XtGem Forum catalog
Trường học phù thủy

Trường học phù thủy

Tác giả: Angella

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327864

Bình chọn: 8.5.00/10/786 lượt.

ật phiên bản lớn y đúc Bé Yêu kia là ai? Chưa kịp để cô định thần, con dơi khổng lồ hạ cánh, vẫn cái bản năng cũ, nó rúc đầu vào người Nami, chỉ có điều, cái đầu này to hơn “một chút” ( gấp mấy trăm này cái đầu cũ đó chị hai). Với động tác quen thuộc này, Nami nhận ra ngay thú cưng, cô mỉm cười, vuốt ve bộ lông y như chiếc nệm lớn của chú. Bé Yêu ư ử nhìn Nami, ánh mắt đỏ lòm của nó khiến cô hơi sợ hãi, bất chợt, dơi tím càm toàn bộ hành lý Nami, vứt lên thân, mặc kệ cô còn đang ú ớ, nó gặm vào áo cô thảy luôn lên trên. Nami hoảng hốt khua tay chân loạn xạ, “bịch” một cái, cô đã nằm trên thân Bé Yêu, chìm đắm trong đám lông tơ mềm mại, thoải mái. Con dơi bắt đầu cất cánh, bây giờ thì Nami đã hiểu, nó muốn làm gì. Cô túm chặt lông nó, lướt gió bay đi, ngụp lặn trong đám mây trắng, tung bay giữa bầu trời xanh. Cười nhẹ, Nami đưa tay ga8x gãi đôi má to đùng của dơi, nó ngoảnh lại híp mắt tận hưởng, cô bỗng nhiên bật cười thành tiếng, cho dù to lớn hay bé nhỏ, chú dơi vẫn là Bé Yêu thích được chiều chuộng của cô. Ngoan. Rất ngoan.

***

Giữa chiều mát mẻ, Nami đáp xuống tại sân vận động ở trường, Bé Yêu hóa nhỏ, rồi lại nhảy lên vai cô ngồi. Đang trong kì nghỉ hè, sân trường chỉ lác đác vài học viên không về nhà. Cô kéo hành lí lên kí túc xá cũ, tắm gội sạch sẽ lớp bụi đường, thay ra bộ quần áo mới, đơn giản vẫn là quần legging bó đùi thoải mái cùng áo thun cỡ rộng, cô đi dép san đan tối màu, tóc cột cao và khoác áo choàng phù thủy của trường. Người duy nhất cô quen còn ở lại trường Witchcraft là Honso, nghe Ayane nói, cậu ta ngồi thiền ở phòng kí túc xá trong vòng ba tháng hè, mỗi ngày ba bát cơm, ăn xong lại thiền tiếp, chỉ ngủ ngồi chứ không ngủ nằm. Thật bái phục sự chịu đựng của Honso, một năm học đã mệt gần chết, hè lại ngồi một chỗ khoanh chân nhắm mắt, trông cậu ta cứ như ông cụ non ý, không biết nhàm chán là gì.

Dẹp qua suy nghĩ về Honso, Nami búng tay biến ra bìa khu rừng đối diện cổng phụ hướng Tây như lời sách cấm ghi chép. Đúng thật là có khu rừng, được giăng kết giới chằng chịt, bên trong âm u lạnh lẽo, bốn bề tỏa ra tử khí, cây cối ủ tủ chẳng khác gì cây ma trong phim kinh dị. Nom cô tịch và đáng sợ muôn phần mới nhìn sơ mà đã hồn siêu phách tán, thử hỏi nếu bước vào đấy, hậu quả sẽ ra sao? Có toàn mạng trở về, hay lại chết mất xác trong đó.

Đang miên man ngẫm nghĩ, bỗng hai mảnh sứ bên túi áo choàng cô phát sáng. Nami thò tay lấy ra, đung đưa qua lại trước mặt. Bất chợt …

Xoẹt…

Một dãy dây leo đen bắn ra từ phía rừng, Nami phản xạ nhanh bật nhảy vọt lên. Kế tiếp dây leo đó, một loạt dây leo khác lao vào tấn công cô dữ dội. Nami thoáng kinh hãi, nhét hai mảnh sứ vô túi rồi tập hợp linh khí mộc – thổ, tạo màng ngăn bảo vệ quanh người. Đám dây leo ma quái thi nhau đập mạnh vào lớp màng bảo vệ mỏng manh của cô. Nhận thấy tình hình ngày càng xấu đi, Nami phẩy tay đọc thần chú.

– Land Power… Fighting!

Mặt đất rung chấn, từ lớp thịt đệm nâu sẫm trồi lên, hóa thành lưỡi cưa đất, chặt đứt vô số sợi dây, nhưng chúng không hề hấn gì mà còn phản công hung bạo hơn nữa. Và rồi…

Choang…

Tấm kính bảo vệ vỡ tan, kết giới cô tạo bị phá hủy, Nami qui tụ sức mạnh ánh sáng, đánh không ngừng nghỉ, hết chặt dây này song cắt dây khác. Đám leo ma quái tiếp tục túa ra, lao vào cô tới tấp. Sức tàn lực kiệt, Nami thở dốc, tay tận dụng tối đa sức mạnh đánh trả. Một dây leo trườn dài dưới đất, quấn lấy chân cô quật ngã, Nami choáng váng mặt mày xây xẩm, tiếp đó hàng loạt leo cuốn lại phun ra, thắt chặt tay, bụng, ngực và cổ Nami, cô bị chúng trói giữ, đầu óc mơ màng như muốn lịm đi, ý trí sinh tồn cạn kiệt, tắt dần, và mụ mị quay cuồng. Nami chính thức rơi vào thế bị động, không tấn công cũng không phản kháng, cô phì phì khó nhọc thở, những vết thương trên người từ từ chảy máu xối xả. Từ phía trên, một dây leo đen xì nhọn hoắt nhằm bụng cô đâm xuống. Nai nhắm mắt, phó mặc số phận cho ông trời định đoạt. Và…

Phừng….

Một tia sáng lóe lên giữa bầu trời. Nami cố gắng mở rộng đồng tử, người cô đau buốt, thần trí mộng mị.

“Ai đó… cứu tôi… Riuzo… cứu..u..tôi”

CHƯƠNG X: RỪNG CẤM (P.4)

Phừng…

Một tia sáng lóe lên giữa bầu trời. Nami cố gắng mở rộng đồng tử, người cô đau buốt, thần trí mộng mị.

“Ai đó… cứu tôi… Riuzo… cứu..u..tôi”

Và đó là ý nghĩ cuối cùng trước khi cô ngất lịm

***

Chính điện vương quốc pháp thuật, Suria nhàn nhã vuốt ve bộ lông bóng bẩy của con quạ đen kịt, dáng ngồi uy nghi, phệ diễm, cả người toát ra mùi tử khí chết chóc. Liếc đôi mắt sắc bén hình lưỡi dao xuống người con trai quì gối phía dưới, mụ cất giọng trầm đục.

– Nói.

Chàng trai tóc bạch kim kính cẩn lên tiếng, chiếc áo choàng đen quết dài trên đất, để lộ bộ đồ quí tộc nhạt màu.

– Thưa pháp sư, ông ta tên Otto Hagasawa, hiện là chủ tịch tập đoàn liên minh ngân hàng quốc tế, con gái là Kiyomi Hagasawa, mười chín tuổi, đang là sinh viên đại học Tokyo.

– Con gái ư? – Suria bỗng bật dậy, nhíu mày gian xảo nhìn ra khung cửa. Cuối cùng cũng tìm được cháu, “cháu gái yêu quí”. Cay độc ngẫm nghĩ, mụ cất tiếng cười tàn ác