dài.

“Tỏ tình ở đây có thể khiến tôi bị hạ thấp đẳng cấp, nhưng em lại khóc lóc thế này, tôi mà còn không thừa dịp xen vào, thì thật xin lỗi trí thông minh của mình. Nhiếp Hi Quang, em nói đi, tôi phải làm thế nào?”

Giọng nói của anh ta vừa trầm thấp, vừa dịu dàng, khẽ thoảng qua như làn gió, dường như trong đó còn mang theo chút hoang mang, nhẹ nhàng mà lay động lòng tôi…

Thế nhưng, tôi chậm chạp lĩnh hội ý tứ của anh ta, bỗng nhiên đầu óc choáng váng như có một trận cuồng phong nổi lên.

Tỏ tình? Là ý gì?

Thừa dip xen vào? Là ý gì?

“Vừa nãy ở cửa đại sảnh, tôi gặp người bạn làm việc ở Thịnh Viễn của em, tôi đã nói với cô ấy: nếu tôi là cô, tôi sẽ không đi qua đó. Nhưng mà tôi đã nuốt lời, tôi tự nói với chính mình, hai năm nữa là đã ba mươi rồi, đừng có mất kiên nhẫn như một thằng thanh niên trẻ tuổi nữa, vậy mà, tôi thật sự đã mất kiên nhẫn…”

“Tôi cố chấp với tình cảm của mình, nhưng lại hy vọng cô ấy nhanh chóng thay lòng đổi dạ…” Anh ta nhìn tôi, giọng nói nhẹ bẫng, “Nhiếp Hi Quang, đừng giả ngốc.”

(ý anh Lâm là: anh cố chấp với tình cảm của mình, khăng khăng yêu Dưa Hấu, nhưng lại mong chị Dưa Hấu không như thế, mong chị nhanh chóng thay lòng đổi dạ để yêu anh Lâm)

“Không phải giả ngốc.” Đầu tôi mờ mịt đen đặc lại, sững sờ nhìn anh ta, “Tôi cũng vừa mới hiểu ra, làm sao kịp giả ngốc.”

Anh ta bỗng cúi đầu, bật cười, tiếng cười tràn ngập hạnh phúc.

“Nhiếp Hi Quang, em thật là…”

Anh ta vừa cúi xuống, hơi thở ấm áp thoáng chốc bủa vây lấy tôi, khiến tôi không có không gian mà cử động.

Tôi gượng gạo nhìn, anh ta im lặng một lúc, buông lỏng tay tôi ra.

Lúc này tôi mới phát hiện, hóa ra vừa rồi anh vẫn nắm tay tôi.

Thời gian như ngưng trệ rất lâu, anh bình ổn lại hô hấp rồi, mới đưa cái túi xách cho tôi.

“Tôi vừa ra xe lấy, thay đi, mua nhiều quần áo đẹp như vậy, không mặc khoe với mọi người thì tiếc quá.”

Tôi cầm túi đồ, quay lại toilet, bước chân nhẹ tựa mây trôi.

Lúc tới chỗ ngoặt, tôi quay lại nhìn Lâm Tự Sâm, anh ta đang đứng dựa tưởng, ánh mắt rơi trên mặt đất. Anh ta lúc nào cũng khoác trên mình phong thái tự tin, bình tĩnh, vậy mà, lúc này, sao tôi lại cảm thấy anh cô đơn đến thế, lạc lõng đến thế…

Vừa nãy anh muốn nói gì… thích tôi?

Lâm Tự Sâm…

Tôi…?

Tôi thay quần áo xong, quay lại đại sảnh với Lâm Tự Sâm nhưng chúng tôi chỉ ngồi thêm một lát rồi đứng dậy cáo từ mọi người.

Cô dâu chú rể đều đang đứng ngoài cửa tiễn khách.

Lão đại vỗ vai tôi: “Không phải chứ! Cậu lại thay đồ khác rồi! Haizz… bộ này cũng rất đẹp, tiểu thư à, cô ra khỏi nhà còn chuẩn bị trang phục và đạo cụ nhiều hơn cả cô dâu là tôi đây đấy!”

Tôi ngây ngốc nhìn cô ấy, trong đầu chẳng nảy ra từ nào để đáp lại cô ấy được cả.

Lâm Tự Sâm đứng bên cạnh cười nói: “Chiều tuyết rơi nhiều, giao thông không tiện, chúng tôi xin phép về trước.”

Lão đại cũng ra dáng chủ nhân, nói: “Cảm ơn hai người tới dự hôn lễ của mình.”

Chúng tôi ra khỏi khách sạn, vừa đúng lúc bắt gặp Trang Tự đang tiễn một đoàn khách. Anh ấy xoay người lại, cơ thể cao lớn mang theo khí lạnh ngoài trời, lướt qua tôi. Tôi vô thức ghé vào người Lâm Tự Sâm.

Ngoài trời tuyết đã bắt đầu rơi.

Tôi đi bên cạnh Lâm Tự Sâm, chưa bao giờ thấy gượng gạo như thế, chỉ cảm thấy sự tồn tại của người bên cạnh quá mạnh mẽ khiến tôi không biết phải làm sao. Anh để trong túi áo khoác, bỗng nhiên mở miệng: “Hóa ra việc tôi tỏ tình còn có tác dụng gây tê toàn thân.”

Tôi cứng đờ người, dừng bước, cúi đầu nhìn chân.

“Xin lỗi.”

“Nhiếp Hi Quang, em từ chối tôi cũng không nên như vậy.”

“…”

“Em nên hùng hồn mà tuyên bố: Lâm Tự Sâm, anh không vừa ý em, không đủ tiêu chuẩn của em. Em thế này cứ như làm chuyện gì có lỗi với tôi không bằng.”

“Không phải.”

Tôi vội vã ngẩng đầu lên, tựa như vô thức phủ nhận lời nói của anh ta.

Sao có thể không đủ tiểu chuẩn chứ! Một người tài giỏi xuất chúng như Lâm Tự Sâm, dù là khi tôi còn trẻ tuổi có huyễn tưởng nhiều thế nào cũng không dám mơ tới anh ta.

Nhưng, nếu như trong tim còn có một vết thương, không thể nào quên, làm sao tôi có thể chấp nhận một người khác đây?

“Em chỉ là…” Tôi ngừng một chút, “Chỉ là chưa thể quên người cũ… vừa rồi, anh cũng thấy, nếu như hai người ở bên nhau, nhất định phải toàn tâm toàn ý, nhưng em không làm được.”

Lâm Tự Sâm nhìn tôi cười: “Thật ra, vừa nãy tôi lừa em thôi.”

Cái gì? Tôi giật mình, tim nhảy dựng lên.

“Tôi nói, không thừa dịp xen vào thì thật xin lỗi trí thông minh của mình. Thật ra, lúc ấy mà tỏ tình với em thì mới phải xin lỗi trí thông minh của mình, xin lỗi kế hoạch mà cả đêm qua tôi ngồi vạch ra, nhưng mà… hóa ra việc này, lại không thể do mình làm chủ, không có cách nào nên kế hoạch được.”

Anh ta cười: “Lần đầu tiên biết tới cảm giác này, thật là mới lạ.”

“Tôi biết em sẽ từ chối tôi, nhưng mà nhanh quá… làm sao đây? Tôi mất mặt quá, làm sao dám gặ