Tổng giám đốc tha tôi đi
Tác giả: Đoan Mộc Ngâm Ngâm
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3216273
Bình chọn: 10.00/10/1627 lượt.
rồi! Đừng gọi nữa, thế nào lát nữa anh ta cũng sẽ gọi lại cho em thôi.”
“Chị nói cũng đúng.” Cô chỉ thấy lo lắng anh thôi.
…. …. ….
Taxi một đường lái thẳng tới câu lạc bộ Anse ngay trung tâm thành phố.
“Được rồi, Thiên Tình, mau xuống ở đây thôi.” Vãn Tình tính tiền xong rồi bảo Thiên Tình xuống xe.
Thiên Tình hoài nghi ngước mắt nhìn quảng trường trước mắt. Quảng trường lúc này yên tĩnh đến lạ thường. Chỉ có ánh đèn đường mờ nhạt như sao sáng tô điểm cho không gian rộng lớn này.
“Chị, chị gấp rút chạy tới đây để làm gì vậy?” Thiên Tình nghi ngờ hỏi. Nhưng không có ai đáp lại lời cô cả. Cô quay người sang tìm chị thì thấy Vãn Tình đã biến đi đâu mất rồi?
“Chị ơi?” Cô kinh ngạc nhìn chung quanh.
Đột nhiên….Nghe một âm thanh ‘Phụt’ vang lên, ánh đèn sáng choang từ đâu phóng thẳng lên người cô. Phút chốc cô bị bao vây giữa đêm tối, cô lúc này như đang đứng giữa vùng mây trắng, tinh khiết trong suốt.
Thiên Tình trố mắt. Chuyện gì thế này?
Đang khó hiểu thì trên mặt đất ở phía trước đột nhiên loé lên hai hàng đèn sáng trưng rực rỡ. Vầng sáng ấy như làm nền cho người con gái đang đứng giữa chúng. Giữa hai dãy đèn được trải đầy hoa hồng đủ màu sắc. Mà ở cuối dãy đèn đầu bên kia đươc trang trí thành một trái tim thật lớn bởi những cánh hoa hồng.
Thiên Tình bây giờ mới hiểu ra đang xảy ra chuyện gì….Trong cơn ngỡ ngàng, viền mắt không kiềm được ầng ậc nước, rồi dần trở biến thành màn sương mỏng.
Bóng dáng quen thuộc kia rốt cuộc đã xuất hiện ngay trong tầm mắt cô. Anh ôm bó hoa đứng ngay chính giữa trái tim được xếp thành từ cánh hoa hồng. Xa xa nhìn tới cô nở nụ cười yêu thương hạnh phúc. Sau đó….Quỳ một chân trên đất.
Trong cuộc đời của Thiên Tình chưa bao giờ cảm thấy xúc động như lúc này, sự kinh ngạc lẫn niềm vui sướng trong cô thật không thể dùng từ ngữ nào để hình dung cho được.
Lần theo tia sáng, bước lên những cánh hoa hồng mềm mại đi thẳng về phía trước, cô vừa cười vừa khóc.
Đi đến trước mặt cúi đầu nhìn người đàn ông mà cô yêu thương nhất như chàng hoàng tử đang quỳ gối trước mặt cô….
“Thiên Tình, lấy anh nhé, được không?” Anh trịnh trọng nghiêm túc ngỏ lời cầu hôn.
Nước mắt Thiên Tình không kiềm đươc nữa, từng giọt tíc tách rơi xuống. Cô nhận lấy bó hoa, xúc động đến không thể thốt ra lời, chỉ có thể liên tục gật đầu.
Thi Nam Sênh vui sướng đứng bật dậy, kéo cô ôm chằm vào lòng, “Bà xã, anh sẽ để em được hạnh phúc hết cuộc đời này!”
“Em biết!”
Tiếng ‘Ầm’ chấn động vang lên, tia sáng pháo hoa nở rộ giữa bầu trời đêm, phút chốc thắp sáng cả không gian, chiếu rọi xuống muôn vàn tia sán rực rỡ.
Đài phun nước phía sau cũng bỗng chốc bắn phụt lên, bọt nước trong suốt trắng xóa xông thẳng lên không trung.
Tất cả những gì đang diễn ra trước mắt thật sự đẹp không sao tả xiết….Tuyệt vời đến mức cứ ngỡ như chỉ trong mơ mới có….
Thi Nam Sênh cúi đầu đặt lên môi Thiên Tình nụ hôn, cầm chiếc nhẫn trong tay từ dịu dàng lồng vào ngón áp út của cô, “Thiên Tình, kể từ giây phút này, em chính là của riêng anh!” Anh bá đạo tuyên bố.
Cô cười, “Thật ra thì, ngay từ buổi đầu em đã là của anh rồi. Chỉ là, anh phát hiện ra quá muộn thôi.”
“Từ nay về sau, anh sẽ nhốt kỹ em lại!”
…. …. ….
Vãn Tình cười hạnh phúc nhìn cảnh tượng trước mắt, cảm động đến rơi nước mắt. Em gái của cô, đã tìm được bến đỗ hạnh phúc cho riêng mình rồi.
Có lẽ, sớm muộn cũng có một ngày, cô sẽ tìm được bến đỗ của mình!
Chỉ là….Bạch mã hoàng tử thuộc về cô, giờ phút này đang ở đâu?
Vãn Tình nghĩ một hồi, trong đầu cô bỗng hiện lên bóng dáng của một người, chỉ là cô không sao nắm bắt được người đó…
Lục Yến Tùng….Lẽ nào chính là anh?
Chương 176: Suýt Bị Cưỡng Bức
Lúc pháo hoa chiếu sáng cả bầu trời đêm, cô gái ngồi trong xe giương mắt nhìn bầu trời sáng rực. Sau đó, lại nhìn tới giữa quảng trường rộng lớn, dưới ánh đèn duy nhất soi rọi hai bóng người.
Vừa liếc mắt nhìn sang cô ta sửng sốt trợn mắt, tay đặt trên đùi cuộn chặt, móng tay sắc bén vùi sâu vào trong da thịt, đau đớn khiến cô ta không thể thở nổi…
Đôi tình nhân đang ôm nhau hạnh phúc kia không phải là Thi Nam Sênh và Cảnh Thiên Tình thì còn có thể là ai đây?
Anh ấy, đang cầu hôn cô ta sao?
Pháo hoa lãng mạn, hoa hồng rực rỡ, tất cả những thứ này đều chứng minh cho tình yêu hạnh phúc lúc này của hai người họ. Còn bản thân lại đơn độc ngồi đây chứng kiến hạnh phúc đó với tâm trạng khổ sở không thể chịu nổi.
“Cô Bạch, cô xem đi, người đàn ông cô yêu giờ đã thành nửa kia của người khác rồi. Cô vì anh ta mà ra nông nổi này, liệu có đáng giá không?” Đạo diễn Trương ngồi ở ghế lái bên cạnh mở miệng nói. Hơi thở phả ra nồng nặc mùi rượu khiến Bạch Thiên Thiên cảm thấy ghê tởm không thôi. Còn chưa kịp nói gì, tay của đối phương đã tiến tới mò mẫm trên đôi chân thon thả của cô ta. Nhiệt độ xa lạ bỗng bao phủ lên làm Bạch Thiên Thiêiật mình run sợ.
“Đạo diễn Trương, ông làm gì vậy?” Bạch Thiên Thiên biến sắc, lạnh giọng hỏi.
“Cô Bạch, cô cũng đừng giả bộ thanh cao nữa, cô lăn lộn ở trong giới này bao nhiêu lâu rồi chứ. Hôm nay ăn mặc thế này không phải âm thầm mờ