XtGem Forum catalog
Tổng giám đốc, anh thật là hư

Tổng giám đốc, anh thật là hư

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3220631

Bình chọn: 8.00/10/2063 lượt.

tôi biết mình sai rồi. Chuyện này cũng không còn cách nào cứu vãn , tôi biết chị uất ức rất nhiều. Nhưng thật tình thì tôi cũng muốn được bù đắp gì đó !”

“Đối với tôi bây giờ , chuyện gì cũng không cần , càng không cần phải phiền tới cậu !” Vũ Nghê quay đầu , nhìn ngoài cửa sổ

Lâm Hiên lúng túng nhìn Vũ Nghê , sau đó rút một tờ chi phiếu từ trong túi áo , đặt ở bên gối của Vũ Nghê “Số tiền này , chị cứ giữ đi. Tôi nghĩ chị sẽ cần tới !”

Vũ Nghê cầm chi phiếu trên tay , đang tính ném về phía Lâm Hiên

“Xin lỗi , xem ra tôi đến không đúng lúc !” Giọng nói thâm trầm chợt vang lên trong phòng

Vũ Nghê và Lâm Hiên đồng thời nhìn về phía đó , Lạc Ngạo Thực vẫn đang nhíu mày chế giễu

“Anh rể , anh tới thăm chị dâu à” Lâm Hiên hướng về phía Lạc Ngạo Thực gật đầu một cái

Lạc Ngạo Thực trở nên nghiêm túc , nheo lại tròng mắt chất vấn “Lâm Hiên , cậu đã hứa với tôi những gì , đừng nói là quên ?!”

“Không có. Anh rể , anh vẫn để cho tôi có cơ hội làm việc. Dĩ nhiên tôi sẽ không quên !” Hắn nhìn Lạc Ngạo Thực ra vẻ bảo đảm

“Vậy cậu nên cách xa những người phụ nữ khác một chút. Tiền cũng nên cất vào , nếu như cậu có tiền mà không biết cho ai , tốt hơn là nên đi làm từ thiện!” Mặt hắn không chút thay đổi , hướng phía Vũ Nghê , đem lấy chi phiếu trong tay cô rút lại , sau đó trả về cho Lâm Hiên “Vừa nãy tôi đến bệnh viện , thấy một cặp vợ chồng nông thôn không có tiền chữa bệnh cho con , đang quỳ gối trong đại sảnh bệnh viện , cầu cứu bác sĩ. Thiết nghĩ cậu nên đem số tiền này quyên góp cho họ đi. Lương y như từ mẫu , không phải sao ?!” (Lương y như từ mẫu: Tấm lòng thầy thuốc như cha mẹ)

Sắc mặt màu đỏ của Lâm Hiên từ từ chuyển sang tức giận , chẳng qua là hắn cố kiềm chế “Vâng , anh rể nói phải lắm. Nhưng mà tôi sẽ lấy số tiền khác để giúp đỡ họ. Còn tiền này , là tôi dùng để bồi thường cho chị dâu !”

Lạc Ngạo Thực lập tức níu lấy cổ áo Lâm Hiên , chỉ vào mặt của hắn hỏi “Khốn kiếp , tại sao muốn bồi thường ?!”

Lâm Hiên khẽ nheo lại mắt , giống như là cố ý khiêu khích:”Anh rể , Dù cho tất cả chúng ta đều muốn quên đi nỗi đau này , nhưng mà ~ chuyện cũng đã xảy ra , thì không có biện pháp thay đổi !”

“Cậu câm miệng cho tôi , tôi nói lại một lần nữa. Các người không có bất cứ quan hệ gì , cậu nhớ kỹ cho tôi !” Lạc Ngạo Thực cắn răng nghiến lợi quát , trợn to tròng mắt đang hừng hực bốc lên như ánh lửa. Giống như ai mà nhắc lại chuyện cũ , hắn sẽ ra tay giết thẳng

Chương 69: Giống như nhánh hoa đào

Lâm Hiên cúi đầu , nhắm mắt lại “Anh rể , tôi hiểu rồi !”

“Lập tức đi cho tôi ~!” Lạc Ngạo Thực buông lỏng Lâm Hiên ra , chỉ vào cửa phòng quát

“Ừ !” Lâm Hiên nhìn Lạc Ngạo Thực một chút , lại như có điều suy nghĩ nhìn phía Vũ Nghê , sau đó mới đi ra phòng bệnh !

Vũ Nghê bĩnh tĩnh nhìn việc trước mắt như không liên quan đến mình. Khi kịch tình kết thúc thì cô từ từ rũ ánh mắt xuống. Trong phòng bệnh , thời gian giống như dừng lại , yên tĩnh đến nỗi chỉ nghe được tiếng hít thở của hai người. Lạc Ngạo Thực nặng nề thở dài , nhìn cô một cái , nhưng rất nhanh lại di chuyển tầm mắt sang chỗ khác

Hai tay để trong túi quần , làm cho người ta cảm thấy khoảng cách lạnh lùng “Thì ra các người vẫn còn liên lạc ?!”

Vũ Nghê không thèm phản ứng , mà chỉ nói lên vấn đề của mình:”Lúc nãy tôi đã nhờ bà Vương đi tìm luật sư Lý rồi , giờ anh cũng đã tới , coi như việc sẽ dễ dàng hơn. Anh mau chuẩn bị giấy thỏa thuận li hôn đi , tôi sẽ ký tên ngay !”

“Em gấp gáp ly hôn vậy sao !? Ha ha , em cho rằng sau khi chúng ta ly hôn , về sau em có thể cùng hắn ở chung một chỗ ư ?!” Lạc Ngạo Thực hừ cười một cái. “Nếu em có cách suy nghĩ này , thì em đã lầm. Lâm Hiên không thể đến với em được , vì đã có Tư Vũ , bọn họ không thể nào ly hôn !” Nói xong , hắn từ từ hướng về phía Vũ Nghê.

Vũ Nghê châm chọc cười một tiếng , nét mặt khinh thường xuất hiện trên gương mặt gầy gò. Ánh mắt Lạc Ngạo Thực đột nhiên cứng đờ , môi mỏng từ từ thắt chặt , trên mặt có chút kinh ngạc

Cô !

Bây giờ nhìn cô , thật sự đáng sợ !

Gò má vô cùng gầy gò , hàm dưới nhìn rất sắc nhọn , hốc mắt gần như lõm xuống , cộng thêm ánh mắt châm chọc , thoạt nhìn như nữ phù thủy. “Trở lại vấn đề chính đi , tôi không có nhiều thời gian dư thừa , lãng phí trong cuộc hôn nhân này. Vậy nên , ly hôn càng sớm càng tốt. Nếu như anh không có thời gian , tôi có thể tìm luật sư chuẩn bị !”

Cô bình tĩnh đến độ khiến Lạc Ngạo Thực tức giận , cô vội vã ly hôn càng làm cho hắn gần như mất mặt. Trong cuộc hôn nhân này , đáng ra người phải bình tĩnh là hắn , Chỉ có hắn mới có quyền nói lời ly hôn

Hắn xoay người dùng sức thở dốc , cố gắng xóa tan sự bối rối , sau đó mới vui vẻ mở miệng “Không cần làm phiền em , ngày mai luật sư Lý sẽ đem giấy thỏa thuận ly hôn đến đây !”

“Chuyện này thật là tốt , chúng ta sẽ được giải phóng !” Cuối cùng cô đã có thể tự do , rốt cuộc cũng không cần giống con chim bị giam trong lồng !

“Em vui vẻ thật sao ?! Tâm tư không cảm thấy khó chịu ?!”

“Ha ha , anh đừng đùa. Không còn chuyện gì có thể làm tôi đau nữa !” Bi thảm lớn nhất cô đã từng trải qua , bây