Trọng sinh đích nữ cuồng hậu
Tác giả: Thủy Thanh Thiển
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3213042
Bình chọn: 9.5.00/10/1304 lượt.
nhìn thấy bổn quận chúa, cũng không biết hành lễ?”
Nàng đã sớm biết Lạc Khuynh Quốc đối với mình bất mãn, nhưng do sự tình bận rộn nên cũng không muốn cùng Lạc Khuynh Quốc so đo, thật không ngờ Lạc Khuynh Quốc cư nhiên lại ra mặt khiêu khích. Nếu nàng còn không cho Lạc Khuynh Quốc một chút giáo huấn, chỉ sợ Lạc Khuynh Quốc ngày càng vô pháp vô thiên.
“Ngươi” Lạc Khuynh Quốc thật không ngờ người đối diện muốn nàng hướng mình hành lễ nên không khỏi lắp bắp chỉ vào Lạc Khuynh Hoàng, vừa tức giận vừa kinh ngạc.
Khuynh Hoàng vẫn như trước, trên mặt lộ ý cười thanh nhã ôn hòa, đôi mắt đen sâu thẳm ngay cả liếc mắt cũng không thèm nhìn tới người trước mặt, thanh âm có chút trầm xuống, “Thế nào ? Ngươi không nghe thấy lời ta vừa nói?”
Lạc Khuynh Quốc kinh ngạc nhìn về phía Lạc Khuynh Hoàng.Con người này từ khi tỉnh lại sau cơn sốt dường như trở thành một người hoàn toàn khác. Khí độ tao nhã hơn xưa. Hiện tại nói chuyện lại có uy thế như vậy, thế nhưng khiến cho Lạc Khuynh Quốc không khỏi cảm thấy sợ hãi.
Nhưng do từ nhỏ vốn đã khi dễ Lạc Khuynh Hoàng nên nàng thật không tin chỉ với mấy tháng ngắn ngủi Lạc Khuynh Hoàng đã có thể to gan như vậy, nhất định là do nàng đã lâu không cho Lạc Khuynh Hoàng một bài học nên Lạc Khuynh Hoàng càng lúc càng lớn mật, ở bách hoa thịnh yến đoạt hết mọi nổi bật nàng còn chưa nói, nay lại còn cư nhiên dám kêu nàng hành lễ?
“Lạc Khuynh Hoàng. Ta xem ngươi không biết sửa đổi. Bây giờ lại còn dám bảo ta hướng người hành lễ? Đừng quên ta là tỷ tỷ ngươi” Lạc Khuynh Quốc ngẩng đầu đầy cao ngạo, hung hãn nhìn Lạc Khuynh Hoàng.
Nàng mang ánh mắt xa xa của mình dời tới trên mặt Lạc Khuynh Quốc, mâu quang đột nhiên trở nên sắc bén, khóe môi cong lên mang ý châm chọc
“Tỷ tỷ? Ngươi xứng sao?”
Lạc Khuynh Quốc nghe xong càng thêm tức giận, liền bước đến túm chặt lấy tóc Lạc Khuynh Hoàng làm cho cây trâm trên tóc nàng rơi xuống, vẻ mặt kiêu ngạo nói
“Ngươi đây là có ý tứ gì? Khinh thường ta là thứ xuất sao?”
Lạc Khuynh Hoàng tùy ý để Lạc Khuynh Quốc đánh rớt cây trâm trên đầu, mâu quang chỉ càng thêm âm trầm, khóe môi thoáng chốc hiện lên một tia cười lạnh. Với thân thủ của nàng hiện giờ, muốn né tránh Lạc Khuynh Quốc là một chuyện hết sức dễ dàng nhưng nàng không làm thế bởi nàng muốn người này phải trả giá cho chính hành vi của mình.
“Ngươi mau buông tay. Ngươi đang làm cái gì vậy?” Hương Lăng vội chạy đến đẩy Lạc Khuynh Quốc ra, đứng chắn trước mặt Lạc Khuynh Hoàng, bộ dáng nhất mực bảo vệ nàng.
Lạc Khuynh Hoàng chỉ nhẹ nhàng cười, hướng Hương Lăng nói
“Hương Lăng, đi thỉnh phụ thân lại đây.”
“Tiểu thư. Ta….” Hương Lăng không ngừng nhìn về phía Lạc Khuynh Hoàng, vẻ mặt lộ ý lo lắng.
Lạc Khuynh Hoàng ôn nhu nở nụ cười, tay sờ nhẹ đầu Hương Lăng
“Hương Lăng ngốc. Ta không sao mà”
Hương Lăng nghe xong lời tiểu thư liền hướng phía chủ viện ra sức chạy đi, cứ như lo sợ nếu chạy chậm một chút thì Lạc Khuynh Hoàng sẽ lại xảy ra chuyện giống lần trước.
Lạc Khuynh Quốc nghe xong lời Lạc Khuynh Hoàng vừa nói, mâu quang liền hiện lên chút hoảng hốt, hỏi
“Ngươi kêu phụ thân đến làm gì?”
“Ngươi hoảng cái gì. Chẳng phải phụ thân luôn hết mực thương yêu ngươi sao?”
Lạc Khuynh Hoàng thản nhiên lộ chút ý cười, đôi con ngươi đen như mực tựa tiếu phi tiếu nhìn Lạc Khuynh quốc.
Nghe xong, Lạc Khuynh Quốc lại càng thêm lo lắng. Nàng nghĩ phụ thân Lạc Nguyên luôn sủng ái mình từ nhỏ, chưa từng nỡ trách phạt nàng dù có chuyện gì. Mẫu thân từng nói, ngoài mặt phụ thân yêu thương Lạc Khuynh Hoàng và Lạc Vân Chỉ, chỉ do ngoài làm vậy phụ thân quả thực không thể làm gì khác, kỳ thật người phụ thân yêu thương nhất chính là nàng.
Nghĩ đến đây Lạc Khuynh Quốc không khỏi giương cao cằm, cười đắc ý nhìn Lạc Khuynh Hoàng
“Biết vậy thì tốt. Vậy ngươi còn dám thỉnh phụ thân đến?”
Chương 44: Tính Kế Đại Tỷ 2
Lạc Khuynh Hoàng hơi nghiêng hai má, mâu quang nhìn về phía xa xa, một chút cũng không muốn quan tâm đến Lạc Khuynh Quốc. Gió phiêu khởi vào trong tay áo nàng, tựa như cửu thiên tiên tử thanh nhã vô trần, cao quý nói không nên lời.
Lạc Khuynh Quốc đứng bên cạnh nàng, nhưng tuyệt nhiên không có chút cảm giác tự biết xấu hổ. Nhìn khuôn mặt tuyệt mĩ thanh cao của Lạc Khuynh Hoàng, tâm Lạc Khuynh Quốc lại càng sinh thêm tức giận, đưa tay bắt lấy tóc Lạc Khuynh Hoàng, liều mạng lôi kéo.
Một bên rít gào nói, “Lạc Khuynh Hoàng, ngươi rốt cục là đang tính toán gì? Đừng tưởng rằng ngươi là con vợ cả thì ngươi có thể bày ra bộ dáng thanh cao, mẫu thân ngươi đoản mệnh đã thành quỷ nhiều năm mà vẫn chiếm vị trí chính thê, bằng không ta đã sớm trở thành trưởng nữ phủ đại tướng quân này”.
Lạc Khuynh Hoàng bị Lạc Khuynh Quốc nắm lấy tóc có chút sinh đau, tóc cũng bị Lạc Khuynh Quốc xả rơi xuống mấy phần. Nàng nghe thấy từ trên cây bên cạnh truyền đến một hồi khí tức không ổn định , khóe môi hiện lên chút tươi cười.
“Khuynh Quốc. Ngươi đang làm gì vậy? Dừng tay cho ta.” Thanh âm Lạc Nguyên thay đổi từ kinh ngạc, phẫn nộ và cuối cùng là sốt ruột vang lên. Lạc Khuynh Quốc nghe vậy mới giật mình buông lỏng tay.