g người giàu có!
“Vậy ý cô là bây giờ cô đang có cảm giác được làm hoàng hậu sao?”
“Hửh?” Có cảm giác làm hoàng hậu? Vậy ý anh ta là hoàng thượng? Trong nháy mắt gương mặt Như Y hồng lên, cô không biết đối diện với người đàn ông đang đùa giỡn vô cùng mập mờ này. Chỉ là nhìn thấy gương mặt anh ta thản nhiên không có một chút ý tứ nào. Cô vội vàng cười ha ha che giấu cảm xúc lúng túng .”Hoắc tổng, anh thật xem thường tôi nha, tôi muốn làm nữ hoàng cơ, ở trên hàng tỉ người có cảm giác thật tốt!
Chỉ bằng một bữa cơm mà khoảng cách giữa bọn họ được kéo lại không ít, “Hoắc tổng” so với “Hoắc tiên sinh” nghe thân thiết hơn nhiều. “Hoắc tiên sinh” nghe rất xa lạ!
Khóe miệng anh nhếch lên tạo một đường cong hoàn mỹ, sau đó anh mang điếu thuốc bỏ vào miệng, “cạnh” đốt điếu thuốc lá. Tiếp đến từng làn khói trắng từ gương mặt anh thổi ra, tạo thành một tầng lá chắn nhàn nhạt, cô không thể nhìn thấy rõ được vẻ mặt của anh!
“Làm nữ hoàng sao? Khi làm nữ hoàng phải đánh đổi rất nhiều thứ, người thân, tình cảm thậm chí là thân thể –“ Hoắc Doãn Văn cách một tầng khói nhạt nhìn chằm chằm cô gái xinh đẹp trước mặt, bề ngoài rất xinh đẹp, ánh mắt rất thông minh nhanh nhẹn, nụ cười thì ngốc nghếch ngây thơ, làm việc lúc thì bình tĩnh, quả quyết nhưng lại có tư thái kiên trì ngốc nghếch.
Rất tốt, cô thật sự rất tốt! Cô gái như vậy rất được đàn ông yêu thích, thật sự rất hấp dẫn đàn ông!
Anh dừng lại một chút, lại tiếp tục nói: “Cho nên nói, cô phải làm người phụ nữ thật hoàn hảo mới có thể làm được một nữ hoàng tốt nha”
Nếu vừa rồi nhắc đến “hoàng hậu” là anh không để ý lơ đãng mà nói ra, còn bây giờ những lời anh ta nói rõ ràng là vô cùng mập mờ! Nhất là ánh mắt anh ta nhìn cô, trong suốt mà chuyên chú, giống như tia X quang muốn nhìn xuyên hết con người cô!
Như Y có thể nghe thấy được nhịp tim của mình, nó đập nhanh quá, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực của cô. “Hoắc tổng, anh thật giỏi! Sao rồi, anh ăn xong rồi sao? Có muốn ăn chút tráng miệng không?”
Nói xong câu đó cô lại mắng thầm trong lòng ‘ngu ngốc, đồ ngốc, lại còn ăn thêm điểm tâm? Nếu như anh ta thật sự ăn thêm xem mày có thể làm thế nào mà trả tiền đây?’
Chương 23: Ý Tứ Sâu Xa
“Cô thì sao? Có muốn ăn gì nữa không?” Anh hỏi lại cô.
“Tôi ăn no rồi, không ăn được nữa đâu!” Cô vuốt ve bụng mình ra vẻ rất no!
Hoắc Doãn Văn nhìn động tác của cô, khóe miệng gợi lên nụ cười. “Vậy sao? Mới ăn một chút đã no rồi? Ha ha, tôi có biết một cô gái, cô ấy nói nếu như được tới đây ăn, nhất định cô ấy sẽ ăn no đến nỗi không nhúc nhích nổi luôn!”
Những lời này sao mà quen tai thế nhỉ? Hình như là lời cô đã từng nói nha! “Tôi cũng không khác biệt cho lắm!” Cô không phải đang chống đỡ mà là sắp phải đi nhận hóa đơn tính tiền rồi!
Chỉ là, khi cô đi lấy hóa đơn tính tiền mới biết được bữa cơm này đã được Hoắc Doãn Văn trả tiền rồi!
“Hoắc tổng, như thế sao được? Rõ ràng tôi đã nói là sẽ mời anh mà!” Ngồi vào trong xe, Như Y ngượng ngùng nói.
Hoắc Doãn Văn khoát tay. “Không sao, tôi tới đây dùng cơm bình thường đều kí hóa đơn, sau đó bên tài vụ sẽ trả tiền!”
“Vậy cũng được, lần sau tôi mời lại anh sau vậy!” Thật may lần này không phải cô trả tiền, trong túi cô còn khoảng 5500 tệ, không đủ để trả tiền đâu!
“Sao? Đã qua được phỏng vấn sao?” Anh vừa lái xe vừa nói chuyện với cô
“Hả?”
Thấy cô nghi ngờ, anh giải thích: “Tối qua có người nói cho tôi biết hôm nay cô có cuộc phỏng vấn!”
“A, ngại quá, tối qua thái độ của tôi thật không tốt! Tôi đã trúng tuyển rồi, ba ngay sau đi làm!”
“Công việc gì thế? Họ đối xử với cô thế nào?!
“Phiên dịch, tôi đang nhận lương thực tập, cũng không tệ lắm, lương cũng cao rồi!” Nhan Như Y tự hào nói.
Hoắc Doãn Văn quay mặt sang nhìn gò má cô. “Nếu như có chỗ so với chỗ cô đang làm tốt hơn, cô có muốn nhận không?”
Không biết có phải bởi vì cặp mắt hoa đào xinh đẹp, hay bởi vì ánh mắt của anh ta quá mức thâm thúy, hay như lời nói của anh ta lúc trước cô không thể nào giải thích được, tóm lại Như Như Y cảm thấy lời nói của anh ta có ý tứ rất là sâu xa.
“Thật xin lỗi, tôi thấy công ty này rất được, hơn nữa công việc này rất thích hợp với tôi, cho nên tôi không muốn tính toán đến việc đi ăn máng khác. Cảm ơn anh nhiều, Hoắc tổng!” Cô trả lời đâu ra đấy, cố ý bỏ qua cái không khí mập mờ này
Anh không nói chuyện nữa, bên trong xe không khí lập tức ngưng đọng, yên tĩnh mà cảm xúc rất bị đè nén!
“Hoắc tổng, anh cứ cho tôi xuống ở ngã tư phía trước là được rồi, chỗ đó cách chỗ tôi cũng gần, không anh lại phải quay đầu rất phiền toái!”
“Không sao –“ qua ngã tư anh tiếp tục đi về phía trước sau đó quay đầu xe, trực tiếp vòng vào một ngõ nhỏ chạy thẳng thao ánh đèn sáng phía bên đường “Ở bên trong sao?”
“Hoắc tổng, anh dừng ở đây là được rồi. Bên trong kia đường rất hẹp, anh muốn quay ra thật sự rất khó!”
“Không sao –“ chiếc xe to lớn vẫn thẳng băng đi vào con hẻm nhỏ
“Đến nhà tôi rồi, cảm ơn anh đã đưa tôi về!” Nhan Như Y chỉ vào một căn nhà cũ kỹ phía nhà trọ!
Xe chậm dãi dừng lại.
Nhan Như Y vội vàng móc ra 5000 đồng, bỏ vào trong xe. “H
