ng dưới ánh đèn hiu hắt bên lề đường, thất vọng lại không hiểu nhìn cô.”Như Y, anh không hiểu, chẳng lẽ em không yêu anh sao? Chẳng lẽ em thật không muốn sao?”
Cô yêu anh! Muốn tay anh sờ vào người cô!
Nhưng làm sao có thể như thế?
Vì có thể làm cho mình mau sớm chặt đứt tất cả dây dưa, cô nhìn anh, kiên định trả lời: “Không thương!”
“Anh không tin! Nếu như em thật không yêu anh, tại sao ở Dật Lâm Hiên đêm hôm đó, nghe xong lời của anh nói, em đã khóc, tại sao vừa khóc vừa chạy về nhà?” Thanh âm anh rất lớn chất vấn cô.
Cô cũng kinh ngạc nhìn anh, anh làm sao biết cô khóc chạy về nhà? Chẳng lẽ đêm hôm đó anh vẫn đi theo cô?
Đối mặt với chất vấn, cô không có biện pháp giải thích!
“Như Y, chúng ta đừng tránh né vấn đề này, được không? Trong khoảng thời gian này, anh rất khổ sở, hơn nữa mỗi ngày đều có thể thấy em, nhưng cái gì cũng không thể làm! Đối với đêm hôm đó cho dù hả hê bên ngoài cũng được, anh rất may mắn, rất hưng phấn, anh thậm chí còn muốn dày vò em, đến không dám tin tưởng đấy là sự thật! Anh cho là như vậy, quan hệ giữa chúng ta đã bước thêm một bước, gắn bó thân mật, nhưng ngày thứ hai vừa tỉnh lại, em lại biểu hiện như không quan tâm, anh không tìm được cớ để tiếp tục nữa ——”
Hoắc Doãn Văn có chút kích động, ánh mắt thâm thúy rối rắm khổ sở, nhìn cô đắm đuối!
Từng ánh mắt như vậy làm động tới lòng của cô, lúc này lòng của cô cảm động cùng khổ sở chưa từng có.
Cặp mắt Như Y đã ươn ướt, nước mắt như cuồn cuộn tuôn trào, nhân ảnh mơ hồ. Cô đi xuống xe, lao vào lồng ngực anh.”Doãn Văn, em yêu anh, cùng anh đêm đó, em cũng vậy, không thể không biểu hiện được như không quan tâm!”
Cô nhắm hai mắt lại, nước mắt làm ướt mi, nhưng cô cố gắng không để cho mình khóc lóc thảm thương, cô không thể khóc trước mặt anh!
Thừa nhận yêu anh đi, nếu không cô cũng sẽ điên mất! Có thể được một người đàn ông như vậy yêu thích, cô thừa nhận mình thương anh, đáng giá rồi !
Nhan Như Y dùng sức ôm anh, áp mặt vào áo sơ mi của anh.”Sau đó chúng ta nên làm cái gì bây giờ? Nếu như không trốn tránh, chúng ta nên như thế nào đây?”
“Làm chuyện chúng ta muốn làm nhất đấy!” Anh càng thêm ôm cô sát vào lòng, hôn trán cô.”Như Y, anh hiểu rõ làm như vậy không lý trí, nhưng anh lại không có cách nào, nếu như tiếp tục giả như không chuyện gì, anh sẽ mất trí mất!”
“Anh có thể đem đến cho em những gì?” Cô cười khổ hỏi.
“Em muốn cái gì?”
************************** Cơ Thủy Linh tác phẩm, chân thành mong đợi sự ủng hộ của mọi người *********************
Nhan Như Y tựa vào trên lồng ngực của anh, khống chế được nước mắt đang sôi trào, nhìn nơi xa, cặp mắt càng sáng ngời rõ ràng.”Anh có thể cho em một chung cư?”
“Không chỉ là chung cư, anh có thể tặng em biệt thự!” Thật ra biệt thự anh đã sớm chuẩn bị xong, chỉ là không dám cho cô, nếu như cô thích, anh lập tức mang cô đến xem!
“Mỗi tháng anh cũng sẽ cho em tiền gửi ngân hàng, ngay cả có thể làm cho em thẻ phụ? Cà thẻ tùy thích!”
“Được, anh sẽ bảo Phụ tá Triệu ngày mai sẽ đi làm?” Anh trả lời ngay, ánh mắt của anh bởi vì những yêu cầu cô đưa ra mà kích động!
“Anh sẽ dành tặng em những trang sức quý báu nhất?”
“Đúng vậy!”
“Sau đó, em trước là người phiên dịch của anh, cuối cùng trở thành nữ nhân của anh, trùng hợp thời điểm chúng ta muốn lén lén lút lút hẹn hò, em sẽ phải phòng ngừa vì sợ bị vợ anh phát hiện. Nếu như quan hệ của chúng ta vẫn bí mật, em còn có thể giữ lại chút thể diện. Nếu như một khi bị thiên hạ phát hiện, em chính là bị người người sau lưng chỉ chỉ chõ chõ hồ ly tinh! Nếu như anh vẫn còn yêu thích em, em khổ khổ sở sở cầu khẩn anh cho em đứa con! Nhưng đứa bé này lại không thể gọi anh là cha trước bàn dân thiên hạ?”
Lúc mới bắt đầu nhất Hoắc Doãn Văn còn không ngừng gật đầu, nghe phía sau anh bất đắc dĩ không nhúc nhích!
“Đợi đến 10, 20 năm hậu, đoán chừng anh còn có thể vẫn cho em tiền, để cho em có cuộc sống thoải mái, nhưng có lẽ anh cũng sẽ không xem em là người yêu nữa —— này đồng thời em phải luôn cầu nguyện anh sẽ không đối với em chán nản, sẽ không thích khác cô gái!”
Những lời này cô nói xong rất thuận, bởi vì chút này lời nói đã sớm ở trong lòng, cô đã nghĩ qua vô số lần!
Cô rời khỏi ngực của anh, cho dù cô quyến luyến lồng ngực bền chắc rộng lớn này đến mấy đi nữa, nơi đó cũng không thuộc về cô. Cô ngửa đầu nhìn anh, gương mặt anh trầm mặc không nói, nhăn nhúm!
Anh nhất định không nghĩ tới cô sẽ lý trí như thế, đem chuyện quá khứ, hiện tại, tương lai, nghĩ đến toàn diện như vậy!
“Hoắc Doãn Văn, đây chính là ý nghĩ của anh, đúng không? Cùng với những người có tiền khác, không có khác gì ——”
Lời của cô làm anh không đất dung thân.”Như Y, anh thừa nhận anh chỉ có thể cho em vật chất, nhưng xin em hãy tin tưởng anh, anh đối với em thật lòng, không phải chỉ vui đùa một chút!”
Nhan Như Y nhón gót, đưa cánh tay lên, khẽ vuốt ve đôi chân mày anh đang nhíu chặt, chuyện này cô đã sớm muốn làm rồi, cô không thích nhìn anh cau mày, anh nên vui vẻ nhiều một chút.
Dưới cử chỉ dịu dàng của cô, mi tâm của anh dần giãn ra, cô đủ hài lòng.”Hoắc Do