Duck hunt
Trái tim máu

Trái tim máu

Tác giả: Thiên Thiên

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326852

Bình chọn: 8.00/10/685 lượt.

***

Cả người Chiro chìm trong làn nước biển, cô muốn vùng vẫy nhưng không thể cánh tay của cô lúc này đau nhức máu vẫn chưa chịu ngừng. Đau quá! Cô cảm thấy rất đau giống như ai đó đang đâm liên tục từng nhát dao vào trái tim cô vậy! Vì sao? Vì sao mọi thứ lại trở nên như vậy? Nước bắt đầu tràn vào phổi Chiro không hề có ý định phản kháng, cô mệt mỏi rồi! Cô muốn buông tay cô không muốn phải suy nghĩ gì nữa. Tất cả nỗi đau này sẽ chấm dứt!

Khi cả người Chiro đã dần chìm sâu xuống đáy biển thì một bàn tay liền nắm lấy cô. Sau đó một bờ môi dán lên môi Chiro không khí bắt đầu tràn vào phổi rồi cả người cô được kéo lên bờ. Cô mơ màng được người đó bế lên sau đó ngất đi lúc nào cũng không hay.

*****

Leng… keng.

Tiếng chuông gió vang lên khiến Chiro thức giấc. Cô từ từ mở mắt đập vào mắt cô là trần nhà bằng gỗ màu nâu sồi.

“Công nương cô tỉnh rồi làm tôi lo quá!”

Mika hét lên suýt nữa kích động nhào vào ôm cô.

“Tôi đang ở đâu đây?”

Cô nói bằng giọng khô khốc.

“Đây là nhà mới của Jendy. Cô an tâm nơi này rất ít người chúng ta có thể ở tạm đây mà không bị ai phát hiện.”

Miki đưa cho Chiro một cốc nước. Chiro định ngồi dậy thì cánh tay truyền đến trận đau nhức.

“Đừng cử động, cô đang bị thương!”

Chiro cúi đầu tay nắm chặt cốc. Vậy không phải mơ rồi, cô thực sự suýt chết dưới tay Sky sao?

“Chiro, chị có sao không vậy? Tên đáng chết đó, đáng lẽ em phải đánh cho hắn một trận cho hắn sống không bằng chết mới được! Loại người như hắn chị không cần phải đau khổ làm gì cầu cho hắn chết đi!”

Jendy khích động lao vào nhưng ngay lập tức bị Miki kéo ra ngoài.

“Chiro cần nghỉ ngơi cậu đừng làm ồn!”

“Ơ, nhưng mà em cũng muốn thăm chị ấy!”

“Mau biến ra ngoài cho tôi!”

Mika quay sang Chiro mỉm cười.

“Vậy tôi cũng ra ngoài nhé!”

“Ai đã cứu tôi?”

“À, là cái cậu mắt bạc tên Kin ý. Cậu ta liều thật dám lao xuống biển cứu cô. Hình như vết thương của cậu ta chưa lành nên vừa mang cô về đây máu đã thấm ra áo lại còn không chịu chữa bệnh nhất quyết đòi chữa cho cô trước nữa. Haizz, đúng là cố chấp mà!”

Mika nói xong liền bước ra ngoài để lại một mình Chiro. Anh cho cô niềm tin rồi lại nhẹ nhàng cướp nó đi. Có lẽ anh và cô là hai người của hai thế giới khác nhau. Anh và cô là kẻ thù, cô biết. Cô không nên tin tưởng anh, cô cũng biết. Nhưng tất cả đã quá muộn!

Rào… rào…

Từng giọt mưa rơi xuống kí ức của cô và anh lại ùa về. Cô lại khóc, cô cố gắng cắn chặt môi để không bật ra tiếng khóc nhưng cô không thể làm được. Cô cảm thấy mình thật vô dụng biết bao vì không thể ngăn cản được chính những giọt nước mắt của mình. Cô tự hỏi tại sao mình lại khác đến thế? Bao nhiêu sự cứng cỏi bản lĩnh của bạn thân đâu hết rồi? Cô đã quá ngu ngốc khi vứt bỏ hận thù của bản thân mình vì anh! Cô đúng là kẻ ngốc, Chiro Sakura!

*****

“Sao? Cô ấy không ăn à?”

Miki lo lắng nhìn bát cháo còn nguyên trên tay Mika.

“Ừ, cô ấy chỉ ngồi trên giường cứ như người mất hồn vậy!”

“Nếu cô ấy không ăn sẽ nguy mất!”

Cherry đi ngang qua nhìn thấy bát cháo trên tay Mika lòng lại không khỏi tức giận. Cô tiến về phía cửa phòng đập cửa rầm rầm.

“Chiro – sakura, chị ra đây cho tôi! Tôi không ngờ chị lại yếu đuối như vậy! Bản thân chị chỉ biết nhịn ăn thôi sao? Có giỏi chị đi mà giết cái kẻ làm cho chị đau khổ ý! Đừng có chui trong này như một kẻ hèn nhát nữa!”

Cạch.

Cánh cửa liền mở ra khiến Cherry suýt đứng tim. Chiro bước lại gần chỗ Mika cầm lấy bát cháo đưa lên miệng. Thấy vậy Mika và Miki cũng thở phào nhẹ nhõm.

Chiro hồi phục rất nhanh chỉ sau năm này có thể đi lại được. Khuôn mặt cô cũng không còn vẻ đau khổ nữa nên mọi người không ai nhắc đến chuyện này.

“Chiro chiếc vòng của cô đâu rồi?”

Mika chỉ vào cổ tay Chiro. Cô nhớ lúc trước có một chiếc vòng xanh lamở đây mà. Ngay sau đó Miki liền vào vào hông Mika khiến cô đau chảy cả nước mắt.

“Em bị bệnh à? Chiếc vòng đó là đồ của hắn tặng cho công nương đó!”

Miki trừng mắt đe dọa khiến Mika giật mình định giải thích thì Chiro lên tiếng.

“Không sao, mất rồi thì thôi!”

Rồi cô liền bỏ đi. Nhìn theo bóng Chiro Kin khẽ nhíu mày.

“Cậu chủ à, cậu định ở đây thật sao?”

Hongo đứng bên cạnh vỗ vai cậu. Tuyệt thật, đường đường là nhị hoàng tử cao quý giờ lại phải ở một nơi hoang sơ như vậy. Hongo liếc nhìn Kin, dường như cậu không thèm chú ý đến lời nói đó một chút nào tay nắm chặt chiếc vòng xanh lam định chạy theo Chiro.

“Rõ ràng cô ấy nói mất thì thôi rồi mà. Cậu đưa cho cô ấy cũng bằng thừa.”

Hongo thở dài rồi bỏ đi. Mặc dù tỏ vẻ không quan tâm nhưng tối hôm ấy Chiro liền ra biển tìm chiếc vòng. Cô biết rằng biển bao la nhưng vẫn ôm hi vọng nhỏ nhoi tìm được chiếc vòng đó nhưng tìm mãi cũng không thấy. Đên khi cảm thấy cơ thể mình sắp đông cứng Chiro mới ngoi lên bờ.

“Xem ra chúng ta có duyên nhưng không có phận.”

Chiro khẽ lẩm bẩm rồi bỏ đi. Lúc cô về mọi người vẫn đang ngủ say, Cô ngồi xuống bậc thềm đôi mắt u buồn.

“Đang tìm cái này?”

Một chiếc vòng xanh lam chìa ra trước mắt cô. Chiro ngạc nhiên nhìn Kin, cô định mở miệng trả lời thì Kin đã ném nhanh chiếc khăn vào mặt rồi bước qua c