Old school Swatch Watches
Tổng giám đốc tha tôi đi

Tổng giám đốc tha tôi đi

Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218844

Bình chọn: 8.5.00/10/1884 lượt.

hi Nam Sênh nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt cô rất chân thật, không giống đang nói dối.

“Thật sao?” Anh hỏi lại.

Vấn đề này, cô đã trả lời rất nhiều lần rồi. Cô nghiêm túc nhìn anh, “Tôi và anh ấy đó giờ chỉ là bạn bè, về sau cũng chỉ là bạn.”

Nghe cô nói như vậy, tâm tình Thi Nam Sênh đột nhiên trở nên rất tốt.

Thiên Tình nhìn sắc mặt của anh, cuối cùng anh cũng chịu tin rồi. Trong lòng nhẹ thở ra một hơi. Cô lại nói, “Vậy bây giờ… Tôi có thể ngủ được chưa?”

Thi Nam Sênh nhìn cô.

Lần này cô thật sự ngáp dài một cái, có chút mệt mỏi nhìn anh, “Có thể do tác dụng của thuốc, tự nhiên thấy buồn ngủ quá. Hơn nữa…. Sáng nay phải dậy sớm mà tối qua ngủ hơi muộn….”

Thật ra Thi Nam Sênh không muốn tha cho cô dễ dàng như vậy. Anh cảm thấy nụ hôn vừa rồi hoàn toàn chưa đủ xoa dịu mình.

Nhưng….Nghĩ tới cô đang bệnh, hơn nữa, nhìn dáng vẻ mệt mỏi lười biếng này, kỳ lạ là anh lại mềm lòng. Cuối cùng đành ngồi dậy, liếc nhìn cô, khom người định sửa chăn ngay ngắn cho cô.

Nhưng….Tay vừa chạm vào chăn lại đột nhiên dừng lại thu tay về. Từ lúc nào anh trở nên…. giống như đàn bà vậy chứ?

“À quên nữa, tôi muốn mượn điện thoại di động của anh một chút.” Thiên Tình đột nhiên ló đầu ra khỏi chăn, vừa đúng lúc bắt gặp vẻ mặt rối rắm của anh. Anh đang mâu thuẫn cái gì à?

Tiếng nói của cô khiến anh hoàn hồn, ‘ừ’ một tiếng rồi móc điện thoại di động ra đặt vào tay cô.

Thiên Tình bấm số của Vãn Tình, mơ mơ màng màng áp điện thoại lên tai. Báo bình an với Vãn Tình, nói với chị tối nay cô không về, hai người nói chuyện vài câu, điện thoại còn chưa tắt, cô cứ như vậy mà ngủ thiếp đi.

Thi Nam Sênh cúi đầu nhìn, thấy Cảnh Thiên Tình như vậy cũng không nhịn được bật cười.

Cô nhóc này….Xem ra thật sự rất mệt.

***

Ánh mặt trời xuyên cửa sổ, chiếu sáng cả căn phòng.

Có lẽ do tác dụng của thuốc, đêm qua Thiên Tình ngủ rất ngon. Từ lúc sẩy thai, thân thể cô trở nên rất yếu. Nhất là vào thời tiết này, dù đã mở máy sưởi ấm nhưng người cô vẫn rất lạnh. Đêm nào ngủ cũng thấy lạnh.

Nhưng là, tối hôm qua….cô lại cảm thấy vô cùng ấm áp. Lúc nửa đêm, hình như còn được một vòng tay ấm áp bao lấy. Từ nhỏ đến lớn, cô chưa từng được trải qua cảm giác như vậy. Lồng ngực rắn chắc, rộng rãi, khiến cô có cảm giác rất an toàn. Đấy có phải là cảm giác có cha bên cạnh không. Nhưng….

Cô và Vãn Tình chưa từng được trải qua cảm giác ấy.

Mơ mơ màng màng tỉnh lại, đầu vẫn còn hơi đau, cô day day trán định ngồi dậy. Lúc này bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật mình.

Bên cạnh….Có thêm một người. Hôm qua không phải anh nói sẽ không ở lại đây sao? Anh chỉ mặc mỗi chiếc áo ngủ nằm bên ngoài chăn.

Cô và anh bị ngăn cách bởi lớp chăn bông, nhưng cánh tay của anh lại đặt sau đầu cô. Cánh tay còn lại vòng qua trước ngực cô, ôm chặt lấy cô. Cảm giác an toàn ấy nhất thời khiến Thiên Tình tưởng như đang nằm mơ.

Không vội ngồi dậy, cô nằm đó ngắm nhìn anh, trái tim đập loạn nhịp.

Qua một đêm, dưới cằm anh đã mọc râu lún phún. Nhìn rất lười biếng, nhưng vẫn không làm mất đi nét đẹp trai. Thật sự đã lâu lắm rồi cô không được ngắm nhìn anh một cách tự nhiên thoải mái như thế này….

Lần cuối cùng hai người qua đêm với nhau là khi nào nhỉ? Lâu đến nỗi cô đã quên mất rồi….

Lần sau….Sợ rằng sẽ không còn lần sau nữa. Trong lòng đột nhiên cảm thấy chua xót.

Cô mím môi, không kéo tay anh ra ngồi dậy, mà nhắm mắt lại tham lam nằm trong vòng tay anh.

Lần này….

Cô hoàn toàn tỉnh táo để có thể hưởng thụ trọn vẹn thời khắc tuyệt vời này. Khẽ áp mặt sát lại lồng ngực anh một chút, say mê lắng nghe tiếng nhịp tim trầm ổn của anh.

Như cảm nhận được người trong lòng hơi động đậy, tuy không tỉnh lại nhưng cánh tay ôm cô càng siết chặt hơn, cuộn cả chăn và cô vào trong ngực.

Chương 124: Giỏi Nhất Về Sở Trường Quyến Rũ Đàn Ông

Ngày thường Thi Nam Sênh ngủ đến đúng giờ mới thức giấc.

Trong cơn mơ màng cảm thấy trong ngực có cảm giác rất mềm mại. Tuy chưa tỉnh hẳn, ý thức còn chút mơ hồ nhưng chỉ một giây sau, khóe môi lại nhếch lên cười.

Cô vẫn còn đang ngủ, áp sát vào lồng ngực anh, hơi thở nhẹ nhàng khe khẽ. Rất ngoan ngoãn, như một đứa trẻ say ngủ. Thi Nam Sênh hít một hơi thật sâu, quanh mũi đều là mùi hương thơm ngát của cô. Chỉ bấy nhiêu thôi mà anh đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn rồi. Cảm giác này thật sự anh chưa bao giờ nghĩ tới.

Không nghĩ gì nhiều, mà không muốn suy nghĩ thêm nữa, Thi Nam Sênh đưa tay sờ lên trán cô. Cũng may, nhiệt độ đã bình thường lại rồi.

Anh thở nhẹ ra một hơi, cẩn thận nghiêng người, cầm lấy đồng hồ của mình xem giờ.

Sắp muộn giờ làm rồi. Dạo này công ty đang có mấy dự án lớn cần xử lý, anh không thể không tự mình đến để sắp xếp. Để đồng hồ xuống, anh khẽ khàng nhổm người dậy, chuyển đầu cô sang gối.

Bị di chuyển, cô có vẻ không vui nhíu nhíu mày, sau đó cuộn người lại, nghiêng mặt cọ cọ rồi ngủ tiếp.

Thi Nam Sênh bật cười, lúc này mới đứng dậy. Anh cởi áo ngủ ra, mặc áo sơ mi, quần dài vào.

Cũng may, bộ quần áo này tối hôm qua mặc không lâu, cho nên hôm nay mặc đi làm cũng không có vấn đề gì cả.

Anh thay quần áo xong, quay đầu lại nh