ư Sena, chàng trai mắt tím lạnh lùng gõ cửa. Ba âm “cốc cốc cốc” nện nhẹ lên cánh cửa phòng, nó tự động mở. Cậu bước vào.
Giáo sư Sena điềm đạm húp từng ngụm trà phả khói, khuôn mặt tinh anh của bà thấp thoáng nét lo âu. Honso cúi đầu.
– Giáo sư cho gọi em.
Phụp.
Lời cậu vừa dứt, phía cửa sổ bỗng xuất hiện một người phụ nữ, mái tóc trắng xóa, áo choàng đen kịt, tuy chiếc mũ sau áo che đi cả dung mạo của bà, nhưng Honso biết, người đó là ai.
– Trưởng lão. – Cậu lại cúi đầu kính lễ.
Gorgon thong thả đi lại bàn uống trà, vẫy tay mời cậu ngồi xuống. Sena đẩy gọng kính trên sống mũi dọc dừa. Cả hai nghiêm nghị nói.
– Chủ nhân của em đã xuất hiện.
Honso thẳng lưng, hai tay đặt trên đầu gối, sắc mặt vẫn lạnh và đơ, cậu khẽ thưa.
– Vâng, em đã biết.
Đặt tách trà lên bàn đánh cạnh, Sena căng thẳng nhìn Gorgon. Honsu nhíu mi tâm quan sát thái độ kì lạ của hai vị tiền bối trước mặt. Gorgon vỗ vai Sena gật đầu, ám chỉ sự đồng ý. Sena thở phào, xoáy sâu vô đôi đồng tử tím biếc tĩnh lặng của Honso, cất giọng trầm ngâm.
– Công chúa đó… là giả.
– G…giả? – Honso sững sờ.
Sena tiếp tục vấn đề, thần thái có phần biến đổi.
– Em còn nhớ nhiệm vụ của mình chứ?
– Vâng, thưa giáo sư. – Gật đầu một cách chắc nịch, Honso cương quyết nói.
Gorgon và Sena hài lòng nhìn cậu. Chàng trai này, khí chất rất giống cha – thầy phù thủy đã tự sát cùng nữ hoàng. Cha truyền con nối, công việc của cậu là tiếp bước chân cha, dâng hiến cuộc đời bảo vệ vương quốc, tuyệt đối chỉ thờ một chủ, sống chết cùng người ấy.
Gorgon mỉm cười hiền hậu, nắm lấy tay Honso, truyền vào một nguồn năng lượng lớn. Cậu cảm thấy cơ thể nhẹ bâng, sức mạnh tăng vọt, giống vừa hấp thụ thần khí, cực kỳ khoan khoái và tỉnh táo. Honso lặng người ấp úng.
– T… trưởng lão…
– Nhiệm vụ của ngươi đã bắt đầu, hãy dùng sức mạnh của kẻ dẫn đường, bảo vệ công chúa. – Gorgon hít một hơi thật sâu, huyết sắc nhạt nhẽo dần.
Honso cúi mặt tuân lệnh. Nhưng có điều, nếu người kia là công chúa giả, vậy ai là…
– Hagasawa Nanami, học viên lớp ánh sáng quí tộc. – Như đọc được suy nghĩ của Honso, Sena thẳng nói.
Một tảng đá lớn rớt xuống đầu cậu. Honso choáng váng, cả người khẽ run bần bật. Nhoẻn miệng cười hiền, Sena nhẹ nhàng ra lệnh.
– Hãy giúp công chúa, tìm ra sức mạnh cuối cùng. Khi mùa trăng non tới, ta sẽ đưa công chúa, trở lại với vương vị.
Honso nghiêm chỉnh gập mình. Sena đập vai cậu quả quyết.
– Công chúa bây giờ, ta xin giao lại cho ngươi.
– Thần tuân mệnh. – Honso đáp trả bà, sau đó lặng lẽ rời khỏi phòng, bên mang tai vẫn lùng bùng câu nói “Hagasawa Nanami chính là công chúa”. Honso cười nhạt, xa tận chân trời mà gần ngay trước mắt. Đáng nhẽ cậu phải nhận ra điều này ngay từ khi cô đặt chân vô ngôi trường này chứ. Một con người tầm thường sao? Cô ta… là Libra Angela The Fence đấy.
***
Dưới sự trợ giúp của Ayane, vết thương Nami mau chóng được băng bó cẩn thận, bác sĩ nói cô bị gãy hai cái xương sườn, dập lá nách và rạn xương tay. Biết sao không, nghe xong cái tờ khám tổng quát của Nanami, nhỏ Ayane lăn đùng ra ngất lịm. Cô được kê vài lọ hỗn hợp tăng trưởng tế bào, giúp các vết thương liền miệng và khả năng phục hồi nhanh hơn, nó y hệt cái thuốc hôm bữa cô pha chế đấy, nhưng chỉ khác, thuốc cô dành cho đom đóm và bị cấm sử dụng vì độ an toàn đạt tới âm mấy nghìn. Đóm uống vào là chết tại chỗ, huống chi con người như cô.
Bác sĩ gửi giấy báo độ thương tật của Nami lên ban hội đồng, cô được phép nghỉ học vài ngày để dưỡng thương. Ngán ngẩm vuốt ve Bé Yêu, Nami tựa đầu vào tường, xa xăm nhìn ra cửa sổ. Mưa phùn vẫn rả rích, khiến lòng mỗi người lại thêm man mác, chìm lặng vào khoảng trống vô tận trong tim.
Cạch…
Cửa phòng chợt mở, một cô gái nhỏ nhắn, tóc xõa chéo bên vai, bận đồng phục Witchcraft nhẹ nhàng lên tiếng.
– Thầy hiệu trưởng cho gọi bạn đó Nanami.
– Ừ. Mình đi ngay. – Cô hời hợt đáp trả. Cánh cửa lại đóng, Nami thở dài, thay y phục, cô đặt Bé Yêu lên giường, khẽ cọ cọ má, song biến mất khỏi phòng. Vết thương không cho phép cô vận động nhiều, cô cần ba ngày để chúng lành hẳn, hai tên Toshi và Hotsuke ác độc, nỡ ra tay mạnh với cô, biết thế lúc kết thúc trận đấu, cô điều khiển leo bóp chết cả ba đi cho xong, bực mình à.
***
Mặc đồng phục ở lớp cho giữ chút phép tắc, Nami chỉnh chu lại đầu tóc, quần áo thật tươm tất rồi mới khẽ gõ vào cửa. Tiếng thầy Miyamoto ồm ồm vọng ra, cánh cửa bật mở.
– Vào đi.
Nami rón rén từng bước chân. Trước mặt cô bây giờ là một người đàn ông trung niên, mái tóc lấm tấm hoa râm, khuôn mặt uy nghiêm toát lên vẻ quyền quí. Ông mời cô ngồi, rót trà và lấy ra một tập hồ sơ.
– Ban thông tin liên lạc nhà trường mới báo, cha em gọi, muốn em về nhà có chuyện gấp. – Ngài hiệu trưởng nhấp một ngụm trà đắng, sau đó đẩy tập hồ sơ cho Nami. – Vì cha em là phụ huynh nên ta không thể xen vào việc này. Đây là giấy phép nghỉ học tạm thời, ta đã chuẩn bị sẵn thảm thần.
Nami ngơ ngác nghe thầy nói, não bộ liên tục phân tích dữ liệu mà thính giác thu nạp. Cha gọi cô về ư? Để làm gì chứ?
– Em có th