ng vì căm tức sự độc ác, dã man của Demonzu. Nếu hắn còn sống thì không chỉ xã hội vampire mà ngay đến cả con người cũng sẽ bị hắn thao túng. Hắn đã và đang trở thành một nỗi ám ảnh đáng sợ đối với tất cả mọi người.
– Cháu hiểu rồi, cảm ơn cụ vì đã nói cho cháu biết mọi chuyện. Bây giờ cháu muốn đi bàn với mọi người về việc lấy trộm viên ngọc thạch. Chúng ta sẽ cùng nhau tiêu diệt Demonzu._ Tôi nói rồi quay đầu định bỏ đi.
– Khoan đã Yume…
Chưa kịp ra đến cửa, cụ Natsu đã gọi tôi lại, khuôn mặt hiền từ của cụ ánh lên nỗi xót xa đau đớn.
-Có chuyện gì vậy ạ?
-Trước khi cháu quyết định có nên đi trộm viên ngọc không, ta muốn nói cho cháu biết một chuyện.
– Cụ còn điều gì muốn nói với cháu sao?_ Tôi ngạc nhiên hỏi.
– Đúng vậy, đứa trẻ đáng thương, lại đây cháu, ta sẽ nói cho cháu biết. Ôi chao ơi, ông trời thật nhẫn tâm với cháu.
Tôi ngước ánh mắt lo lắng nhìn khuôn mặt thiểu lão của cụ Natsu, chần chừ trong giây lát rồi cũng từ từ tiến đến, ghé tai vào sát miệng cụ Natsu.
-Cụ mau nói đi, có chuyện gì vậy?
-Yume à, để giết được Demonzu ngoài bản thân cháu và viên ngọc thạch ra còn cần một thứ nữa, đó là cháu phải…
…
_ CHOANG…
Như có một áp lực nào đó rất mạnh đang đè chẹt lên không gian nơi đây, chiếc đèn dầu trên bàn đột nhiên rơi xuống đất vỡ tan tành.
Những lời cụ Natsu vừa nói như tiếng sấm dội thẳng vào tai khiến tôi ngã ngửa ra đằng sau, mặt đất bỗng trở lên tối sầm.
-Hãy suy nghĩ thật kĩ Yume à, bởi vì nếu cháu giết hắn thì đồng nghĩa với việc…cháu cũng biết rồi đấy._ Cụ Nátu nắm tay tôi nói.
Nói dối, không đúng. Tại sao lại như thế? Tại sao lại cố tình trêu đùa tôi? Kiếp trước tôi đã phạm phải sai lầm gì, tại sao kiếp này lại trừng phạt tôi như vậy?
Tôi đã muốn gào lên như thế nhưng những gì thoát ra khỏi cổ họng chỉ là mấy tiếng ú ớ không rõ. Ở bên cạnh tôi, cụ Natsu đã nói thêm câu gì đó nhưng tôi không nghe rõ mà chỉ loạng quạng bước ra ngoài trước khi bỏ lại một câu:
-Chuyện này, xin cụ đừng nói cho ai khác biết. Kể cả mẹ cháu.
———————————————————————————
Chap 55: Kế hoạch.
Tôi loạng choạng bước ra khỏi căn nhà chứa củi, bên ngoài trời tối sầm, mưa giăng giăng tứ phía. Khung cảnh trước mắt tôi ngập một màu đen tối đầy thê lương.
Nên hay không nên? Quyết định nào mới là đúng? Tôi phải làm gì để sau này không hối hận. Những lời cụ Natsu nói giống như một bài trắc nghiệm có hai đáp án, nhưng đáp án nào tôi cũng nửa muốn chọn, nửa ko muốn chọn.
Tôi chẳng biết mình đã lang thang trong rừng trúc bao nhiêu lâu, chỉ biết rằng lúc trở về cả người tôi đã ướt sũng, đôi mắt màu xanh dương trở lên vô hồn, chắc hẳn bộ dạng của tôi lúc này phải nhếch nhác lắm, vì mọi người trong nhà ai cũng nhìn tôi bằng đôi mắt lo lắng, sợ hãi.
– Yume, con đã đi đâu vậy? Tại sao lại ướt hết như thế này?_ Mẹ tôi là người đầu tiên phản ứng khi thấy tôi bước vào nhà. Bà vội vã chạy đến bên tôi, cầm tay tôi dồn dập hỏi.
– Con…_ Tôi ngập ngừng nhìn những khuôn mặt lo lắng xung quanh, khẽ bật cười rồi đáp cho qua chuyện_ Con thấy con ếch, đuổi theo nó ai ngờ mải vui nên đi lạc.
– Không sao thì tốt rồi, mau vào thay quần áo rồi ra ăn cơm._ Mẹ tôi thờ phào nói.
– Vâng ạ._ Tôi gật đầu, rồi chậm rãi lê bước vào buồng trong. Lúc đi ngang qua cụ Natsu, tôi thấy đôi mắt cụ đỏ hoe, miệng cụ mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng lại không thốt lên lời.
Có lẽ chỉ mình cụ mới biết, tôi đang đau khổ đang phân vân đến như thế nào trước những lựa chọn khắc nghiệt của vận mệnh.
…
Bữa cơm tối diễn ra trong sự yên lặng tuyệt đối, không còn tiếng cãi nhau, tiếng hầm hè của Takumi, không còn tiếng cười đùa của tôi và mẹ, không gian dường như lắng đọng. Hơi lạnh của mưa lùa vào căn phòng qua khung cửa sổ khiến tôi bất giác rùng mình. Để giải một bài trắc nghiệm khó, tôi cần những ý kiến của người xung quanh. Dĩ nhiên rồi…
Nghĩ đoạn, tôi đặt bát cơm xuống bàn, chống tay lên mặt nhìn Takumi và hỏi:
– Takumi, hiện giờ cậu đang hận ai nhất?
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên trước câu hỏi của tôi. Takumi lặng lẽ buông đũa và bát, nó khẽ nhíu mày nhìn tôi khó hiểu:
– Sao chị lại hỏi vậy?
– Thì cậu cứ trả lời đi._ Tôi nói bằng giọng nghiêm túc.
– Nếu chị đã hỏi thì tôi sẽ nói. Người tôi căm thù nhất chính là Demonzu, dĩ nhiên rồi. Hắn đã giết anh Takeshi, cái chết của anh ấy, đời này kiếp này tôi không thể quên.
– Ừm._ Tôi khẽ gật đầu mỉm cười, trầm ngâm một một hồi rồi nhẹ nhàng hỏi tiếp:
– Nếu cậu có cách giết được hắn thì dù phải hi sinh cả tính mạng, cậu cũng sẽ làm chứ?
– Dĩ nhiên, nếu có thể giết được hắn thì dù bắt tôi làm gì tôi cũng sẽ làm._ Takumi trả lời chắc như đinh đóng cột.
Nhìn khuôn mặt cương nghị của nó, tôi bất giác chạnh lòng, so với nó phải chăng tôi đã quá yếu đuối, quá hèn nhát. Trong đầu luôn nghĩ phải giết Demonzu trả thù cho ba, cho anh Takeshi, vậy mà đến khi thực hiện, lại lo lắng, sợ hãi.
Đáp án của bài trắc nghiệm phải chăng đã được Takumi giải đáp?
Tôi nghĩ rồi bất giác cười nhạt. Nụ cười mới buồn làm sao. Quyết định đi Yume, mạnh mẽ lên, vì ba, vì anh Takeshi, vì tất cả mọi người…
– Con sa