hông có tới chưa có tới, thật có chút thất vọng!
Hoắc Doãn Văn nhìn trong phòng đầy người, chuyển đề tài.”Họ đều là bằng hữu của em à? Giới thiệu một chút đi!”
“…Mọi người chú ý, tôi xin giới thiệu một chút, soái ca đứng cạnh tôi là anh họ, một ông chủ lớn, Hoắc Doãn Văn tiên sinh!” Hạ Sơn đóng vai chủ trì, giới thiệu, âm thanh cao vút, khiến mọi người giật mình khiếp sợ.
Trong nháy mắt, trừ Nhan Như Y và Cao Hải, những người khác quả nhiên khiếp sợ há to miệng, sau đó cũng biểu hiện ra nét mặt đã được Hạ Sơn đoán biết!
Hạ Sơn vội vàng lần lượt giới thiệu mọi người xung quanh với Hoắc Doãn Văn.”Đây là học muội Trương Dĩnh!”
“Cô khỏe chứ!” Hoắc Doãn Văn đưa tay ra, cầm nhẹ tay đối phương.
Sau đó cùng người thứ hai, người thứ ba. . . . bắt đầu chào hỏi!
Kế tiếp liền đến phiên Từ Nhất Minh, hắn vô cùng hưng phấn nắm tay Hoắc Doãn Văn, còn tự mình giới thiệu.”Hoắc tổng, tôi là Từ Nhất Minh, ngài còn nhớ rõ không? Dạo trước tôi bị Land Rover đụng vào, còn được ngài giúp ——”
Hoắc Doãn Văn cắt đứt lời hắn, gật đầu một cái, lạnh nhạt nói ra ba chữ.”Tôi nhớ được!”
Sau đó hắn liền buông lỏng ra tay của hắn, đưa ánh mắt nhắm ngay Cao Hải.”Vị này cũng không cần giới thiệu, tôi biết ——”
“Hoắc tổng, có thể được ngài nhớ thật là vinh hạnh của tôi, Cao Hải vô cùng cảm kích a!” Cao Hải dùng một loại phương thức khác, lần nữa cường điệu nhấn mạnh tên của mình. Trời mới biết hắn cũng không phải là ngu ngốc, người ta giúp qua mình, nhưng hắn tự biết rõ, người ta vốn là quý nhân bận chuyện làm sao sẽ nhớ rõ ràng tên của hắn, hắn còn phải cường điệu một cái!
“Nào có, hôm nay gặp gỡ mọi người mới là vinh hạnh của tôi!” Hoắc Doãn Văn nhún nhường.
Hạ Sơn tiếp tục giới thiệu.”Anh họ, cô gái này là Nhan Như Y, cũng là vị học muội nhỏ tuổi nhất trong nhóm, năm nay mới tốt nghiệp, ở trong trường, thành tích của học muội ở tất cả các hạng mục đều rất xuất sắc ——”
Hoắc Doãn Văn đưa mắt rơi trên người Nhan Như Y ——
Đứng lẫn trong đám người, Nhan Như Y lễ phép cúi đầu chào anh ——
“Anh biết!” Anh nói với âm thanh trầm thấp.
Hạ Sơn không để ý tới biểu hiện của anh họ, càng không nhìn ra đầu mối, còn tiến thêm một bước giới thiệu.”Hơn nữa Nhan Như Y hiện là bạn gái Cao Hải!”
Nhan Như Y cảm thấy Hoắc Doãn Văn nhìn mình, ánh mắt của anh chợt thay đổi, hình như đang nổi giận, hàm chứa nồng đậm chỉ trích!
Có thể chính là muốn làm cho cô khó chịu trong lòng, cũng làm cô cảm nhận chút đau khổ thoáng qua trên mặt anh!
Ánh mắt của cô có chút trở nên lo lắng, xao động đang lúc lại không biết nên dời đi đâu.
“Anh biết rõ!” Hoắc Doãn Văn cười cười nói, sau đó vỗ vỗ vai cậu em họ.”Hiện tại tiểu thư đây là phụ tá của anh, điều này chỉ sợ là em chưa biết!”
Hạ Sơn kinh ngạc nhíu mày, động tác này khá tương tự với Hoắc Doãn Văn. Ánh mắt anh đảo qua đảo lại giữa anh họ và Nhan Như Y.”A, thật đúng là khéo quá, cô ấy lại đang làm việc cho anh. Anh họ, em không thể không nói a, anh đã vớ được món hời rồi. Học muội ở trường học mọi mặt thành tích đều vô cùng xuất sắc nha!”
Hoắc Doãn Văn nhìn chằm chằm Nhan Như Y khẳng định.”Không sai, Phụ tá Nhan đúng là nhân viên rất ưu tú, anh cực kỳ hài lòng!” Anh nháy mắt, sau đó thành thạo kêu mọi người.”Mọi người mời ngồi, đừng đứng mãi thế ——”
Nói xong, mọi người rối rít ngồi xuống, anh ngồi bên trái Hạ Sơn, bên phải là Cao Hải, kế tiếp là Nhan Như Y!
Cô không tự chủ liếc nhìn anh một cái. Anh vẫn không cười, trên trán theo thói quen nhíu lại. Cô thật sự có chút kích động, nghĩ muốn đến gần anh, vuốt lên mấy chỗ nhăn nhíu ấy, sau đó hôn nhẹ khóe miệng của anh, để cho anh cười lên!
Anh luôn “vui vẻ” như vậy sao!
Sau, anh kêu người đem thực đơn bỏ lên bàn, mọi người từ từ gọi thức ăn, bữa ăn này anh đích thân tính tiền, mọi người cứ việc gọi là được!
Không lâu, các món từ đại nam giang bắc ùn ùn được dọn lên, hải sản thịt thà tràn đầy trên mặt bàn.
Mới bắt đầu mọi người cùng uống một chén, Nhan Như Y vừa định bưng ly rượu lên, chợt lời cảnh cáo của Hoắc Doãn Văn đột nhiên vang lên ở bên tai, cô khổ sở nhìn ly rượu, nghĩ tới nên làm thế nào.
“Bạn gái của tôi gần đây dạ dày không tốt lắm, rượu này tôi thay cô ấy uống hết!” Nói xong, Cao Hải uống hết ly của mình, sau đó bưng ly của Như Y lên, uống một hớp rồi hạ ly xuống!
Trên bàn rượu, nam đỡ giùm nữ ly rượu, luôn có thể đưa tới một hồi bàn luận xôn xao, nghị luận ầm ĩ, đơn giản hoặc đồng ý cho Cao Hải uống nhiều thêm một ly, hoặc là không cho thay thế chủ nhân ly rượu ấy!
Đối với mấy cái này đề tài này, Nhan Như Y hoàn toàn không nghe thấy, ánh mắt của cô chỉ khóa chặt trên người Hoắc Doãn Văn!
Anh không nhìn cô, chỉ cùng với người ngồi bên cạnh trò chuyện, tên kia đương nhiên là mặt ngu ra “hề hề” sùng bái.
Qua ba lần rượu, trên bàn ăn không khí cũng dần dần thoái mái hơn, có người chợt tra hỏi.”Ha ha, Đại Từ cùng Đào Tử quan hệ không phải rất vững chắc sao? Ha ha, hiện tại Đào Tử cùng Như Y ở cùng một chỗ, các ngươi có thể hay không lúng túng à?”
Đề tài, một cái liền dẫn tới ở vấn đề nhạy cảm ——
Cao Hải cười ha hả nói: “Tôi sẽ không lúng t