ch đó không xa. “Tòa nhà kia là tập đoàn Hằng Viễn chúng tôi xây dựng để bán hoặc là cho thuê, đi thêm về phía trước một chút cũng sẽ có những tòa nhà như vậy….” Anh chỉ không dưới 5 tòa nhà là địa điểm bán hoặc cho thuê, chỉ cho đến khi cô không còn thấy những tòa nhà ở phía xa nữa!
“Ha ha Hằng Viễn xây dựng nhiều nhà cao tầng thật, có phải anh thấy rất có thành tựu hay không? Vì kiếm được nhiều tiền ấy?” Cô tương đối vô tư, nhất là khi sau khi uống rượu lại càng thể hiện ra, lúc này đây cô theo bản năng nghĩ đến chính là tiền, kiếm tiền a!
“Kiếm tiền? Tôi cũng không thấy có thành tựu lắm, nói trắng ra là mỗi ngày phải sống trong sự lo lắng, sợ chỉ xuất hiện một sai lầm thì tán gia bại sản không biết chừng!”
Ai nói vào thời gian rạng sáng là lúc mà đàn bà mềm yếu và thật lòng nhất vậy? Cô có thể thấy được anh ta đang nói với cô những lời tự đáy lòng anh, không hề có những lời hoa lệ để khách sáo mà chỉ là những lời nói thẳng thắn!
“KHông thể nào!” Cô không tin hỏi lại. “Một công ty lớn như vậy làm sao có thể nói biến động là biến động được?”
“Mua bán trên thương trường có rủi ro rất lớn, khi một hạng mục đầu tư vài triệu hay là phải lo lót để nhận vài triệu, đến khi có một sai lầm xảy ra thì tất cả là mất trắng –” Anh nói chuyện rất mật mỏi “Cho nên, phải nói là tòa nhà nào làm cho tôi cám thấy thành tựu nhất, những thứ cho tôi cảm thấy thành công nhất chính là những tòa nhà tôi xây lên có thể cung cấp trụ sở làm việc, nhà ở cho mọi người! Nó cho tôi cảm thấy mình rất thành công!”
“Ha ha , Nhưng mà bây giờ giá nhà ở tăng cao, rất nhiều người muốn mua mà không được a!” Cô có chút cảm khái, sau đó đùa một câu. “Hoắc tổng, lúc nào Hằng Viễn có bán hay cho thuê nhà ở, có thể hay không giảm giá cho tôi a!? Có thể giảm cho tôi hơn so với mức mà nhân viên được giảm hay khoogn?”
Anh xoay người lại, thân thể tựa trên bệ cửa sổ, không chút nghĩ ngợi liền đáp. “Tôi có thể cho cô”
Nhìn vào ánh mắt anh rất mông lung khiến cho cô có cảm giác không được tự nhiên, nghe lời anh nói như đang đùa giỡn nhưng cũng không hẳn là vậy. Mặc kệ có phải đùa hay không, cô sẽ rất phối hợp với anh. “Đây là anh nói đấy nhé, tôi sẽ không khách sáo đâu, nói rồi là không được đổi ý a!”
Anh nghiêm túc nhìn cô bảo đảm. “Tất nhiên, cô có thể đi chọn phòng nào cô thích rồi nói cho tôi biết, chỉ cần cô không bán đi, cô muốn thế nào đều được”
Lời của anh khiến cho cô không cách nào tiếp nhận được, cô làm sao có thể lấy phòng của anh a, thế nên cô dứt khoát ngậm miệng lại!
Bọn họ lại lâm vào trầm mặc!
Một khúc nhạc êm dịu vang lên, rồi lại một bản nhạc khác vang lên. Lúc này anh mới mở miệng phá vỡ trầm mặc. “Tiểu Nhan, chuyện đêm hôm trước cho tôi xin lỗi –”
Rốt cuộc thì anh cũng nhắc đến chuyện này rồi, mặt Nhan Như Y không khỏi nóng lên, tâm lại nhíu một cái. Anh là vì chuyện hôm đó xin lỗi cô, có phải anh muốn nói “thật xin lỗi, chuyện hôm trước là do tôi uống say gây lên” hay không? Không cần, ngàn vạn lần không cần a, những lời nói như thế đối với một người đàn bà là một sự đả kích rất lớn, so với việc bị ăn đậu hũ còn lớn hơn!
Sợ anh sẽ nói ra những lời làm cho thể diện của cô bị mất sạch, cho nên cô lên tiếng ngăn cản anh. “Chuyện đêm hôm trước chỉ là ngoài ý muốn tôi không để trong lòng đâu, không có gì –” sau khi nói xong, cô muốn cắn lưỡi mình quá, không để ý thì không để ý lại còn thêm ‘không có gì’, giông như cô là con người rất tùy tiện nha!
Anh hướng về phía cô đi đến không chút tránh né mà nhìn cô chăm chú, cái loại ánh mắt chân thành thẳng thắn xen lẫn chân tình khiến cho cô không thể dời đi ánh mắt của mình!
Gò má cô ửng hồng, nhìn gương mặt tràn đầy mệt mỏi của anh đã lộ cái cằm nhọn lại vì không ngủ đủ giấc mà trong mắt hằng tia máu.
“Không, tôi chưa bao giờ coi chuyện hôm đó là người ý muốn –”
Nhan Như Y như không thể tin vào tai mình, trong lòng cô hỏi ngược lại là anh đang nói cái gì vậy? Cô nghe nhầm sao?
“Hơn nữa, đêm hôm đó tôi cũng không uống say, lại càng không phải vì uống say mà làm loạn. Trên thực tế từ rất lâu trước kia tôi đã muốn hôn cô, cũng có thể nói những chuyện xảy ra đêm hôm đó đều là những điều tôi muốn làm ….”
Cô bị anh tỏ tình đả kích rồi, anh nói anh thích cô, trực tiếp nói là thích cô mà không hề quanh co hay chói cãi!
Anh tiếp tục. “Tiểu Nhan, cô biết không? Trên người cô có một sức quyến rũ mà không một người phụ nữ nào có, cô hào phóng, sáng sủa, nhiệt tình, cười rất đáng yêu, linh hoạt, cô sống rất vui vẻ, lạc quan tôi rất muốn đến gần cô, nhìn cô cười, cảm nhận sự vui vẻ của cô — bởi vì ở cùng một chỗ với cô, tôi có thể vui vẻ mà thả lỏng bản thân, điều mà trước đây chưa bao giờ có. Nói thật là trước đây tôi có rất nhiều phụ nữ, cuộc sống ấy rât thối nát, chỉ là những lần phát tiết lên những người đàn bà ấy tôi mới có thể chứng minh mình vẫn còn sống. Thế nhưng cuối cùng lưu lại cũng chỉ là khoảng trống, không hề có ý nghĩa. Từ đó về sau đối với thân thể đàn bà tôi không hề cảm thấy hứng thú, bất quá chỉ là phát tiết trên người những người đàn bà ấy –”
Thật ra lời anh nói có c