h …’
Cung Quý Dương thấp giọng gọi cô, tay bất giác nới lỏng ra, ngay lập tức Sầm Tử Tranh cầm lấy tay hắn, nắm chặt …
Ngải Ân Hà ngã nhào trên đất, gương mặt xinh đẹp vì đau đớn mà biến sắc, hơi thở hào hển.
‘Ân Hà … Ân Hà à …’
Cha mẹ của Ngải Ân Hà vội vàng chạy đến bên con gái đau lòng gọi. Cũng may là cuối cùng Cung Quý Dương chịu buông tay bằng không chỉ trễ thêm một phút, sợ rằng con của họ đã không còn mạng rồi.
‘Cung Quý Dương, cháu tự hỏi lại lương tâm xem, bao nhiêu năm qua con gái của chú đối xử với con thế nào? Con ở bên ngoài phong lưu thành tính con gái chú vẫn lẳng lặng chờ con, tốt xấu gì nó cũng là vị hôn thê của con, hôm nay con đối xử với nó như vậy có cảm thấy là quá đáng lắm không?’
Cha của Ngải Ân Hà thấy con gái mình khổ sở như vây, cơn tức cũng bùng lên, lớn tiếng quát.
Cung Quý Dương duỗi thẳng người, ánh mắt lạnh mạc nhìn về phía ông …
‘Tám năm trước con của chú dùng thủ đoạn ti tiện chia rẽ cháu vào Tranh Tranh, hơn nữa còn lôi kéo mẹ cháu vào âm mưu của mình, hôm nay cháu đã nể tình tha cho cô ta một mạng, sau này chú đừng để cháu gặp được cô ta lần nữa bằng không tuyệt đối sẽ không dễ dàng bỏ qua như hôm nay đâu!’
‘Cung Quý Dương, cháu …’
Cha của Ngải Ân Hà tức đến toàn thân phát run, ông bắt đầu lớn tiếng kể lể: ‘Quý Dương, con thật là nhẫn tâm mà. Chẳng lẽ chuyện năm đó con đã làm rõ cả rồi sao? Chắc gì những điều con biết đều là sự thật chứ? Con phụ lòng Ân Hà như vậy có khác gì một tên đàn ông lòng lang dạ sói đâu?’
Cung Quý Dương nghe ông nói vậy, mày nhíu càng chặt vừa định trả lời thì Sầm Tử Tranh đã cản lại. Cô nhìn hắn khẽ lắc đầu như ra hiệu cho hắn bình tĩnh lại một chút.
‘Quý Dương!’
Trình Thiến Tây chứng kiến mọi việc từ đầu đến cuối, bà mệt mỏi ngồi xuống sofa, nét mặt tiều tụy nhìn về phía con trai.
‘Hôm nay con mang vị Sầm tiểu thư này về nhà chính là để hỏi tội Ân Hà đó sao?’
‘Đúng vậy. Còn về đám cưới mà mọi người đã tính toán, hừm …’
Hắn cười lạnh một tiếng nhìn Ngải Ân Hà, cảm giác chán ghét càng lúc càng dâng cao trong lòng: ‘Thật có lỗi khiến cho mọi người thất vọng rồi. Bất kể là tám năm trước hay tám năm sau, người mà con muốn kết hôn cũng chỉ có một, đó chính là Sầm Tử Tranh!’
Cung Doãn Thần nghe con trai nói câu này, ông mệt mỏi xua tay: ‘Quý Dương, hôm nay con làm rộn đủ rồi. Anh Ngải …’
Ông nhìn về phía cha của Ngải Ân Hà, ‘Vừa nãy Ân Hà cũng bị hoảng sợ không ít, tôi thấy anh vẫn là nên mang cháu về nghỉ ngơi trước đã. Dì Tề, tiễn khách!’
Dì Tề cung kính bước đến, vẻ ngạc nhiên trên mặt sớm đã không còn, ‘Ông Ngải, bà Ngải, Ngải tiểu thư xe đã chuẩn bị sẵn, xin mời ba vị!’
Cha mẹ Ngải Ân Hà cũng rất lo lắng cho con gái của mình, cũng không tiện nói nhiều, dìu con gái lên xe, rời khỏi Cung Viên.
Q.7 – Chương 7: Trắng Đen Phải Trái (3)
Dịch : dquynh122
Phòng khách chính của Cung gia đã yên lặng trở lại, vẻ mặt của Cung Quý Dương cũng dần hòa hoãn lại, vẻ phẫn nộ và lạnh mạc cũng đã được thay bằng nét mặt ung dung, Trình Thiến Tây nhìn đám người làm nãy giờ vẫn đứng chờ sai sử ở hai bên, ra lệnh: ‘Được rồi, các người lui xuống cả đi!’
‘Dạ!’
Đợi đám người làm đều rời đi cả, Cung Doãn Thần mới ngồi xuống sofa, vẻ mặt ngưng trọng nhìn Cung Quý Dương và Sầm Tử Tranh đang đứng cách đó không xa, một lúc lâu sau mới lên tiếng: ‘Sầm tiểu thư, mời ngồi!’
Sầm Tử Tranh có chút thắc thỏm, phập phồng không yên nhìn Cung Quý Dương, hắn đang tươi cười đứng đó, hoàn toàn không giống chút nào với người đàn ông vừa mới hung hãn như muốn giết người vài phút trước. Cung Quý Dương nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô, kéo cô cùng ngồi xuống phía đối diện với cha mẹ.
Nhìn hai người mười ngón tay nắm chặt lấy nhau, Cung Doãn Thần thầm thở dài một tiếng.
‘Quý Dương, bây giờ trong phòng không còn người ngoài, con nói cho ta nghe suy nghĩ và tính toán của con đi! Chẳng lẽ con không biết nếu một khi con từ hôn, không chỉ ảnh hưởng đến uy tín của con mà ngay cả uy tín của Cung thị cũng sẽ bị ảnh hưởng!’
‘Cha!’ Mắt Cung Quý Dương sáng ngời, vẻ mặt thập phần nghiêm túc.
‘Tranh Tranh là người con yêu, hơn nữa bởi vì con mà chịu rất nhiều khổ sở, không chỉ bị tai nạn xe cộ khiến đứa con mất đi mà còn mất đi cơ hội được tham dự cuộc thi thiết kế, còn phải thôi học, nhiều năm qua, cô ấy đã làm việc rất vất vả, con nhất định phải bù đắp xứng đáng cho cô ấy!’
Nói dứt lời hắn nhìn Sầm Tử Tranh đang ngồi bên cạnh mình, môi cô đang run nhẹ như đang tố cáo nội tâm đầy xúc động của cô lúc này, mắt cô nhìn hắn tràn đầy tình ý.
‘Nói như vậy, con nhất định phải cưới vị Sầm tiểu thư này về làm con dâu nhà họ Cung chúng ta sao?’
Mặt Trình Thiến Tây lộ vẻ âm trầm không nhận ra bà đang suy nghĩ điều gì nhưng một tia khinh miệt thoáng hiện trong mắt bà rồi biến mất trong ánh mắt nhìn về phía Cung Quý Dương.
‘Đúng vậy!’ Hắn nói một cách dứt khoát, trong mắt lộ ra một vẻ kiên định không thể xem thường.
Sầm Tử Tranh không ý thức cắn nhẹ đôi môi anh đào, cô rũ rèm mi dài như muốn che dấu nỗi bất an trong đáy mắt …
Ánh mắt khinh thường của Trình Thiến Tây cô nhìn thấy rất rõ
