Old school Swatch Watches
Trọng sinh đích nữ cuồng hậu

Trọng sinh đích nữ cuồng hậu

Tác giả: Thủy Thanh Thiển

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212442

Bình chọn: 9.00/10/1244 lượt.

cảm thán, “Hoa còn như thế huống chi con người? Mệnh của ta là do ta không phải do trời!”

Lưu Cảnh công tử nghe được ý kiến Lạc Khuynh Hoàng, đôi mắt hiện lên một tia sáng, khóe môi ý cười càng đậm, giọng điệu cũng mang theo vài phần nghiền ngẫm, nói, “Hoàng nhi thật sự là hiểu được tâm tư của ta.”

“Trong viện tập võ chỉ sợ không yên được. Sau này tại Hoa Đào Sơn tập võ như thế nào?” Lưu Cảnh công tử nhíu mày, nhìn mênh mang về phía chân trời, như đang cùng Lac Khuynh Hoàng nói chuyện, lại như đang cùng chính mình lầm bầm lầu bầu.

“Tất cả tùy ý kiến của Lưu Cảnh công tử.” Lạc Khuynh Hoàng thản nhiên đáp, hiện tại là nàng cầu hắn, tự nhiên không thể yêu cầu quá nhiều, huống chi Hoa Đào Sơn xác thực so với trong viện thích hợp hơn, hơn nữa không biết vì sao mọi người đều nói trên núi rét lạnh, nhưng Hoa Đào Sơn với bên ngoài càng ấm áp. Đây có lẽ cũng là nguyên do hoa đào ở đây nở sớm hơn.

Lưu Cảnh công tử mang nàng tới nơi này tập võ, chỉ sợ cũng không chỉ vì thuận tiện?! lẽ là hắn lo lắng đến nàng thân thể yếu đuối, dễ nhiễm lạnh?!

Lưu Cảnh công tử nghe xong Lạc Khuynh Hoàng nói, cố ý mặt chau mày ủ, nói, “Hoàng nhi đã quên phải gọi ta thế nào sao.”

“Canh giờ không còn sớm , trở về thôi. Vũ.” Lạc Khuynh Hoàng nghe được tính khí trẻ con oán than của Lưu Cảnh công tử không khỏi cười nói, tên này tựa hồ cũng không phải khó có thể mở miệng như vậy, gọi một hồi, giống như cũng dễ kêu đi.

Lưu Cảnh công tử ôm thắt lưng Lạc Khuynh Hoàng, mang theo nàng và hoa đào trên núi đạp gió đi xuống, Hoa Đào Sơn cũng không cao, cho nên võ công cao hơn người thường một chút muốn xuống không phải là đều gì khó khăn. Như võ công xuất thần nhập hóa của Lưu Cảnh công tử, đạp gió mà đi, tự nhiên là dễ như trở bàn tay.

Lạc Khuynh Hoàng bị Lưu Cảnh mang theo từ trên núi bay xuống, chỉ cảm thấy cảnh sắc chung quanh bay lướt qua rất nhanh, cảm giác này thật . Ngày sau nàng học võ công, có phải hay không cũng có thể như vậy đi?

Nhìn đến Lạc Khuynh Hoàng khóe môi không tự chủ được đang cười tinh thuần (tinh khiết + đơn thuần), trong mắt Lưu Cảnh công tử hiện lên một tia sủng nịch, cho dù có kiên cường lại hờ hững, nàng rốt cuộc vẫn là tiểu cô nương a. Tiểu cô nương như vậy, mạnh mẽ làm hắn đau lòng.

Hắn đột nhiên rất muốn nói cho nàng, nàng không tập võ cũng không sao, có ta ở đây, ta sẽ không để người nhà tổn thương nàng. Nhưng mà lời nói đến miệng lại nuốt xuống hắn có tư cách gì mà nói như vậy? Mà nàng, chỉ sợ cũng sẽ không chịu nhận bảo hộ của hắn.

Nàng và hắn, nhìn thấu thế sự, cho nên lạnh bạc.

Chương 24: Thất Vương Khuynh Vũ

Sau hai ngày liên tục rốt cục tuyết cũng ngừng rơi. Sáng sớm, Lạc KhuynhHoàng lên kiệu tiến cung bái kiến Quân Vũ Thần.

Đêm qua do tuyết rơi dày đặc. Bốn phía tràn ngập màu trắng mênh mang , giống như đem vạn vật câu đều nhét vào bên trong màu trắng mênh mông bát ngát này.

Lạc Khuynh Hoàng vươn ngón tay tinh tế trắng nõn , đem mành xốc lên một chút, lập tức cảm giác được hơi lạnh thấu xương. Ánh mắt nàng không chút thay đổi, hờ hững từ sau tấm màn của cỗ kiệu nhìn ra bên ngoài, chỉ cảm thấy hết thảy đều tràn ngập vẻ mờ ảo, ngay cả mấy cây tùng bách bên đường cũng có vẻ phá lệ ảm đạm.

Cỗ kiệu vững vàng hạ xuống ở ngoài cung . Lạc Khuynh Hoàng khoác áo lông cừu tuyết trắng, từ trong kiệu bước xuống . Nàng đi cực kì thong thả, ở bên trên mặt tuyết lưu lại từng dấu vết bước chân nàng đi.

Thần sắc của nàng đạm mạc yên tĩnh, con ngươi đen như mực giống như đầm nước sâu, nhìn không ra cảm xúc dao động. Nàng một đường đi tới, một đường nhìn, chỉ cảm thấy thâm cung đại viện này cũng không khác mấy so với phủ đại tướng quân phủ .

Đều giống nhau chỉ có hoa không quả. Đều giống nhau ở tình đời lạnh bạc.

Đột nhiên, một bóng dáng lửa đỏ lọt vào mi mắt của nàng. Chói mắt giống như một ngọn hỏa diễm giữa mùa đông , chói mắt như vậy, yêu dị như vậy.

Tay áo lửa đỏ ở trong gió có chút giơ lên, đem bóng dáng cao lớn của nam tử phác họa ra nhìn có vẻ tiêm gầy. Nam tử kia chỉ tùy ý dựa vào thân cây thượng, hoàn toàn không để ý tuyết đọng rơi xuống trên người hắn. Chỉ tà tà dựa vào như vậy, sợi tóc màu đen giống như thác nước rơi xuống trên xiêm y màu lửa đỏ ,tà mị nói không nên lời, phong lưu vô cùng.

Từ góc độ của Lạc Khuynh Hoàng vừa vặn có thể thấy rõ sườn mặt của nam tử, đôi mắt đào hoa hẹp dài mà tràn ngập mị hoặc , chóp mũi cao ngất mượt mà , đôi môi giống như bông hoa mạn châu sa hoa yêu dị. Chỉ nhìn hình dáng một bên sườn mặt, nhưng lại xinh đẹp tuyệt luân, hơi thở tràn ngập vẻ tà mị không thể kiềm chế .

Ngay cả Lạc Khuynh Hoàng cũng không thể không ở trong lòng âm thầm tán thưởng một câu. Chỉ có vẻ tà mị không thể kiềm chế kia, nam tử phong hoa tuyệt đại như vậy mới có thể đem màu đỏ mặc đẹp mặt như vậy.

Chỉ là bên trong vẻ tà mị không thể kiềm chế kia lại giống như mang theo vài phần cô tuyệt cùng xa cách. Đem màu đỏ tươi loá mắt cũng phụ trợ thành vài phần cô đơn cùng tĩnh mịch.

Tựa hồ nam tử cũng cảm giác được cái nhìn chăm chú của Lạc Khuynh Hoàng , đem ánh mắt hờ hững đang nhìn phía trước t