Tổng giám đốc cặn bã xin anh đừng yêu tôi

Tổng giám đốc cặn bã xin anh đừng yêu tôi

Tác giả: Cơ Thủy Linh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211302

Bình chọn: 10.00/10/1130 lượt.

cướp mất.

Mặc dù không thể thấy được tình huống ấy, nhưng Nhan Như Y cũng có thể tưởng tượng ra, hai nhóc sinh đôi ấy chắc chắn giống như hai con hổ nhỏ, lại tranh giành điện thoại. Nhan Như Y không tự chủ nở nụ cười: “Rốt cuộc trong hai người ai là người nói trước, còn tiếp tục phá phách, chị lập tức cúp điện thoại!”

“Em nói trước, đi, em nhỏ hơn anh, xếp hàng!” Bé trai dạy dố.

“Ưu tiên phụ nữ!”

“Em là phụ nữ sao? Em chỉ là con nhóc… đừng nghịch nữa, để anh và chị hai nói chuyện nghiêm túc!” Sau đó, cậu bé nghiêm túc nói chuyện điện thoại. “Chị hai, chị ở bên ngoài cũng đừng làm việc quá sức! Chuyện học phí chị cũng đừng lo lắng, em cũng là người lớn, chuyện học phí để chúng em tự nghĩ biện pháp. Năm nay, trường cấp ba của huyện chúng ta cấp cho người thi đậu trường đại học trọng điểm học bổng rất cao, chị nghĩ rằng em trai của chị, khả năng của em, tiền học bổng này nhất định là của em. Thành tích học tập của Tiểu Phỉ cũng không kém, không lấy được học bổng bậc một, cũng có thể lấy được học bổng bậc hai. Ngoài cái đó ra, chúng em còn có ba tháng nghỉ, chúng em cũng có thể kiếm một chút tiền! Cho nên chị cũng không cần lo lắng cho chuyện của chúng em, chị nên thư giãn, vui đùa nhiều một chút. Bây giờ con gái mặc quần áo cũng có thể xinh đẹp, chị nên mua cho mình vài món đồ.”

Em trai còn nhỏ mà đã hiểu chuyện như vậy khiến Nhan Như Y áy náy, muốn khóc. Thật ra cô cảm thấy có lỗi với em trai vì không thể làm một người chị tốt, cô không hề biết tiết kiệm tiền. Ví dụ như vì mình lười nấu ăn, nên ba bữa đều mua cơm ngoài quán về ăn, vài lần tình cờ còn cùng mấy người bạn học góp tiền ăn cơm quán, hát KTV, cũng thường xuyên đi mua quần áo ở chợ, có ích hay không đều mua một đống. Cô cũng vào trong quán rượu, mặc dù đều là người khác tiêu tiền!

Cho nên có thể thấy được, nếu như cô vẫn luôn tiết kiệm như lời nói, thì tiền học phí của em trai và em gái cũng đã có rồi!

“Chị hai, chị có nghe không?” Nhan Như Quân hỏi.

“Ừ, chị nghe rồi!” Nhan Như Y cảm giác như mình là Tội nhân thiên cổ vậy!

Nhan Như Quân lại lén lút nói nhỏ với Nhan Như Y: “Đúng rồi, ở bên ngoài chị nên có một người bạn trai, tốt nhất là có xe. Như vậy lúc chúng em đến, mọi người có xe di chuyển sẽ dễ dàng hơn!”

“Còn tìm một người có xe, để mấy đứa di chuyển dễ dàng? Em bắt chị đi tìm người thế nào?” Lời của em trai Nhan đã khiến tất cả mọi cảm động của Nhan Như Y tan thành mây khói. Tốt, đây không phải là để người chị như cô đi bán nhan sắc sao?

“Chị, chẳng lẽ điều em muốn không đúng? Ở trong lòng em, chị hai là người phụ nữ hoàn mĩ nhất, tất cả đàn ông đều không xứng, cho nên bạn trai của chị hai phải là một thanh niên đẹp trai, tất cả đều nổi trội!”

“Được rồi, em đừng khiến lời nói tráng lệ như vậy, ba hoa chích chòe, đến lúc đó đến đây chơi, chúng ta đi bằng xe buýt!”

“Không được đâu! Chị, đi xe buýt rất tốn thời gian! Chị, cầu xin chị mà… Nhanh chóng nắm lấy cơ hội, đầu tiên tìm một người có xe, có được hay không?” Như Quân cố gắng khuyên!

“Nhan Như Quân, bây giờ chị ra lệnh cho em dừng ngay ý tưởng ngu ngốc này lại! Ôn tập cho tốt, đừng để đến lúc thi lại bị rớt!”

“Sẽ không, dễ dàng bị rớt phải là Tiểu Phỉ…”

Ở một bên, Nhan Như Phỉ tức giận kêu to “Ngậm cái miệng quạ đen của anh lại, anh mới là người có thể trượt, dễ dàng trượt… chị, chị nghe Tiểu Quân nói kìa, đáng ghét!”

Ở bên kia, Tiểu Quân cười đến thở không ra hơi “Tiểu Phỉ, em không nên nguyền rủa anh bị trượt, em nên suy nghĩ một chút, nếu anh thi tốt, tương lai phát triển tốt, em còn sợ không tìm được người chồng tốt sao? Nếu như anh làm anh trai là một kẻ vô tích sự, còn phải liên lụy em giúp anh nuôi gia đình, đến lúc đó em mới uất ức!”

“Thôi đi, nếu anh được thăng chức nhanh chóng, chỉ biết đối xử tốt với vợ tương lai, còn có thể nghĩ tới người em gái này, có quỷ mới tin!”

“Được rồi, xem ra hai người các em ai cũng không căng thẳng, chị mặc kệ hai người! Nhớ kĩ, giấy báo thi, thẻ căn cước của hai đứa, đừng làm mất trong mấy ngày này! Cũng đừng ăn quá nhiều, đừng ăn đồ cay, ăn đồ dễ tiêu một chút!” Nhan Như Y dặn dò mấy câu đơn giản.

“Yên tâm đi, chị hai!”

“Dạ, chị hai, thầy giáo cũng đã dặn dò, chị đừng quên trong nhà chúng ta cũng có một thầy giáo Nhan!” Tiểu Phỉ buồn bã nói. Có thể thấy, mấy ngày nay thầy giáo Nhan cũng nói không ít với con gái để phòng hờ!

“Tốt lắm, mấy đứa bận rộn, chị đi giặt quần áo, có rất nhiều đồ chưa được giặt, cúp trước!” Nhan Như Y nói xong liền cúp điện thoại, vừa nắm lỗ tai bị nóng, vừa đi vào toilet.

****Tác phẩm mới của Cơ Thủy Linh, hi vọng sự ủng hộ của mọi người****

Nói thật khoảng cách của cô với cô gái có chuẩn mực tốt thì kém rất nhiều, ví dụ như cô rất lười, cởi quần áo thậm chí là quần lót cũng không thèm giặt, đều để chất thành đống, kì thật đến lúc không có quần áo để mặc mới chịu hoạt động cánh tay để giặt.

Đem mấy cái quần lót còn mang vết máu để vào trong chậu nhỏ, cô lại tiếp tục đem những bộ quần áo khác ngâm vào chậu lớn! Mới hòa tan bột giặt, xoa nhẹ vài cái! Di động liền vang lên!

Cô xắn tay áo lên nhận điện


XtGem Forum catalog