ông cãi được nữa, đành im lặng và kéo cái vành nón xuống che khuôn mặt đỏ lựng. Đăng thấy thế mỉm cười và đẩy vành nón của Sei lên, tháo cặp wayfarer ra…– Ơ! Người ta nhận ra tớ mất. Tớ để tóc giả ở biệt thự rồi!- Sei nói– Không sao! Tớ sẽ che cho cậu!- Đăng nói và đặt lên môi Sei 1 nụ hôn thật sâu. Bãi biển đông người nhưng dường như chỉ có 2 người đối với họ.– Đăng!– Tớ thích cậu! Lâu lắm rồi Linh à!- Đăng nói khẽ vào tai Linh– Ngày đó cậu đã tránh mặt và bảo không muốn gặp tớ nữa. Thế nên tớ mới cải trang thành người khác và đi học ở Goldstar suốt mấy năm qua- Sei khóc, hạt châu lăn dài trên má– Đó là do hiểu lầm! Sau đó tớ đã hiểu ra vấn đề nhưng không tìm thấy cậu. Bố cậu bảo cậu đã đi du học nhưng không nói tớ biết ở nước nào. Tớ không ngờ rằng cậu luôn ở gần tớ. Cho đến khi phát hiện ra Nguyễn Ngọc Linh là Dương Châu Thùy Linh tớ lại không đủ dũng khí để gặp cậu và xin lỗi! Xin cậu hãy tha thứ cho tớ- Đăng nói và lau giọt nước mắt trên má Linh– …– cậu…làm bạn gái tớ nhé!-…… < Hãy đối diện với tình cảm của mình, đừng trốn tránh nữa>– Giọng nói của nó vang lên trong đầu Sei và cô khẽ gật đầu– Cảm ơn cậu đã bỏ qua cho tớ- Đăng ôm nó vào lòng Chương 14Chap 14:Về biệt thự thì 1 bàn ăn thịnh soạn đã được dọn sẵn– Ơ tớ tưởng ở đây chỉ có chúng ta thôi- Nó thắc mắc– Là bác quản gia í, tớ mới gọi đến- Tuấn cười– Uhm! Hèn gì nhà cửa sạch sẽ như thế!Cả đám rửa người cho sạch cát rồi ngồi vào bàn ăn– Ăn này Thanh! -Tuấn gắp miếng thịt cho nó– Ăn rau nhìu zô, tui thấy cô hơi thíu chất xơ á- Phong cũng không thua– Uhm, tks 2 người- Nó cười híp mí– Ăn này Linh! Tớ thấy cậu có vẻ mệt- Đăng lo cho Linh ( p.s: Bọn hắn quen gọi Sei = tên thiệt rồi nghen, ở trường Linh đổi họ Dương thành Nguyễn nên không ai nhận ra cô)– Cảm ơn cậu!- Linh nở nụ cười tỏa nắng làm Đăng cười mãn nguyện– Này này! Có tình củm thì đi ra chỗ khác nghen! Buồn ói quá- Tuấn le lưỡi trêu làm 2 bạn đỏ mặt– Kệ người ta! Hai cậu cứ típ tục đi không sao đâu- Nó nói– Này Thanh sao tớ và cậu không như họ nhỉ!- Tuấn cười hí hửng– Mơ đi nhóc- Phong chen vào– Này, tên này mún gì?- Tuấn la lên– 2 cậu như con nít á! Ăn đi!- Huy nói– Tối nay có chương trình gì chưa?- Nó hỏi- ”Tối à? Hình như mình wen6 cái gì wan trọng thì phãi?”– Tối nay ta vào trung tâm thành phố đi ăn cá sống rồi đi bar chơi! Chắc cậu chưa đi bar bao giờ à?- Huy nói.2 tên kia đang chiến tranh = muỗng nĩa– Cũng được! Cá sống à?- Nó hơi rợn rợn– Haha! Không sao đâu! Cá ngừ í, thành phố biển này nổi tiếng với món cá ngừ đại dương mà!- Huy giải thích– Chết! Tớ quên mất! Tớ không đi làm thêm hôm qua! Hôm nay đi chơi cũng chưa xin phép chị quản lí nghỉ!- Nó sực nhớ ra điều mà nó quên– Haiz, bó tay! Giờ mới nhớ ra! Tui tính nhắc cô á- Phong nói– Hôm qua tớ nhờ người đi làm thay cậu rồi!- Tuấn cười và thả cái nĩa cong vèo xuống bàn– Thật à! Tks cậu! Cậu tốt với tớ quá! Tớ làm osin mà lại phiền các cậu quá nhìu- Nó xụ mặt lại làm bọn hắn bối rối– Ơ ơ thật ra thì bọn tớ không coi cậu là osin đâu! Bữa giờ Phong chỉ giỡn thôi- Tuấn biện minh– Cảm ơn! Khi nào kiếm đủ tiền thuê nhà tớ sẽ đi!- Nó nói nhưng thật ra trong lòng không muốn– Ơ!- Bọn hắn thấy hơi khó chịu, chẳng lẽ nó xem bọn hắn như người xa lạ ư?. Tự nhiên không khí trùng xuống– Cô ra đây!- Phong đứng dậy ra hiệu nó đi theo– ?– Cô không phải osin! Tui có 1 điều kiện! Nếu hoàn thành thì tui sẽ có trách nhiệm lo chuyện ăn ở học của cô cho tới khi cô tốt nghiệp đại học và ra trường!- Phong nói- Cô không phải lo về chuyện ra ngoài hay sao nữa!– Điều kiện gì?- Nó hỏi– Lôi tên cứng đầu ấy về nhà!- Phong chỉ tay vào Huy– Mà tui phải biết là tại sao cậu ấy lại không chịu ở lại biệt thự của cậu?– Có 1 hiểu lầm! Cô hãy tự tìm hiểu đi! Có gì tui sẽ giải thích cho cô sau! Sao? Chấp nhận điều kiện tui đưa ra không?- Phong nhìn xoáy sâu vào mắt nó chờ đợi” Không biết có làm được không? Không thể quyết định tùy tiện được! Lỡ mình không làm được thì cậu ấy lại thất vọng! Cậu ấy quá tốt với mình hiện giờ rồi!”– Tui chưa quyết định được, hãy cho tui thời gian suy nghĩ- Nó gãi đầu– OK, ngày mai trả lời tui! Được chứ?– Uhm! Quay lại bàn ăn thôi!– Hai người nói gì có vẻ căng thẳng thế- Tuấn tò mò– Bí mật!- Phong cười làm Tuấn tức tối, dám giấu Tuấn à?– Tớ ăn xong rồi! Ra hồ bơi bơi tiếp- Nó chạy ra ngoài, nó vốn thích nước mà.– Nãy đòi đi biển mà sao không đi nữa!– Ngoài kia đông quá! Tớ không thích!- Nó nói, vì lí đông người à? Hay vì lí do gì khácNó tung tăng nghịch nuóc7 ngoài hồ bơi thì Sei tới– Sợ mấy nhỏ đó ngắm Phong chứ gì?- Sei nói– Cậu..nói gì thế? L..làm..gì có!- Nó lắp bắp, chính nó cũng không hiểu tại sao nữa– Thôi đừng chối! Tớ quan sát cậu và biết hết rồi! Nào nói đi! Huy hay Phong hay là Tuấn- Sei cười nham hiểm– Không ai hết! Tớ không xứng với bọn họ đâu!– Không phải là vấn đề giàu nghèo! Cậu không thấy họ cũng rất thích cậu à? Đó là do tính cách dễ thương không mưu mô của cậu! Tớ thích chơi với cậu cũng vì thế!- Sei nói– … Tớ không biết, ai lại chấp nhận 1 đứa mồ côi không xu dính túi như tớ!- Nó ứa nước mắt khi nhắc đến từ ”mồ côi”– Ngoan nào! Đ