vừa mắt, càng châm chọc, chế giễu, động chân động tay với hắn.
Cũng như có một lần, ta đang thay quần áo, hắn đột nhiên đẩy cửa vào, ta sợ tới mức vội vàng che ngực thét chói tai. Hắn lập tức lùi về sau, nhưng đã không kịp, ta chụp lấy tất cả những gì có thể với tới, toàn bộ ném về phía hắn, mắng: “Đi ra ngoài! Đi ra ngoài, ai kêu ngươi vào! Tên dê xồm này!”
Sau đó chạy tới khóc thê thảm với bà vú: “Ma ma, ma ma, Tiểu Bạch nhìn trộm con thay quần áo!”
Bà vú dở khóc dở cười: “Bình tĩnh bình tĩnh, đừng nóng giận, không sao đâu.”
“Sao lại không sao? Con bị hắn nhìn thấy hết rồi!”
“Cho nên hắn sẽ chịu trách nhiệm.” Bà vú cười tủm tỉm nói, “Hắn chính là vị hôn phu của con mà.”
Trời biết, ta vô cùng thống hận ba chữ kia!
Cũng bởi vì ba chữ kia, cha ta đối với hắn còn tốt hơn với ta!
Cũng bởi vì ba chữ kia, hạ nhân trong sơn trang đều nịnh nọt lấy lòng hắn có thừa, thậm chí quên mất chủ nhân chân chính là ta.
Cũng bởi vì ba chữ kia, rõ ràng là hắn chọc ta nổi giận, nhưng mọi người vẫn sẽ nói là ta ức hiếp hắn!
Tất cả mọi người cho rằng ta cố tình gây sự, nhưng không ai biết, kỳ thực, ngoài mặt ta vừa tức vừa giận, thực chất là che giấu những suy nghĩ rối bời cùng sự cô đơn khôn xiết.
Vô luận có làm chuyện gì quá phận đối với ta, người đó, cũng không bị trách cứ.
Cho nên hắn muốn nhìn ta thay quần áo, liền nhìn.
Hắn muốn từ hôn, liền từ hôn.
Hắn muốn lừa gạt ta, liền gạt.
Hắn muốn hôn ta, cũng không kiêng kỵ gì, liền hôn.
Ngoài mặt có vẻ như là ta trên cơ hắn, nhưng kỳ thực, người thật sự bị bắt nạt là ta, là ta mà, vậy nên ta chỉ có thể phô trương thanh thế, kiêu căng ngang ngược để che giấu con người nhát gan của mình thôi!
Ta vùi đầu vào trong chăn, mặc cho nước mắt vẫn chảy không ngừng.
Tô Tiểu Bạch… đáng ghét.
Đáng ghét đáng ghét đáng ghét!
16
Trúc mã không thanh mai
Chuyển Ngữ: Tuế Nguyệt
Link:
17
Nếu như có thể ngủ thì tốt rồi, không cần phải suy nghĩ, nên cũng không cần phải khổ sở và bi thương.
Nhưng có lẽ do ban ngày ngủ quá nhiều, bởi vậy, khi ta muốn ngủ tiếp thì phát hiện ra không tài nào ngủ được.
Nằm đếm đến con cừu thứ chín ngàn chín trăm chín mươi tám, ta dứt khoát xốc chăn ngồi dậy, quyết định không thể cứ để tinh thần tiếp tục đi xuống như vậy.
Ta là ai?
Ta chính là đại tiểu thư của Phượng Hoàng sơn trang!
Là người mà ai tới trước mặt ta đều phải khen tặng, lấy lòng, nịnh nọt, nâng niu – Hướng đại tiểu thư.
Là nữ nhi bảo bối duy nhất mà Thiên hạ đệ nhất quỷ keo kiệt – Hướng Tiền cũng nguyện ý dùng hai vạn lượng hoàng kim mua vui cho ta khỏi đau lòng.
Thế thì sao ta lại có thể giống như tiểu oán phụ trốn ở trong chăn lấy nước mắt rửa mặt như vậy?
Được rồi, Tiểu Bạch có chuyện gạt ta, không chịu nói, cũng không sao, tự ta sẽ tìm hiểu! Cho dù ta không đủ sức, thì cũng còn mạng lưới người trên giang hồ của cha ta, cùng với các nhánh dưới rải rác khắp nước, lực lượng lớn như vậy, ta không tin tra không được rốt cuộc là xảy ra chuyện gì.
Ngay sau đó ta đến trước gương, chải tóc cẩn thận, vẽ lại lông mày, lau bỏ son phấn, vuốt y phục lại cho thẳng thớm, đi đến trước cửa, thở sâu, sau đó mở cửa phòng ra.
Bên ngoài là hàng lang uốn khúc thật dài. Không ngoài dự đoán, Tiểu Bạch đang ngồi tựa trên lan can, yên lặng ngắm nhìn bầu trời đêm, nghe thấy tiếng mở cửa, ánh mắt hắn tự nhiên hướng lại đây.
Ta hừ một tiếng, cao ngạo ngẩng đầu lên đi ngang qua hắn mà không dừng lại một chút.
Hắn không nhúc nhích, cũng không nói gì.
Ta nghiến răng tức tối, ngươi giỏi lắm Tiểu Bạch thối, rốt cuộc không đi theo ta có phải không? Đến lúc này vẫn không chịu nói cho ta biết sự thật. Được, ngươi đừng có hối hận, đợi ta tự mình tra ra cho ngươi xem!
Ta cố tình bước nhanh hơn, trên mặt đất vẫn còn lưu lại hoa tươi mà hôm đó hai tiểu nha hoàn của Phượng Nghi công chúa tung xuống, hoa rời cành đã lâu, sao lại có thể vẫn còn tươi đẹp như vậy, nửa điểm cũng không héo tàn, cũng không biết là hái ở đâu tới.
Phòng của Liễu Họa Niên ngay sát vách phòng ta, ta đi thẳng đến trước phòng, đẩy cửa vào – trong phòng im ắng không có người.
Liếc mắt nhìn bài trí trong phòng, chăn màn vẫn xếp gọn gàng, nước trong ấm trà cũng đã nguội, xem ra ngay cả ở, nàng cũng chưa từng ở qua nơi này.
Hừ, sự việc bại lộ nên bỏ đi trước rồi sao? Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy, chờ ta phát động cả nước đào xuống ba tấc đất lôi ngươi ra.
Ta thề với lòng, nhíu mày, bĩu môi, đang muốn xoay người rời đi, khóe mắt lại lướt qua một vật gì đó, nhất thời kinh ngạc…
Bên cạnh giường có một bàn để gương trang điểm, trên bàn đặt một tấm gương đồng, cũng giống như tất cả các căn phòng khác, đều là để khách nhân sử dụng khi rửa mặt chải đầu.
Giờ phút này, nhìn từ góc độ ta đang đứng, tấm gương phản chiếu hành lang dài bên ngoài.
Một hành lang dài trống trải.
Ánh trăng đêm lạnh lẽo chiếu vào một chỗ tróc sơn trên thành lan can, lộ ra nguyên bản là màu gỗ, phía dưới, sàn nhà được quét tước sạch sẽ, đằng sau là mảng sân khuất trong bóng tối.
… cảnh tượng như vậy thật ra vô cùng bình thường, cũng không có gì đặc biệt, thế