goài ý muốn, ngoài ý muốn cũng chỉ là đoạn nhạc đệm, nhạc đệm thì không thể thay đổi giọng chính.
“Ừ_” Một buổi tối buông thả làm cô rất mệt mỏi, không muốn động đậy! Cô chỉ im lặng nằm ở đó, một bên gò má dán vào chiếc gối màu trắng, ánh mắt miễn cưỡng nhìn anh!
Hoắc Doãn Văn ấn thuốc lá vào chiếc gạt tàn, nghiêng thân thể, ánh mắt phức tạp nhìn cô, vẻ mặt cũng thâm trầm. “Anh muốn… chúng ta cần nói chuyện một chút…”
“Nói chuyện gì? Là chuyện tiền bạc sao?” Cô lo lắng nhìn anh, đôi tay cũng đặt ngang trên giường, tựa đầu, thân thể trắng như tuyết tạo nên hình dáng đẹp mê người. Cô không có ý che giấu cái gì, anh dù sao cũng đã nhìn qua thân thể cô, bây giờ không cần che chắn quá nhiều!
Hoắc Doãn Văn kinh ngạc không nghĩ rằng cô lại nói như vậy, dừng lại mấy giây, sau đó nhẹ nhàng nói. “Dĩ nhiên có thể có tiền, anh sẽ cố gắng đền bù em!”
“À?” Nhan Như Y lộ ra vẻ mặt kinh ngạc nhìn anh, mắt mở thật to. “Anh không phải cho em tiền sao? Không đúng, như vậy anh sẽ chịu thiệt, phải là em đưa tiền cho anh!”
Hoắc Doãn Văn lại một lần nữa kinh ngạc, không ngờ cô lại nghĩ như vậy. Như một trò cười, cô lại muốn cho anh tiền. “Không hiểu em đang nói cái gì!”
Mặc dù còn muốn nằm trên giường, nhưng cô vẫn chống đỡ ngồi dậy, dùng chăn bao lấy thân thể mình, chuẩn bị nói suy nghĩ của mình cho anh. “Tối hôm qua em gặp phiển toái, cho nên nếu thật sự như lời nói, thì em phải bồi thường cho anh… Dù sao…” Cô nói chậm lại, ánh mắt thành thục nhìn anh, nửa đùa nói. “Dù sao, tối qua anh cũng rất mệt.”
Thật ra thì, đàn ông ở trên giường rất cực khổ, phải không ngừng bỏ ra thể lực, phụ nữ thì hưởng thụ rất nhiều. Điều này cũng thông qua thực tế tối qua, cô mới được lĩnh hội!
Lời này khiến Hoắc Doãn Văn không vui nhíu mày, hỏi cô. “Em coi anh là Vũ Nam sao?”
Vậy em coi anh là cái gì? Cho anh tiền, chẳng lẽ không đúng coi em giống kỹ nữ? Nhan Như Y chất vấn trong lòng.
Chỉ có điều lời này chỉ có thể để trong lòng. Nói ra làm gì? Nói ra sẽ khiến anh tưởng cô muốn nhiều hơn, ngoại trừ muốn tiền, đồ vật. anh sẽ cho rằng cô là người si nói mộng!
Mà cô cũng không nhớ muốn cái gì, cho nên khiến mình phức tạp hơn trong tình huống này!
“Ha ha, nếu như anh không muốn tiền cũng tốt, em còn đang lo lắng, có thể đưa cho người đàn ông có địa vị cao như anh bao nhiêu tiền, quá ít thì không được, mà nhiều hơn thì em không có. Nếu như anh không cần tiền, vậy thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn nhiều!” Cô cười hì hì nói, còn mừng thầm một phen.
Nhìn dáng vẻ không quan tâm của cô, Hoắc Doãn Văn hít sâu một hơi, sau đó nói vào vấn đề trọng tâm. “Anh không biết có phải em không quan tâm thật không, hay chỉ là giả bộ không quan tâm, Như Y, chúng ta nên nói chuyện nghiêm túc về vấn đề này, em không thấy sao? Em vẫn còn là xử nữ_”
“Cái này thì sao chứ? Không phải người phụ nữ nào cũng quan tâm tới lần đầu của mình?” Cô nhún vai một cái, cười một tiếng nhẹ nhõm. “Tổng giám đốc Hoắc, bây giờ là năm nào rồi, không nên phức tạp hóa vấn đề này! Nếu như anh thật sự không cần bồi thường, vậy chúng ta tiếp tục duy trì quan hệ ông chủ và nhân viên là được rồi. Chuyện này ai trong chúng ta cũng đừng coi trọng quá, OK?”
Cô lại thể hiện không quan tâm, không để Hoắc Doãn Văn cảm thấy nhẹ nhõm, ngược lại là không thoải mái, rất tức giận.
Nhưng cô không muốn cầu xin cái gì, đồi với anh không phải tốt hơn sao? Anh còn không hài lòng về cái gì đây? Anh rốt cuộc… rốt cuộc muốn cái gì đây?
Buồn bực như làn sương mù, quanh quẩn trong đầu anh, không xua đi được_
****Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, hi vọng sự ủng hộ của mọi người****
“Hôm qua em ở cùng với ai? Người ta cho em thuốc, em liền ăn hả?” Cô là xử nữ, không có suy nghĩ để cho người khác bỏ thuốc!
Nhan Như Y biết vấn đề nhất định là ở trong thuốc của Cao Hải, tên khốn Cao Hải, Khi cô quay về nhất định giải quyết anh ta. “Chuyện này đúng là lỗi của em!”
“Sau này còn đi uống rượu nữa không? Em căn bản không để ý bị người khác hãm hại!” Anh hỏi cô.
“Sẽ không đi nữa!” Tối qua nhìn thấy hình ảnh đó trong nhà vệ sinh, cô liền quyết định sẽ không bao giờ tới đó nữa. “Bây giờ không còn sớm, em phải dậy!” Nhan Như Y nhìn đồng hồ, di chuyển thân thể đau đớn xuống giường.
Có được lời cam đoan của cô, trong lòng Hoắc Doãn Văn coi như thoải mái, nhìn động tác cứng ngắc của cô, nhìn thân thể trắng như tuyết tràn ngập dấu ấn do mình gieo lên, anh hỏi. “Thật sự em không có yêu cầu gì sao? Nếu như bây giờ em yêu cầu với anh, anh cho em một cơ hội!”
“Em không cần tiền, đừng tưởng dùng tiền nhục nhã em!”Cô đưa lưng về phía anh nói, bây giờ cô không biết anh đang dùng bộ mặt gì để nhìn cô.
Là cười khúc khích? Là giả nai? Cô có chút không thể kiên nhẫn.
Nhưng cô không có quyền đau khổ, không có quyền tức giận với anh, bây giờ phải đối mặt với anh như thế nào, đây đúng là một việc khó khăn!
“Em đừng hiểu lầm, anh không có ý nói tới tiền, chỉ cần em nói, cần anh giups việc gì, chỉ cần em mở miệng!” Anh dừng một chút, sau đó nói ra tiếng lòng mình. “Như vậy, anh sẽ cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một chút!”
Nhan Như